Đảo Mộng Mơ – Nguyễn Nhật Ánh

Đảo mộng mơ - Nguyễn Nhật Ánh

Thể loại Văn học thiếu nhi
Tác giả Nguyễn Nhật Ánh
NXB NXB Văn Học
CTy Phát Hành Công Ty Cổ Phần Văn Hóa Đông A
Số trang 220
Ngày xuất bản 01-2021
Giá bán FAHASA T I K I SHOPEE

I. Giới thiệu sách Đảo Mộng Mơ

Đảo mộng mơ là một lát cắt đời sống của những đứa trẻ lên 10 giàu trí tưởng tượng như tất cả mọi đứa trẻ. Chúng mơ mộng, tưởng tượng, và tự làm “hiện thực hóa” những khao khát của mình.

Câu chuyện bắt đầu từ một đống cát, và được diễn ra theo nhân vật tôi – cu Tin. Có một hòn đảo hoang, trên đảo có Chúa đảo, phu nhân Chúa đảo, và một chàng Thứ… Bảy. Hàng ngày, vợ chồng Chúa đảo và Thứ Bảy vẫn phải đi học, nhưng sau giờ học là một thế giới khác, của đảo, của biển có cá mập, và rừng có thú dữ. Thế giới đó hấp dẫn, đầy quyến rũ, có tranh cãi, có cai trị, có yêu thương, có ẩu đả, và cả…những nụ hôn!

Tuổi thơ trong Đảo mộng mơ như trong những tác phẩm khác của Nguyễn Nhật Ánh: trong veo và ngọt ngào. Với cuốn sách này, hẳn bạn sẽ muốn bé lại bằng cu Tin để được cười, được khóc, được làm Chúa đảo thích đọc sách và biết đánh lại lưu manh, bắt giam kẻ cắp. Và từ đó hiểu rằng, đối với trẻ con, nhu cầu được tôn trọng đôi khi lớn hơn gấp bội so với nhu cầu được yêu thương.

Văn Nguyễn Nhật Ánh vẫn luôn thế, trong sáng, dí dỏm, đầy ắp thực tế tâm lý, hành động và ngôn ngữ của trẻ. Hy vọng Đảo mộng mơ thỏa mãn những khao khát “được chơi”, được thỏa chí tưởng tượng mà không bị mắng là “hâm”, là “bốc phét” của trẻ, cũng như những băn khoăn của các bậc cha mẹ, làm sao có thể giữ gìn sự trong trẻo hồn nhiên mãi cho con mình…

Ngay từ khi ra mắt, Đảo mộng mơ đã nhanh chóng nhận được sự quan tâm, yêu thích của đông đảo bạn đọc, là cuốn sách bán chạy nhất tại Hội sách Tp. Hồ Chí Minh năm 2010. Kỷ niệm 10 năm xuất bản lần đầu, Đông A tái bản Đảo mộng mơ với diện mạo mới, đồng thời bổ sung Đôi lời của tác giả. Sách có bìa cứng, ruột in trên giấy Ford IK định lượng 140 gsm, tặng kèm 4 postcard và 1 bookmark.

Đôi lời của tác giả - Đảo mộng mơ - Nguyễn Nhật Ánh

Thông tin Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh

Nguyễn Nhật Ánh (sinh ngày 7 tháng 5 năm 1955) là một nhà văn người Việt. Ông được biết đến qua nhiều tác phẩm văn học về đề tài tuổi mới lớn, các tác phẩm của ông rất được độc giả ưa chuộng và nhiều tác phẩm đã được chuyển thể thành phim.

Ông lần lượt viết về sân khấu, phụ trách mục tiểu phẩm, phụ trách trang thiếu nhi và hiện nay là bình luận viên thể thao trên báo Sài Gòn Giải phóng Chủ nhật với bút danh Chu Đình Ngạn. Ngoài ra, ông còn có những bút danh khác như Anh Bồ Câu, Lê Duy Cật, Đông Phương Sóc, Sóc Phương Đông.

Năm 13 tuổi, ông đăng báo bài thơ đầu tiên. Tác phẩm đầu tiên in thành sách là một tập thơ tên Thành phố tháng tư (Nhà xuất bản Tác phẩm mới, 1984, in chung với Lê Thị Kim). Truyện dài đầu tiên của ông là tác phẩm Trước vòng chung kết (Nhà xuất bản Măng Non, 1984). Hai mươi năm trở lại đây, ông tập trung viết văn xuôi, chuyên sáng tác về đề tài thanh thiếu niên.

Năm 1990, truyện dài Chú bé rắc rối của ông được Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh trao giải thưởng Văn học Trẻ hạng A. Năm 1995, ông được bình chọn là nhà văn được yêu thích nhất trong 20 năm (1975-1995) qua cuộc trưng cầu ý kiến bạn đọc về các gương mặt trẻ tiêu biểu trên mọi lĩnh vực của Thành Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh và báo Tuổi Trẻ, đồng thời được Hội Nhà Văn Thành phố Hồ Chí Minh bình chọn là một trong 20 nhà văn trẻ tiêu biểu trong 20 năm (1975-1995).

Năm 1998, ông được Nhà xuất bản Kim Đồng trao giải Nhà văn có sách bán chạy nhất. Năm 2003, bộ truyện nhiều tập Kính vạn hoa được Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh trao huy chương Vì thế hệ trẻ và được Hội Nhà Văn Việt Nam trao giải thưởng. Đến nay ông đã xuất bản gần 100 tác phẩm và từ lâu đã trở thành nhà văn thân thiết của các bạn đọc nhỏ tuổi ở Việt Nam.

Năm 2004, Nhật Ánh ký hợp đồng với Nhà xuất bản Kim Đồng tiếp tục cho xuất bản bộ truyện dài gồm 4 phần mang tên Chuyện xứ Lang Biang nói về hai cậu bé lạc vào thế giới phù thủy. Đây là lần đầu tiên ông viết một bộ truyện hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng. Vì vậy, để chuẩn bị cho tác phẩm này, ông đã phải mất 6 tháng nghiên cứu tài liệu và đọc sách báo liên quan như Phù thủy và Pháp sư, Các huyền thoại phương Đông, Ma thuật và thuật phù thủ.

Sau Chuyện xứ Lang Biang, tác phẩm tiếp theo của ông là bút ký của một chú cún có tên Tôi là Bêtô.

Năm 2008, ông cho ra đời tác phẩm Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, được báo Người lao động bình chọn là tác phẩm hay nhất năm 2008.

Năm 2012, Nhật Ánh cho ra mắt truyện dài Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ. Các tác phẩm ra đời gần đây nhất là Ngồi khóc trên cây (tháng 6 năm 2013), Chúc một ngày tốt lành (tháng 3 năm 2014), Bảy bước tới mùa hè (tháng 3 năm 2015), Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng (28 tháng 2 năm 2016), Cây chuối non đi giày xanh (7 tháng 1 năm 2018) và Làm bạn với bầu trời (tháng 9 năm 2019).

II. Review sách Đảo Mộng Mơ

Review sách Đảo mộng mơ - Nguyễn Nhật Ánh

LINK GIẢM GIÁ  FAHASA T I K I SHOPEE

Dưới đây là tổng hợp Review sách Đảo Mộng Mơ của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Giúp bạn có cái nhìn tổng quan nhất về cuốn sách mà không cần mất thời gian tìm kiếm.

Hãy truy cập Những Cuốn Sách Hay thường xuyên hoặc lưu lại để tiện theo dõi & cập nhật thông tin mới nhất nhé.

1. HOÀN NGUYỄN THỊ review sách Đảo Mộng Mơ

Tin mới 10 tuổi thôi … Và với cậu bé ấy, truyện tranh là số một! Mà những đứa con nít đam mê truyện tranh thì bao giờ cũng có trí tưởng tượng bao la vô biên. Tất nhiên đấy là những mộng mơ siêu đẹp và thực chất cái chắp cánh cho trí tưởng tượng ấy chính là một “đống cát!” do ba của Tin mua về để xây nhà kho.

Thật sự lần nào đọc truyện về những đứa con nít của bác Ánh, tôi luôn có những phút giây phải cười lăn cười bò vì sự đáng yêu bất ngờ từ các nhân vật … chẳng hạn như lúc Tin tự phong cho mình cái chức chúa đảo rồi phong cho cậu bé Bảy là phó đảo chẳng hạn. À khoan, cả cái vụ phong cho cô bé Thắm cái chức chúa đảo phu nhân nữa chứ! Mà lúc Bảy bắt Thắm hôn má Tin làm tôi phải quằn quại hết cả người. Ôi trời ơi làm sao lại có thể đáng yêu đến mức làm người ta tan chảy đến thế cơ chứ. Lại còn cả vụ cai trị đảo hay là những vụ ẩu đả cũng mang cái vẻ gì đó thú vị .

Ngoài những phút giây bật cười ngả nghiêng thì cũng có lúc bất chợt nhìn thấy những suy nghĩ chững trạc đan xen, khiến tôi cũng dần lắng mình lại và cái lối dẫn chuyện mạch lạc càng khiến câu chuyện cuốn hút hơn nữa… điều tôi thấy thích nhất là ba của Tin luôn ủng hộ và chắp thêm cho đôi cánh tưởng tượng của Tin mặc cho mẹ và chị gái của Tin phản đối thì cuối cùng vẫn bị cái niềm tin ngây thơ của Tin thuyết phục . Cả cô giáo và các bạn cùng lớp nữa …

Còn gì tuyệt vời hơn một câu chuyện hay ?

Thư Hoàn

20/12/2019

2. THIÊN THANH review sách Đảo Mộng Mơ

Nguyễn Nhật Ánh là bậc thầy trong viết sách cho lứa tuổi thiếu nhi. Những trang sách trong mỗi tác phẩm của ông đều là những thứ của xúc trong sáng, hồn nhiên, ngây thơ như những cô bé cậu bé ở cái tuổi bay bổng nhất, hồn nhiên nhất và giàu sức tưởng tượng nhất. Và “Đảo mộng mơ” chính là minh chứng rõ nhất cho điều đó.

Cuốn sách đưa ta như bước vào một thế giới mới, một hoang đảo thật sự. Hoang đảo ấy có chúa đảo, phó chúa đảo, vợ phó chúa đảo và cả những tên cướp biển. Chúng ta không thể rời mắt khỏi những trang sách bởi sự hồn nhiên, đáng yêu của những đứa trẻ. Những cuộc hành trình trên biển ở sân sau hàng tháng trời cả những lần đối đầu với mưa to gió lớn trên biển, tất cả khắc họa rõ nét tấm lòng dũng cảm của những cô, cậu bé ấy.

Những trang sách không chỉ đưa chúng ta đến một cuộc sống nơi hoang đảo xa xôi, hẻo lánh mà còn đưa chúng ta về với những năm tháng tuổi thơ ngây ngô, khờ dại, chạy nhảy dạo chơi nơi đống rơm mùa gặt, nơi bãi cát trước sân nhà. Hay cả những câu chuyện thời đi học muôn thuở cá lớn bắt nạt cá bé. Những bữa ăn gia đình hanhjn phúc, quây quần bên mâm cơm cùng trò chuyện. Hay cả cô chị gái khó tính nhưng luôn luôn quan tâm yêu thương em.

Bằng giọng văn nhẹ nhàng, tinh tế, ngây thơ, trong trẻo, Nguyễn Nhật Ánh đã phác họa nên bức tranh tuổi thơ tươi đẹp làm sao. Ai đã đọc tác phẩm cũng sẽ nhận thấy hình ảnh của tuổi thơ mình đâu đó qua từng nhân vật, qua từng suy nghĩ, hành động. Cuốn sách đưa ta về với một miềm mơ mộng như chính nhan đề “Đảo mộng mơ” vậy.

3. TRÚC CHI review sách Đảo Mộng Mơ

Là Tôi Mộng Mơ!

Những câu chuyện của Nguyễn Nhật Ánh luôn có sức hấp dẫn cực lớn đối với tôi cùng vô số độc giả khác, và tác phẩm lần này cũng vậy. Những ký ức tuổi thơ lại hiện về bên những trò chơi của tuổi nhỏ, những sự tưởng tượng vô cùng phong phú và vượt khỏi giới hạn của tự nhiên. Xem xong tác phẩm, tôi bất giác mỉm cười vì có lẽ tuổi thơ của mình cũng hồn nhiên và thú vị như thế, cũng có những “hòn đảo” của riêng mình.

Cái hay của Nguyễn Nhật Ánh là dù ông kể những câu chuyện con nít – những câu chuyện vô cùng đơn giản nhưng ẩn chứa trong đó là những điều to lớn hơn và sâu sắc hơn. Vấn nạn về ma túy trong thế hệ trẻ; sự quan tâm và thấu hiểu của người lớn đối với trẻ con…tất cả đều được chuyển tải một cách nhẹ nhàng thông qua những tình tiết trong tác phẩm, khiến người đọc có thể cảm nhận được dù không được thể hiện trực tiếp.

Cám ơn nhà văn đã mang đến cho độc giả một tác phẩm vô cùng tuyệt vời như thế, khiến cho những tâm hồn trở nên nhẹ nhàng và tĩnh tại hơn cùng với những kỷ niệm thời ấu thơ. Một quyển sách như thế này thật xứng đáng có mặt trong kệ sách phải không nào 🙂

4. TRANG VO review sách Đảo Mộng Mơ

Đọc sách “ Đảo mông mơ” đối với tôi giống như du hành ngược thời gian, về đúng lúc tôi còn là một đứa trẻ. Lúc ấy, ai lại chẳng mang trong mình một trí tưởng tượng vô biên đúng không nào? Và tôi cũng vậy.

Tôi nhớ rất rõ những ngày mà tôi và người bạn thân nhất của tôi sẽ giả vờ rằng chúng tôi là những sinh vật ma thuật từ trời rơi xuống – chúng tôi mỗi người có một kỹ năng riêng và của tôi bao gồm giao tiếp thần giao cách cảm, sức mạnh để thổi bay những người khác và tách linh hồn khỏi cơ thể.

Tôi nhớ mình đã chơi “lạc trong một hòn đảo nhỏ” với chính mình, cố gắng thu thập càng nhiều thức ăn để sinh tồn càng tốt.

Tôi nhớ những cuộc trò chuyện sống động và nghiêm túc về những cảnh tưởng tượng đó với bạn bè của tôi.

Tất cả chúng tối đã như bị cuốn vào thế giới ấy và diễn sâu y như thật vậy.

Đó là lý do tại sao cho đến ngày nay, bất kỳ câu chuyện nào cùng chủ đề sống sót ở một hòn đảo hoang vắng với nguồn sinh lực hạn chế vẫn hấp dẫn và chiếm được tình yêu tôi. Tôi ngưỡng mộ cách viết đơn giản và tối giản của cuốn sách, tôi cũng thích những hình minh họa làm cho bài viết trở nên lôi cuốn hơn.

Đôi khi, điều người ta cần không phải là cách kể chuyện phức tạp, nhiều tầng lớp nghĩa, mà chính là cách kể chuyện đưa câu chuyện trực tiếp động được vào trái tim của một người.

Tuy nhiên, với thể loại này thì chắc chắn sẽ không khiến người xem phải ồ lên kinh ngạc vì những đoạn cao trào như những thể loại văn khác.

Đảo mộng mơ - Nguyễn Nhật Ánh

LINK GIẢM GIÁ  FAHASA T I K I SHOPEE

5. MINH HUỆ review sách Đảo Mộng Mơ

Ai chẳng có một cái thời trẻ con ngây thơ, trong sáng và vô cùng dễ thương. Trẻ con, nhưng cái trí tưởng tưởng thì không một người lớn nào sánh bằng. Nhiều khi ta đã lớn rồi mà vẫn mong có một lần nhỏ lại để lại có thể say sưa mà tưởng tượng, mà hồn nhiên. Và ta có thể dễ dàng tìm thấy điều đó trong Đảo Mộng Mơ của tác giả Nguyễn Nhật Ánh, một tác giả vốn không xa lạ gì với độc giả Việt Nam.

Câu truyện bắt đầu chỉ với một đống cát, cái đống cát mà ba của cu Tin lấy về để xây nhà kho. Nhưng trong mắt Tin thì nó là một hòn đảo hoang với những bóng cọ. Tin đào một cái mương nhỏ quanh đống cát rồi xách nước đổ vào, thế là nó đã thành đại dương nguy hiểm, với đầy rẫy cá mập. Một con chó nhỏ tên Pig trong mắt tụi nhỏ là một con sư tử hung dữ nhưng đã được thuần hóa, một con mèo con đã là một con beo hoang dã. Trên đảo đó có Chúa đảo – cu Tin, phó của đảo Thứ Bảy và chúa đảo phu nhân – Thắm. Buổi sáng vợ chồng chúa đảo và Thứ Bảy vẫn phải đi học, nhưng khi tan trường thì chúng lại chìm đắm vào một thế giới khác, nơi hòn đảo hoang sơ.

Như được tiếp thêm sức mạnh trên hòn đảo, Tin và Bảy có thể đánh lại kẻ lưu manh gây sự với chúng, phát giác kẻ xấu và báo cho người lớn. Có thể trong mắt người khác nó chỉ là đống cát nhưng với Tin, Bảy, Thắm thì thực sự nó là một hòn đảo, nơi yêu thích nhất mà ba đứa trẻ ngây thơ nhắc đến trong bài tập làm văn của cô giáo. Đọc Đảo Mộng Mơ, ta như muốn bé lại để lại được cười được khóc, được mộng mơ, bay bổng như những đứa trẻ lên mười….

6. DIỄM TRANG review sách Đảo Mộng Mơ

Sách của bác Ánh thì đọc rất nhanh thôi. Vì ngắn gọn, dễ hiểu và vui vui.

Không có những cao trào nút thắt gì cả, mọi thứ nhẹ nhàng nhưng ko hề nhàm chán.

Đọc Đảo mộng mơ, làm mình nhớ ngày xưa, nơi cuối dốc (cách nhà mình cỡ 4 nhà) có nhà bác Tích bán vật liệu xây dựng với cái sân rộng thiệt rộng. Và đương nhiên, luôn có 1 đống cát bự chà bá, mấy đứa con bác cùng mình và tụi bạn trong xóm suốt ngày nghịch ngợm trên đó. Cái cảm giác mềm mịn và mát lạnh khi chạy chân không lấy đà phi cái zéo lên đỉnh cái “đồi cát” đó đến bây giờ mình vẫn còn cảm nhận đc.

Sát bên nhà bác lại còn có 1 nhà bác khác bán đồ sành sứ, thế là có sẵn 1 đống rơm còn bự hơn cả đống cát :)) Nhớ hồi đó hay chơi trò giấu dép nhau trong đó, có những ngày giấu kiểu j mà đến khi cả cái đứa đi giấu cũng phải tìm, bói tung đống rơm cũng ko thấy dép đâu, để rồi đứa nào đứa nấy người toàn rơm xóc xáy đến là khó chịu.

Tuổi thơ đã rất hạnh phúc vì có sân chơi, có bạn vui, và có cả những người lớn đã cho tụi nhỏ đc thỏa sức nghịch thỏa sức phá mà ko 1 lời la mắng, thậm chí còn hùa theo và cổ vũ cho những trò mơ mộng nhiều khi đến vô lý của lũ nhóc này (giống như ba của Tin trong Đảo mộng mơ vậy, 1 phụ huynh trên cả tuyệt vời).

Mà đó mới chỉ là 1 phần rất nhỏ trong những ngày con trẻ của mình thôi.

Ôi chao là nhớ!

7. TRẦN HUẾ review sách Đảo Mộng Mơ

Đọc truyện mà cứ như bị cuốn theo vào thế giới ngộ nghĩnh của tụi nhỏ. Ý tưởng coi đống cát như một “hòn đảo” tưởng như điên khùng, không được ai công nhận thế nhưng cuối cùng chính sự kiên trì cùng tình yêu với “hòn đảo” nhỏ của mình, Tin đã khiến cho tất cả mọi người tin rằng đó là một hòn đảo, rằng Pig là một con sư tử chứ không phải một chú cún…

Truyện của bác Ánh bao giờ cũng có những liên tưởng, tưởng tượng vô cùng thú vị như thế. Là mơ mộng nhưng lại rất gần gũi, rất thật, nó khiến con người ta phải tự vấn lại mình ” Có phải mình đã bỏ lỡ quá nhiều điều trong cuộc sống này rồi không?”. Thời gian có thể đẩy lùi những năm tháng thơ dại nhưng nếu luôn mang trong mình lòng nhiệt huyết, nhân ái cùng óc tò mò ham hiểu biết, tình yêu với sự sống xung quanh thì tôi tin, chúng ta sẽ không sợ mất đi tuổi thơ, càng chẳng lo vụt mất thanh xuân.

Có thể trong quá khứ tôi hay cậu đã bỏ lỡ điều gì đó, nhưng thay vì cứ mãi tiếc nuối chuyện đã qua sao ta không cùng cố gắng sống thật tốt hơn nữa trong hiện tại để tương lai không có quá nhiều ân hận? Thực ra vẫn có một sân ga tuổi nhỏ trong tâm hồn mỗi người, vé cũng chưa hề hết, chỉ là ta có biết cách tìm về hay không thôi?

8. VI DƯƠNG review sách Đảo Mộng Mơ

Nguyễn Nhật Ánh là nhà văn nổi tiếng gắn bó với thể loại truyện thiếu nhi. Sách truyện của ông mang chất dí dỏm, vui tươi, pha trộn giữa tâm hồn thiếu nhi trẻ trung với một suy nghĩ chững chạc, sâu xa của người trưởng thành. Đảo mộng mơ, sự pha trộn này trở nên hoà quyện hơn hết. Đảo mộng mơ cũng là một trong những cuốn sách thành công của nhà văn.

Mộng mơ có thể bắt nguồn từ những điều thật đơn sơ, giản dị như một đóng cát để chuẩn bị xây nhà kho đổ trong sân nhà mình. Từ đống cát nhỏ nhoi đó, cậu bé Tin tưởng tượng mình lạc vào hòn đảo hoang ở một vùng biển xa xôi. Tin cảm nhận được tiếng sóng rì rào, gió thổi vi vu, cây cọ, phi lao và cả cánh chim hải âu bay giữa bầu trời xanh.

Hòn đảo mộng mơ, rồi cũng đến ngày ba cho khởi công làm nhà kho. Tin và các bạn đều buồn. Nhưng ba đã không làm thế. Hòn đảo vẫn còn, ba đã giữ lại nó. Ba giữ lại cho Tin, cho bạn Tin, có một nơi thất mộng mơ, để vui đùa, lớn lên cùng tưởng tượng ước mơ.

Qua hình tượng Tin và các bạn Tin, nhà văn đã nói lên được bao ước vọng của tuổi thơ. Ai cũng có tuổi thơ, đều biết rằng, chính những góc sân, khoảng trời, cây hoa, khu vườn, ngã phố,.. gắn liền với trò chơi đã đi vào tiềm thức luasc nào không ai hay và nằm tại một nơi nào đó trân trọng trong kí ức cuộc đời. Những điều đơn giản, bình dị và gần gũi đa nuôi dưỡng trí tưởng tượng, những ước mơ bay cao, bay xa khi ta lớn lên sau này.

Không gian người lớn dành cho thiếu nhi đang dần hẹp lại. Tuổi thơ đang hiếm có điều kiện chơi những trò chơi dân gian bình dị hay trong những đem trăng thanh mát…

Đảo mộng mơ đã cung cấp một liều thuốc dự phòng hiệu quả đối với tâm hồn con người nói chung và đặc biệt tuổi thơ nói riêng. Đảo mộng mơ gửi đi thông điệp: Hãy nuôi dưỡng và nâng niu những giấc mơ trẻ thơ trong đời sống hiện đại.

III. Trích dẫn sách Đảo Mộng Mơ

Trích dẫn sách Đảo mộng mơ - Nguyễn Nhật Ánh

LINK GIẢM GIÁ  FAHASA T I K I SHOPEE

Tin nhì lên những đám mây trên cao - Đảo mộng mơ - Nguyễn Nhật Ánh

Chúa đảo vượt biển bơi vào đất liền - Đảo mộng mơ - Nguyễn Nhật Ánh

có chết chúng ta cũng phải giữ hòn đảo này - Đảo mộng mơ - Nguyễn Nhật Ánh

cô giáo dẫn tụi học trò lên thăm hòn đảo - Đảo mộng mơ - Nguyễn Nhật Ánh

Tao là chúa đảo - Đảo mộng mơ - Nguyễn Nhật Ánh

LINK GIẢM GIÁ  FAHASA T I K I SHOPEE

–––––

Trích đoạn Chương 01 – Đảo Mộng Mơ

NẾU ĐỊNH NGHĨA ĐẢO HOANG LÀ HÒN ĐẢO ngoài mình ra không còn người nào ở trên đó nữa thì đúng là thằng Tin đang ở trên đảo hoang.

Lúc này Tin đang nằm trên một tàu lá dừa khô, đầu gối trên một khúc gỗ ngắn, cưa phẳng ở hai đầu, thơm phảng phất.

Đảo toàn cát là cát. Cát vàng ruộm. Tàu lá dừa trải dọc triền cát thoai thoải, chắc chắn đó là lý do tại sao thằng Tin cứ rung đùi hoài, chân này tréo qua chân kia. Nó cảm thấy thích thú như đang ngả lưng trên một chiếc ghế xếp đó mà.

Nó đang đọc truyện tranh, tay trái cầm cuốn truyện, tay phải cầm chai xi-rô chanh. Chai ni-lông, cắm ống hút qua ni-lông.

Lướt mắt qua vài khung tranh, Tin lại nâng chai xi-rô lên, ngậm lấy ống hút, hút một cái “rột”, khoan khoái cả miệng lẫn tai.

Cả đầu óc cũng khoan khoái. Nó nghĩ “May mà mình còn lận theo chai xi-rô. Nếu không mình sẽ chết khát mất!”.

Nhớ ra tình cảnh của mình, Tin úp cuốn truyện lên ngực, đảo mắt nhìn quanh, tuyệt vọng nghĩ tiếp “Ở đây chỉ có ba cái: cát, cát và cát. Sông và suối và ao và hồ – tức là cái thứ tư, cái thứ năm, cái thứ sáu và cái thứ bảy hoàn toàn không có. Nói chung những gì liên quan đến nước đều không có”.

Ánh mắt Tin nhấc cao lên một chút, bắt gặp những lá cọ đong đưa trong nắng và gió, đến lúc này nó mới nhận ra mặt trời đang chiếu vào mặt nó vai nó và trượt dài xuống ngực và bụng và hai chân nó làm cơ thể nó nóng lên từng phút một. Đây chắc là mặt trời xích đạo và rõ ràng mình đang lạc vào một hòn đảo ở châu Phi. Ờ, mà chưa chắc, có thể là một hòn đảo hoang ở vùng biển Caribê. Nó nhớ các quần đảo ở Trung Mỹ rất nhiều cọ, cam, mía và cá sấu, mặc dù lúc này và ở đây nó chỉ nhìn thấy cọ.

Nhưng Tin chỉ thẫn thờ một chút thôi, rồi nó kéo sụp chiếc nón xuống trán, chúi mắt vào cuốn truyện trên tay, quên bẵng hoàn cảnh hiểm nghèo của mình. Nó là con nít mà, mới mười tuổi, truyện tranh là số

Cầm cuốn truyện tranh là nó quên hết mọi thứ – cọp beo, sư tử, voi rừng, những con trăn lớn và mốc meo, những thổ dân ăn thịt người và có thể cả ma cà rồng châu Mỹ nữa.

Nó chỉ không quên chai xi-rô chanh thôi.

THẰNG TIN CỨ NẰM DÀI TRÊN TÀU LÁ DỪA khô, đọc truyện mê mải. Chai xi-rô đã cạn đến đáy từ đời nào nhưng nó vẫn không chịu liệng đi, chốc chốc lại kê ống hút vào miệng, hút lấy hút để. Bây giờ không nghe tiếng “rột, rột” nữa, chỉ có gió đi ra đi vào trong lồng ngực nó.

Truyện tranh nhiều tranh ít chữ, Tin đọc nhoáng là xong. Không biết làm gì nó lại đọc lại từ đầu. Nó đọc và nghĩ “May thật!”. Là vì nó tin rằng sống một mình ngoài đảo hoang, không tính đồ ăn thức uống thì sách là một người bạn thân thiết và quan trọng nhất.

Không có người bạn đó, nó không biết làm gì để giết thì giờ. Nó sẽ cô đơn biết mấy.

Lạc vào đảo hoang với một cuốn sách trong ba lô, đó có thể là lý do duy nhất để tin rằng đời vẫn còn đáng sống.

Có lúc Tin muốn đứng lên khỏi tàu lá dừa, khua chân một vòng quanh đảo để xem xét nhưng rồi nó lưỡng lự. Hòn đảo bé quá, chẳng cần phải đi loanh quanh làm gì. Nó nghĩ thế và lại biếng nhác duỗi mình ra, nằm lắng tai nghe tiếng biển.

Hằng ngày biển hùng vĩ và dữ dội, nhưng lúc này Tin nhận ra biển lặng và không có gió. Mặt trời bắt đầu leo xuống khỏi đỉnh trời, leo chầm chậm thôi nhưng rõ ràng là thấp dần, thấp dần. Trời chập choạng, sắp sửa âm u, nhưng không khí thì ấm áp. Tin nhìn lên cao, thấy mây xám như những tấm chăn, trông có vẻ bẩn thỉu và đe dọa.

“Không sao!” Tin tự nói, tự nghe và tự tán thành. “Biển ghê gớm thật, nhưng mình đang ở trên một hòn đảo, dù là đảo hoang nhưng đúng là một hòn đảo. Thế thì biển chẳng làm gì được mình”.

Lòng bình yên, đôi mắt Tin đã rất muốn thiếp ngủ. Bao giờ cũng vậy, giấc ngủ luôn luôn mọc lên ngay ở chỗ sự căng thẳng dịu xuống.

NHƯNG TIN KHÔNG NGỦ ĐƯỢC.

Đó là vì nó không cho phép mình ngủ.

Nó nhớ ra rồi. Nguy cơ không đến từ biển nhưng có thể đến từ những thứ khác.

Dĩ nhiên hòn đảo này không có thổ dân ăn thịt người. Hòn đảo quá bé, nếu có thổ dân thì Tin đã thấy rồi, hoặc họ đã ăn thịt Tin trước khi Tin trông thấy họ rồi.

Nhưng đến giờ Tin vẫn còn sống để nghĩ đến họ, tức là họ không có ở chỗ Tin đang nằm để sống mà nghĩ đến họ.

Nhưng để ăn thịt Tin thì cần gì thổ dân. Cá mập dĩ nhiên không lên bờ được nhưng cá sấu chạy trên cát giỏi không kém gì Tin. Rồi rắn nữa. Tin xem kênh Động vật hoang dã trên tivi, thấy không ít những loài rắn độc sống trong cát, những con rắn màu đỏ và những con rắn màu đen và những con rắn nửa màu đỏ nửa màu đen.

Tin nơm nớp thò tay xuống dưới mông, lo lắng: Có bao giờ chúng chui lên rồi đớp vào mông mình không nhỉ?

Một lúc lâu chẳng có con rắn nào chui lên hết.

Tin yên tâm rồi. Bây giờ thì nó nghĩ nó có thể ngủ.

Tin nhìn lên những đám mây trên cao, lúc này đã bị gió đánh tơi đi, thu tóm tất cả vào đáy mắt lần cuối trước khi khẽ khàng nhắm lại.

Chàng Robinson của chúng ta như vậy là đã ngủ rồi.

– TIN ƠI, TIN!

Tiếng kêu văng vẳng bên tai khiến Tin mở choàng mắt. Nó ngồi bật dậy khỏi tàu lá dừa, rú lên:

– Cướp biển!

– Cướp biển cái gì! Vô ăn cơm!

Tin ngoảnh nhìn, thấy chị Hai đang đứng ngay chỗ ngách cửa bếp, lừ mắt trông ra.

Tin lồm cồm đứng lên, quét mắt quanh hòn đảo, nhún vai một cách tuyệt vọng:

– Chẳng có tàu thuyền gì cả. Em không vào bờ được.

Hòn đảo mà Tin đang đứng là đống cát ba Tin mới thuê xe chở về cách đây một tuần để chuẩn bị xây căn nhà kho ở phía sau nhà.

Trong khi công trình xây cất chưa bắt đầu, vào một đêm tối trời nọ, Tin nai nịt gọn gàng, một mình lẻn ra khỏi nhà đánh chiếm đống cát. Sau khi chiến đấu mệt nhoài với bọn hải tặc vô hình, cuối cùng Tin cũng đặt chân được lên đảo. Chỉ đến khi Tin đào một cái mương nhỏ quanh đống cát, hì hục đổ nước vào đó thì biển mới xuất hiện, và sáng hôm sau thì hòn đảo ra đời.

Tin khuân mấy cây cọ trồng trong chậu kiểng của ba đặt lên đống cát, thế là hòn đảo có vẻ đã được dời về vùng biển Caribê lắm rồi.

– Thuyền với chả bè! Tao đập cho mày một gậy bây giờ! Vô ăn cơm lẹ lên!

Tin vứt chai xi-rô xuống chân và cũng từ dưới chân nó nhặt lên chiếc ba lô, khoác qua vai chỉ bằng một quai.

Nó giơ cuốn truyện tranh lên khỏi đầu, vẫy vẫy.

– Em còn làm trò gì nữa đó?

– Chị chờ em một chút! Em đang kêu thuyền đến cứu!

– Em ở đó mà kêu thuyền đi! Năm phút nữa mà em chưa ngồi vô bàn là biết tay chị!

Sau khi buông thõng một câu đe dọa, chị Hai biết mất sau cánh cửa bếp.

TIN LẦN RA SAU MÉP NƯỚC. NÓ KHUA chân xuống mương rồi hấp tấp rụt chân lại, xuýt xoa:

– Nước biển hôm nay lạnh quá! Chắc băng ở Bắc cực đang tan!

Nó cứ ngần ngừ mãi chỗ đó, lẩm bẩm:

– Đã sắp hết năm phút chưa nhỉ?

Trời đã chiều lắm rồi mà thuyền vẫn không đến. Tin nhìn ra xa, thắc thỏm chả thấy cánh buồm nào nhấp nhô trong sóng.

Nó nhìn lên trời, trông theo những cánh chim sẻ, tặc lưỡi:

– Hải âu bay rợp trời thế kia, lẽ ra phải có tàu bè quanh đây mới phải!

Một vệt đen đen bay đánh vù, rớt ngay cạnh Tin.

– Đại bác! Tàu hải tặc tấn công!

Tin ré lên, liếc vội xuống chân, thấy một trái ổi đang lăn tròn trên cát.

Nó đảo mắt qua bên kia hàng rào, thấy một cái đầu xoăn tít nhô lên bên trên đám lá keo. Nó nhận ra ngay đó là cái đầu của thằng Bảy.

Bảy cười hì hì:

– Đầu hàng đi!

Tin vung nắm đấm:

– Không đời nào!

Bảy lại hái một trái ổi trong vườn ném sang:

– Tao sẽ nã pháo tan tành hòn đảo của mày!

Tin cúi xuống nhặt cả hai trái ổi nhét vào túi quần soóc, rồi vươn thẳng lưng lên, khoát tay:

– Mày cứ bắn bằng đạn ổi nữa đi! Tao đang đói bụng đây!

Bảy ngước lên cây ổi rồi nhìn qua hòn đảo, tặc lưỡi:

– Tao hết đạn rồi. Cây ổi nhà tao chỉ có hai trái à.

Một bên hết đạn, một bên cất đạn để tối lôi ra ăn, cuộc chiến lâm vào chỗ bế tắc.

May quá, đúng lúc đó chị Hai lại thò đầu ra cửa bếp:

– Tin ơi! Sao em còn ở ngoài đó?

Tin ngần ngừ nhìn con mương, nhủ bụng:

– Mình phải bơi qua biển thôi!

Tin nhảy qua mương, băng ngang sân, vào nhà.

Ở phía sau, tiếng hải tặc gọi với theo: “Mai nhớ qua rủ tao đi học nha mày!”.

TRỜI XANH, NẮNG ẤM, GIÓ MÁT, TIN VÀ BẢY sung sướng đi bên nhau. Gió cù vào người buồn buồn, chả đứa nào buồn đội nón.

Bảy xốc chiếc cặp sách xệ xuống trên lưng, hỏi:

– Thế tối hôm qua ăn cơm xong thì mày làm gì?

– Chị tao bắt tao học bài.

– Thế mày không chạy ra đống cát nữa à?

– Hòn đảo! Tin chỉnh, hết sức nghiêm trang. Cứ như thể thằng Bảy vừa gọi nhầm con g thành con chó.

– Ờ, tao quên. Nó là hòn đảo. – Bảy toét miệng cười, nó cũng thấy không nên gọi hòn đảo là đống cát.

– Tối hôm qua tao không ra đó. Không có chiếc tàu nào đi biển vào ban đêm cả.

Bảy phụ họa:

– Dĩ nhiên rồi. Tàu chạy ban đêm rất dễ đâm vào đá ngầm.

Nó năn nỉ:

Hôm nào mày dẫn tao lên hòn đảo chơi với nhé!

Tin khoát tay, rộng rãi:

– Lát trưa đi học về, tao sẽ dẫn mày lên đảo.

Nó tặc lưỡi nói thêm:

– Nhưng mày phải cẩn thận đấy. Lên đảo nguy hiểm lắm. Phải những người thật gan dạ mới lên đó được.

Cứ thế, kẻ hỏi người đáp, dọc đường đi hai đứa cứ hào hứng nói suốt về hòn đảo. Cho đến khi thằng Phàn bất ngờ xuất hiện.

Đảo mộng mơ - Nguyễn Nhật Ánh

LINK GIẢM GIÁ  FAHASA T I K I SHOPEE
Nội dung trên đây được sưu tầm từ nhiều nguồn trên internet. Hãy bấm nút Chia sẻ để giới thiệu sách đến bạn bè!

Những Cuốn Sách Hay trân trọng giới thiệu!

Có thể bạn quan tâm

Trích dẫn sách Thư viện kỳ lạ - Haruki Murakami

Thư Viện Kỳ Lạ – Haruki Murakami

Thư viện kỳ lạ kể về trải nghiệm kỳ lạ của một cậu bé. Trên đường đi học về, cậu ghé thư viện thành phố để trả hai cuốn sách đã mượn, đồng thời muốn mượn thêm sách. Nhưng cuốn sách cậu muốn mượn về chỉ có thể đọc tại chỗ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *