Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ – Haruki Murakami

Tôi nói gì khi nói về chạy bộ - Haruki Murakami

Thể Loại Tiểu sử – Hồi ký
Tác Giả Haruki Murakami
NXB NXB Hội Nhà Văn
CTy Phát Hành Nhã Nam
Số Trang 231
Ngày Xuất Bản 01-2018
Xem Giá Bán Trên FAHASA T I K I SHOPEE

I. Giới thiệu sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ (走ることについて語るときに僕の語ること Hashiru koto ni tsuite kataru toki ni boku no kataru koto) là một tập sách văn của Murakami Haruki (Haruki gọi đó là “memoir”) phát hành năm 2007.

Sách lần đầu được phát hành tại Nhật năm 2007 và được phát hành bằng tiếng Anh, dịch bởi Philip Gabriel, năm 2008. Năm 2011, bản tiếng Việt mang tên Tôi nói gì khi nói về chạy bộ được Nhã Nam mua bản quyền và phát hành qua Nhà xuất bản Hội Nhà Văn; sách được Thiên Nga dịch lại từ tiếng Anh.

Bìa sách tiếng Việt được làm lại trên bìa phát hành ở Mỹ nên có thể thấy hình Murakami Haruki đạp trên tựa tiếng Anh của sách.

Tựa đề cuốn sách lấy ý tưởng từ tựa đề tập truyện ngắn của Raymond Carver có tên What We Talk About When We Talk About Love (nghĩa là “Chúng mình nói gì khi nói về chuyện yêu”).

Liệu có gì chung giữa viết văn và chạy bộ? Có, Haruki Murakami trả lời, giản dị, tự tin, bằng hành động viết và bằng cuộc sống của chính mình. Nhà văn Nhật Bản nổi tiếng, tác giả Rừng Na Uy, Biên niên ký chim vặn dây cót, Kafka bên bờ biển… bên cạnh khả năng viết xuất chúng còn là một người chạy bộ cừ khôi. Trong cuốn sách nhỏ mà thú vị này, bằng giọng văn lôi cuốn, thoải mái nhưng đầy sức mạnh, Murakami kể về quá trình tham gia môn chạy bộ cùng những suy tưởng của ông về ý nghĩa của chạy bộ, và rộng hơn nữa, của vận động cơ thể – sự tuân theo một kỷ luật khắt khe về phương diện thể xác – đối với hoạt động chuyên môn của ông trong tư cách nhà văn. Những nghiền ngẫm của Murakami về sự tương đồng giữa chạy – hành vi thể chất – và viết văn – hành vi tinh thần – thực sự quý báu với những người đọc quan tâm đến văn chương và bản chất của văn chương, đặc biệt người viết trẻ.

Cuốn tự truyện về chạy bộ này không đặt cứu cánh truyền đạt bí quyết làm sao để khỏe mạnh (dù nó hoàn toàn làm được điều đó), mà giúp những bạn đọc yêu mến Haruki Murakami giải đáp câu hỏi: vì sao tiểu thuyết gia này có một sức sáng tạo dồi dào như thế.

Một số thông tin về nhà văn Murakami Haruki

Murakami Haruki (村上 春樹 (Thôn Thượng Xuân Thụ)sinh ngày 12 tháng 1 năm 1949) là một trong những tiểu thuyết gia, dịch giả văn học người Nhật Bản được biết đến nhiều nhất hiện nay cả trong lẫn ngoài nước Nhật. Từ thời điểm nhận giải thưởng Nhà văn mới Gunzo năm 1979 đến nay, hơn một phần tư thế kỷ hoạt động và viết lách, tác phẩm của ông đã được dịch ra khoảng 50 thứ tiếng trên thế giới, đồng thời trong nước ông là người luôn tồn tại ở tiền cảnh sân khấu văn học Nhật Bản. Murakami đã trở thành hiện tượng trong văn học Nhật Bản đương đại với những mĩ danh “nhà văn được yêu thích”, “nhà văn bán chạy nhất”, “nhà văn của giới trẻ”.

Từ nhỏ, Murakami đã chịu ảnh hưởng lớn của văn hóa phương Tây, đặc biệt là âm nhạc và văn học. Ông lớn lên cùng với hàng loạt tác phẩm của các nhà văn Mỹ như Kurt Vonnegut và Richard Brautigan, và sự ảnh hưởng của phương Tây chính là đặc điểm giúp mọi người phân biệt ông với những nhà văn Nhật khác. Văn học Nhật thường chú trọng đến vẻ đẹp ngôn từ, do đó có thể khiến cho khả năng diễn đạt bị giới hạn và trở nên cứng nhắc, trong khi phong cách của Murakami tương đối thoáng đạt và uyển chuyển.

Murakami học về nghệ thuật sân khấu tại Đại học Waseda, Tokyo. Ở đó, ông đã gặp được Yoko, người sau này là vợ ông. Ban đầu ông làm việc trong một cửa hàng băng đĩa, nơi mà một trong những nhân vật chính của ông trong tác phẩm Rừng Na Uy, Watanabe Toru, đã làm việc. Một thời gian ngắn trước khi hoàn thành việc học, Murakami mở một tiệm cà phê chơi nhạc jazz có tên “Peter Cat” tại Kokubunji, Tokyo, ông quản lý nó từ năm 1974 đến 1982. Nhiều tiểu thuyết của ông lấy bối cảnh âm nhạc và nhan đề đề cũng nói đến một bản nhạc nào đó, gồm có Dance, Dance, Dance (của ban nhạc The Steve Miller), Rừng Na Uy của The Beatles)’ và Phía nam biên giới, phía tây mặt trời (ghép từ nhan đề một bài hát South of the Border và mượn ý lại của một bài hát khác East of the Sun).

II. Review sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Review sách Tôi nói gì khi nói về chạy bộ - Haruki Murakami

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

Dưới đây là tổng hợp Review sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ của nhà văn Haruki Murakami. Giúp bạn có cái nhìn tổng quan nhất về cuốn sách mà không cần mất thời gian tìm kiếm.

Hãy truy cập Những Cuốn Sách Hay thường xuyên hoặc lưu lại để tiện theo dõi & cập nhật thông tin mới nhất nhé!

1. NGUYEN TAM ANH review sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

ĐÂY LÀ CUỐN SÁCH TRUYỀN CẢM HỨNG THẬT SỰ ĐÓ.

“Thực ra, ý tôi là tôi không bắt đầu chạy bộ vì ai đó bảo tôi nên chạy bộ. Cũng như tôi không trở thành tiểu thuyết gia vì ai đó yêu cầu tôi phải làm thế. Một hôm, bất ngờ, tôi muốn viết một cuốn tiểu thuyết. Và một hôm, đột ngột, tôi bắt đầu chạy – đơn giản vì tôi muốn thế. Tôi luôn làm bất cứ thứ gì mình cảm thấy thích làm trong đời. Người ta có thể cố ngăn tôi, và làm cho tôi thấy là tôi sai, nhưng tôi sẽ không thay đổi.”

Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ là cuốn tự truyện của Haruki Murakami kể về quá trình ông chạy bộ và cả những suy nghĩ, những chiêm nghiệm của Murakami về việc chạy bộ có ích như thế nào trong cuộc đời làm nghề tiểu thuyết gia của ông. Về việc khi đã bắt tay vào viết tiểu thuyết thì cần phải trung thành với đứa con tinh thần của mình đến mức nào. Và cả việc chạy bộ hóa ra cũng có liên quan đến sự nghiệp viết văn của Haruki Murakami nữa.

Trong cuốn tự truyện này tớ cũng biết thêm được rất nhiều về con người của bác già – rằng Murakami không chỉ là một người viết văn mà ông còn là một người chạy kiên nhẫn, chịu khó và là một người có tính kỷ luật cực kỳ khắt khe. Nhiều khi đọc thấy thực sự cảm phục ý chí thể dục thể thao nâng cao sức khỏe của bác già với thành tích chạy bộ cực kỳ khủng. Murakami cực kỳ nghiêm khắc với chính bản thân mình trong việc luyện tập, ông tham dự 24 cuộc thi chạy marathon, luyện tập đến đau đớn thể xác nhưng nhất quyết không bỏ cuộc, luôn tìm cách tốt nhất để cho cơ thể mình thích nghi được với cường độ chạy mỗi ngày, làm sao để cho chính bản thân mình luôn được hài lòng. Có thể thành tích ấy không là nhất, nhưng quan trọng là bác già đã mãn nguyện với mục tiêu của riêng mình.

“Thời gian chạy của tôi, thứ hạng tôi đạt được, vẻ ngoài của tôi – tất cả những thứ đó đều là thứ yếu. Đối với một người chạy như tôi, điều thực sự quan trọng là đạt được mục đích chính mình đặt ra, trong khả năng của mình. Tôi dốc hết sức mình, chịu đựng cái cần chịu đựng, và tôi có thể, theo cách riêng của mình, mãn nguyện.”

Bên cạnh đó qua cuốn tự truyện của Murakami, tớ cũng thực sự ấn tượng với những suy nghĩ dám nghĩ dám làm của tác giả, khởi nghiệp với một câu lạc bộ nhạc jazz nhưng lại dám dẹp hết sang một bên để tập trung viết tiểu thuyết chỉ vì “Tôi chỉ có cái mong muốn mãnh liệt là viết một cuốn tiểu thuyết.” Và thế là tác phẩm đầu tay “Lắng Nghe Gió Hát” của bác già ra đời. Một điểm sáng nữa của cuốn tự truyện này đó là nó thực sự truyền cho tớ cảm hứng làm việc hay học tập, nhất là hiểu được tầm quan trọng của việc tham gia thể thao rất cần thiết vì nó không chỉ giúp chúng ta có một cư thể khỏe mạnh, mà còn rèn luyện được sự bền bỉ, nhẫn nại và sức khỏe tốt chắc chắn sẽ làm tăng năng suất hiệu quả trong công việc của ta hơn.

“Tôi không hề chịu nổi nếu bị buộc phải làm điều gì đó tôi không muốn làm vào lúc tôi không muốn làm. Thế nhưng mỗi khi tôi có thể làm gì đấy mà tôi thích làm, khi tôi muốn làm, và theo cách tôi muốn làm, thì tôi sẽ làm hết sức mình.”

Câu “triết lý” trên của bác già là câu mà tớ thích nhất và chắc chắn không phải lời nói suông vì Murakami đã chứng minh được sở thích ấy của mình trong suốt hơn mấy chục năm qua. Murakami chạy vì ông thích thế, một ngày nắng đẹp khi đang xem hai đội bóng thi đấu, thế là nổi hứng viết luôn tiểu thuyết đầu tay vì ông thích thế. Nhưng mỗi khi làm một việc gì, cả chạy hay viết thì Murakami luôn dành trọn vẹn tâm trí và công sức của mình cho việc đó. Đấy cũng chính là điều làm tớ càng hâm mộ và quý trọng bác già.

Nhìn chung, Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ không phải là fiction mà là một memoir, tự truyện về chính một phần nhỏ trong cuộc đời của Haruki Murakami. Nhiều câu văn cực kì truyền cảm hứng cho tớ nói riêng, không chỉ là về vấn đề chạy bộ hay viết văn mà còn ứng dụng được kha khá trong cuộc sống. Mà thôi, cứ Murakami là auto mua về đọc không suy nghĩ, recommend nhá.

2. TRAM BUI review sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Chỉ nên đọc quyển này nếu đã từng yêu thích các tác phẩm khác của Haruki Murakami như Rừng Na Uy, Biên Niên Ký Chim Vặn Dây Cót, Kafka Bên Bờ Biển, v.v. Nếu cảm thấy Murakami được tâng bốc quá đà hay đọc xong Rừng Na Uy “thấy cũng bình thường” thì thôi đừng tốn tiền mua làm gì.

Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ là tự truyện của Haruki Murakami. Ông nói về hai đam mê lớn trong cuộc đời mình: chạy bộ và viết. Viết truyện thì liên quan gì đến chạy bộ? Muốn biết thì phải đọc.

Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ cũng cho thấy mối liên hệ chặt chẽ giữa đời sống cá nhân và các tác phẩm của ông. Truyện Murakami lúc nào cũng phảng phất một sự bí ẩn đặc biệt không giống ai, và văn phong độc đáo. Lúc đầu cứ tưởng đó là do ông cố tình, nhưng đọc cuốn tự tuyện này rồi mới biết đó chính là con người thật của ông.

Quyển này rất hợp với người làm nghề viết. Murakami giải thích về tính bền bỉ, nguồn cảm hứng, tính kỷ luật, v.v. của ông đối với việc viết sách. Học được khá nhiều điều thú vị về cách viết của Murakami. Chắc do mình hội tụ đủ 3 yếu tố để mê quyển này nên đánh giá nó khá cao: thích viết, thích chạy bộ, và thích Murakami.

Đọc xong muốn đi chạy lại như hồi trước. Đi chạy nhiều thấy mình vui vẻ tươi tỉnh vô cùng.

3. MAI review sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ (WHAT I TALK ABOUT WHEN I TALK ABOUT RUNNING) – Haruki Murakami

Tên của cuốn sách -WHAT I TALK ABOUT WHEN I TALK ABOUT RUNNING – được đặt theo tựa một tuyển tập truyện ngắn bởi nhà thơ, nhà văn viết truyện ngắn người Mỹ – RAymond Carver – What we talk about when we talk about love (Mình nói chuyện gì khi mình nói chuyện tình) cũng được Nhã Nam xuất bản. Raymond Carver được biết đến như Chekhov của nước Mỹ – mình không đồng ý chút nào nhưng cứ biết là người ta gọi như vậy đi – và là nhà văn có ảnh hưởng lớn đến Haruki Murakami.

Mình chưa bao giờ đọc Haruki Murakami, không biết sao nữa vì quyển nào của ông ở Việt Nam hay thế giới cũng nổi như cồn, cho nên mình thực sự không biết văn phong bình thường trong tiểu thuyết của ông như thế nào. Và vì mình muốn tiếp cận với Haruki Murakami cho nên đọc quyển này – vì theo chính lời tác giả khi nói về quyển này – đây là ông viết một cách chân thực về một vấn đề hết sức trung thực – chạy bộ.

Quyển sách, dĩ nhiên không chỉ nói về chạy bộ. Nó nói về việc viết, về Haruki Murakami và những chuyện đời ông, viết viết văn của ông liên quan mật thiết thế nào đến việc chạy bộ – vốn là thói quen, sở thích của tác giả Rừng Na Uy. Đọc vừa dễ chịu vừa có nhiều cái để ngẫm nghĩ – mình sẽ gợi ý cuốn này cho bất kỳ người nào có hứng thú với tác giả.

Đánh giá chung : 4 / 5 – Thích hợp cho mọi người + điểm cộng cho bìa và thiết kế đẹp

Tôi nói gì khi nói về chạy bộ - Haruki Murakami

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

4. ĐINH THƯƠNG HUYỀN review sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Mình biết tới Haruki Murakami lần đầu tiên qua cuốn ” Rừng Na Uy ” , và sau đó bị lôi cuốn vào cách kể chuyện của ông mà tìm đến những cuốn sách khác trong đó có ” Tôi nói gì khi nói về chạy bộ “.

Ban đầu, khi đặt mua cuốn sách, mình suy nghĩ đơn thuần là chắc cuốn sách chỉ nói về chạy bộ, mình lo sợ liệu nó có khô khan và khó đọc. Và vì thời gian đó mình khá lười vận động, nên mình đặt mua cuốn sách chỉ với mục đích sẽ giúp mình cải thiện việc tập thể thao. Nhưng cuốn sách thực sự đã đem lại cho mình rất nhiều bài học, hơn nhiều những gì mình kỳ vọng.

Cuốn sách là câu chuyện hành trình chạy bộ của tác giả , những lần tham gia các cuộc thi chạy Olympic, quyết tâm, kiên trì, vượt qua khó khăn. Câu chuyện về công việc kinh doanh, cái duyên đến với nghiệp viết lách của ông thực sự truyền lửa cho mình. Rằng rồi ta sẽ tìm được điều mình thực sự muốn làm, và rằng cần phải kiên định, học cách chấp nhận những sự yêu ghét trái chiều khi theo đuổi nó. Và cũng qua cuốn sách này, tác giả nhấn mạnh tầm quan trọng của sức khỏe. Ông chăm sóc sức khỏe của mình bằng việc chạy bộ, tuân thủ theo những nguyên tắc , thói quen của mình, nhất định không thay đổi, không bỏ dở một hôm nào vì bất cứ lí do nào. Ông tin vào con đường của bản thân mình, một cách kiên định.

Đọc xong cuốn sách ” Tôi nói gì khi nói về chạy bộ “, một động lực thôi thúc mình đứng lên và chạy bộ, mình muốn chạy bộ. Và mình nghĩ, hẳn ai đọc xong cuốn sách này cũng nghĩ thế.

5. MAI ANH review sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Không nhận ra rằng mình đã xem cuốn này là cuốn gối đầu giường từ rất lâu rồi. Đi đâu cũng mang theo nó, đọc xong rồi lại quay lại từ đầu và đọc lại, và chưa từng thấy chán mà ngược lại là một cảm giác vững tâm.

Cuốn này có lẽ hơi khó để tạo nguồn cảm hứng đối với một người chưa từng chạy bộ, nhưng có thể trở thành một cuốn sách không thể thiếu với một người chạy đường dài: kiên trì, và cần mẫn tập luyện.

Cũng như những lần trước, mình chỉ thích đọc những đoạn miêu tả bầu trời, dòng sông, cơn gió thổi, những điều dường như tẻ nhạt đối với những người bình thường nhưng thực sự quan trọng đối với runner, có thể đó là lí do vì sao họ chạy bộ, đôi khi bản thân khoảng thời gian training còn tuyệt vời hơn cả một cuộc đua, vì dù sao đi chăng nữa, đó cũng chỉ là bước cuối cùng của một quá trình.

Dù sao, có một điều tôi có thể tự tin nói ra: cho đến khi cái cảm tưởng mình đã làm khá tốt trong cuộc đua quay trở lại thì tôi vẫn sẽ chạy marathon, và không để nó làm mình nản lòng. Ngay cả khi tôi già yếu đi, khi mọi người báo trước cho tôi là đã đến lúc cơ thể tôi còn cho phép, tôi còn chạy. Dù thời gian chạy của tôi có trở nên tệ hơn, tôi vẫn sẽ cứ dồn chừng ấy nỗ lực, thậm chí còn nhiều hơn – vào mục tiêu của mình là về đích cuộc đua marathon. Tôi không cần biết người khác nói gì – chỉ vì bản tính của tôi là vậy, cách của tôi là thế. Như bọ cạp đốt, ve sầu bám vào cây, cá hồi bơi ngược dòng về nơi chúng sinh ra và vịt hoang kết bạn tình suốt đời.

Tôi có thể không nghe thấy nhạc hiệu Rocky, hay tôi không nhìn thấy mặt trời lặn ở đâu cả, nhưng với tôi, và với cuốn sách này, đây có thể là một kiểu kết luận. Một kiểu kết luận dè dặt, giày-đế-mềm-phòng-xa. Một sự xuống dốc, nếu bạn muốn tôi nói thế. Biến nó thành một kịch bản phim, nhà làm phim ở Hollywood chỉ liếc mắt vào trang cuối là sẽ ném trả ngay. Nhưng nói gọn lại thì kiểu kết luận này phù hợp với con người tôi.

Ý tôi là, tôi không bắt đầu chạy bộ vì ai đó bảo tôi nên chạy bộ. Cũng như tôi không trở thành tiểu thuyết gia vì ai đó yêu cầu tôi làm thế. Một hôm, bất ngờ, tôi muốn viết một cuốn tiểu thuyết. Và một hôm, đột ngột, tôi bắt đầu chạy – đơn giản vì tôi muốn thế. Tôi luôn làm bất cứ gì mình cảm thấy thích làm trong đời. Người ta có thể có ngăn tôi, và làm cho tôi thấy là tôi sai, nhưng tôi sẽ không thay đổi.

Tôi ngước nhìn bầu trời, tự hỏi không biết mình có thoáng thấy lòng nhân từ trên đó không, nhưng tôi không thấy. Tất cả những gì tôi thấy là những đám mây mùa hè hững hờ trôi trên bầu trời Thái Bình Dương. Và chúng chẳng có gì để nói với tôi cả. Mây bao giờ cũng ít nói.

Tôi có lẽ không nên nhìn lên chúng. Cái tôi nên nhìn là bên trong tôi. Như nhìn đăm đăm vào một cái giếng sâu.

Tôi có thể nhìn thấy lòng từ dưới đấy không? Không, tất cả những gì tôi nhìn thấy là bản tính của mình. Bản tính riêng biệt, cứng đầu bất hợp tác, thường nghĩ quá nhiều về mình mà vẫn hoài nghi chính nó – bản tính mà, khi rắc rối xảy ra, có tình tìm cái gì đó vui vẻ, hay cái gì đó gần như ngộ nghĩnh, nơi tình huống đó.

Tôi đã mang theo tính cách này như một cái va li cũ, trên một con đường dài bụi bặm.

Tôi không mang nó theo vì tôi thích nó. Cái chứa đựng bên trong quá trĩu nặng, và nó trông nhếch nhác, sờn rách loang lổ.

Tôi đã mang nó theo mình vì không có gì khác tôi phải mang. Dù sao, tôi cho là mình đã trở nên gắn bó với nó. Như bạn cũng đoán được.”…

6. MIA HALL review sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Đây hẳn là quyển dễ hiểu nhất của Haruki Murakami ( tất nhiên rồi ).

Trong quyển sách “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” này, Murakami kể về quá trình tham gia môn chạy bộ cùng những suy tưởng của ông về ý nghĩa của chạy bộ. Ông không chỉ là một nhà văn xuất sắc mà còn là người chạy bộ cừ khôi, người đã tham gia 24 cuộc chạy marathon lớn nhỏ. Ngoài chạy bộ, sách còn nói về những chiêm nghiệm của ông trong nghề viết văn và rằng chạy bộ đã đóng góp trong việc viết văn của ông như thế nào.

Sách đọc kiểu siêu truyền cảm hứng luôn ấy. Bởi Murakami là người cực kỳ kỷ luật và nghiêm khắc với bản thân trong việc chạy bộ. Phải nhấn mạnh ở đây là chạy bộ cự ly dài. Ông tự tạo cho mình chế độ luyện tập khắc nghiệt như chạy khoảng 200 dặm một tháng, hoàn thành đường chạy marathon ở Hy Lạp với khoảng 26,2 dặm, rồi tập bơi và đạp xe để tham gia thi ba môn phối hợp. Ông luôn cố gắng hoàn thành mục tiêu mình tự đặt ra dù có đau đớn như thế nào. Ý chí của ông làm mình cực kỳ ngưỡng mộ. Ông cũng là một nhà văn giỏi bởi tài năng và sự tâm huyết hết mình với đứa con tinh thần của mình.

“Ý tôi là, tôi không bắt đầu chạy bộ vì ai đó bảo tôi nên chạy bộ. Cũng như tôi không trở thành làm tiểu thuyết gia vì ai đó yêu cầu tôi làm thế. Một hôm, bất ngờ, tôi muốn viết một cuốn tiểu thuyết. Và một hôm đột ngột, tôi bắt đầu chạy – đơn giản vì tôi muốn thế. Tôi muốn làm bất cứ cái gì mình cảm thấy thích làm trong cuộc đời. Người ta có thể cố ngăn tôi và làm cho tôi thấy là tôi sai, nhưng tôi sẽ không thay đổi.”

Quyển sách “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” cho mình biết thêm nhiều khía cạnh về Murakami – tác giả của nhiều quyển sách nổi tiếng. Có nhiều chiêm nghiệm mà ta có thể học hỏi được từ ông. Mình ấn tượng nhất với đoạn ông nói về khiếm khuyết con người, rằng do lỗi lầm và khiếm khuyết của con người là vô tận, tốt nhất ta nên nhận thức ra những ưu điểm của mình và xoay sở với cái mình có. Hay việc tập trung vào những tiểu tiết trong quá trình rèn luyện để thu được kết quả hoàn thiện.

Quyển sách đáng đọc dành cho nhưng bạn thích chạy bộ và thích văn phong của Murakami.

7. LUONG review sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Chạy bộ bắt đầu với tôi thực sự rất tình cở qua những quyển sách “Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu” hoặc những cuốn sách về Kinh doanh mà tôi đã đọc trước đó. Theo mình nghĩ, thật sự đọc sách mà không trải nghiệm thì rất là phí. Trong sách thì cứ hô hào khỏe mạnh là phải thế này phải thế kia nhưng chưa thử thì làm sao mà biết nó có hợp với mình hay không.

“Khi ta lớn hơn, bằng cách thử và sai, ta học cách đạt được cái ta cần”

Trải qua một năm kể từ cái này đó tôi bắt đầu tập chạy những bước đầu tiên. Trong tôi luôn có cảm giác thật sự đuối, chạy vài bước là thờ hổn hển, muốn bỏ hết tất cả. Mỗi ngày chạy tôi dần cảm nhận được sự khỏe mạnh, cái giản dị của chạy bộ mỗi sáng hoặc chiều. Mỗi sáng tôi được thưởng ngoạn một bầu không khí thật trong lành, những giọt sương trên tán lá cỏ tranh, cảnh bình minh vươn lên mạnh mẽ, thấp thoáng sinh viên đi học đi làm, các cô chú hàng quán chuẩn bị cho những món ăn sáng thân quen và không thể bỏ qua được đó là những người bạn chạy cùng tôi trong khu Ký túc xá nhỏ bé quen thuộc. Họ chạy những bước chạy rất chắc chắn nến từng bước chân xuống nền xi măng, dáng vẻ khỏe đẹp thong thả trên đường chạy. Tôi không cô độc, tôi luôn có bạn chạy mỗi ngày, ngày nào họ cũng đều đặn tập luyện, tại sao mình lại không thể !?

Tôi tìm đến cuốn sách “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” này với mong muốn nhỏ bé đó là được “trò chuyện” với một runner tầm cỡ, Murakami. Tôi tìm đến những nguồn cảm hứng mới mẻ truyền cảm hứng cho tôi trên những chặng đường luyện tập và trải nghiệm với bộ môn thể thao này. Ngoài ra, tôi còn tham gia một số giải chạy bộ trong thành phố để có thể được tiếp xúc nhiều hơn với những người yêu thích bộ môn này.

“Nếu không tập luyện, cơ bắp của ta sẽ tự yếu đi, cũng như xương của ta vậy”

Cũng tương tự như nếu không luyện tập cho não hoạt động, không dùng não, hay uyện tập cho não thì não ta dần già cũng sẽ yếu đi, “cơ não” sẽ yếu đi. Cuộc sống chẳng có gì dễ dàng cả, không ngừng cố gắng để tốt hơn mỗi ngày. Con người không phải khi nào cũng thích làm việc, sự thật là vậy. Thường chúng ta thích chơi hơn thích làm. Tất cả chúng ta đều như nhau cả. Sự kỉ luật tập luyện đều đặn với một kế hoạch tỉ mỉ là điều mà Murakami luôn thực hiện để đạt được đa số những mục tiêu mà ông hướng đến.

Chạy bộ như là một hoạt động thường nhật của Murakami. Ông đi ngủ sớm trước mười giờ tối và năm giờ sáng mỗi ngày. Gặp gỡ những người mình thật sự muốn gặp. Làm những gì mình muốn. Đều đặn chạy bộ mỗi sáng trước khi làm việc Buổi sáng, ông thường tập trung làm các việc khó trước vì sáng sớm là thời gian ông sung sức nhất. Buổi trưa ông thường ngủ trưa ba mươi phút giúp đầu óc của ông minh mẫn hơn và không còn uể oải mệt mỏi. Cuối ngày ông thư giãn, đọc sách và đi ngủ sớm. Phân chia thời gian và sức lực của mình theo thứ tự ưu tiên nhất định giúp chúng ta tập trung vào trọng tâm giúp ông cân bằng cuộc sống và làm việc tốt hơn mỗi ngày.

Trải nghiệm ngay khi ông làm kinh doanh. Bài học tiên quyết mà ông nhớ nhất là luôn nở một nụ cười thân thiện trên môi khi gặp một ai đó.
Theo tôi, ông là một kiểu người sống khép kín, luôn thách thức giới hạn bản thân, luôn làm tốt việc mình làm, kiên định với lựa chọn của bản thân. Tôi thật sự khâm phục sự nỗ lực kiên trì với môn thể thao chạy bộ trong suốt hơn hai mươi năm qua của ông.

“Một hành động dù thoạt nhìn có vẻ tầm thường đến thế nào, song cứ kiên trì làm đủ lâu thì nó sẽ trở thành một hành vi thâm trầm, thậm chí là thiền định”.

Tập trung vào việc mình làm. Không có nghĩ ngợi nhiều những gì người khác bàn tán. Kiên trì với mục tiêu mình đề ra.

Tạm kết trong ba điều mà Murakami đã gửi gắm trong cuốn sách “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” để áp dụng trong đa số công việc trong cuộc sống.

Sự tập trung – bền bỉ – tài năng

8. TUAN PHAM review sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Như thường lệ, đối với mình thì tên quyển này sẽ là:”Tôi nói gì khi nói về đời tôi”

Chạy bộ là cái cớ, là cái sự việc cụ thể để thông qua đó tác giả nói về đời mình, vì chạy bộ đã gắn chặt với cuộc đời, sự nghiệp của tác giả, từng đoạn đường tác giả đi qua cũng chính là từng đoạn đời của tác giả vậy

Đây là một cuốn sách rất hữu ích cho những ai yêu thích chạy bộ, tác giả là người có kinh nghiêm hơn 25 năm trong lĩnh vực này nên đã chia sẻ khá nhiều lời khuyên hữu ích và sẽ càng thú vị hơn nữa nếu bạn yêu thích Haruki Murakami. Bạn sẽ hiểu thêm được nhiều điều thú vị trong cách mà tác giả tạo nên những tác phẩm để đời, những tác phẩm kỳ lạ của Haruki Murakami đương nhiên là phải được sinh ra theo cách kỳ lạ rồi

Và nếu bạn đang theo nghiệp viết lách thì đây cũng chính là cuốn sách bạn nên đọc, tác giả chia sẻ rất nhiều những kinh nghiêm hữu ích trong việc viết, làm sao để viết được lâu dài ? Làm sao để ta luôn có cảm hứng viết văn.

Vì mình vừa thích chạy bộ, lại vùa thích Haruki Murakami nên đây đúng thật là một quyển sách hoàn hảo dành cho mình.

III. Trích dẫn sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Trích dẫn sách Tôi nói gì khi nói về chạy bộ - Haruki Murakami

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

Trích dẫn hay trong Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

“Tôi dừng lại mỗi ngày đúng vào lúc tôi cảm thấy mình có thể viết nữa. Cứ làm vậy, thì công việc ngày hôm sau sẽ diễn ra trôi chảy đến lạ lùng.”

“Tôi là kiểu người thích được ở một mình. Để diễn đạt chính xác hơn, tôi là kiểu người không thấy buồn phiền khi ở một mình”

“Chúng ta nên thấy mình may mắn khi “đèn đỏ” lại rành rành như thế. Đời cơ bản là không công bằng. Nhưng ngay cả trong một tình huống bất công, tôi nghĩ vẫn có thể tìm thấy một kiểu công bằng nào đó.”

“Có ba lý do khiến tôi thất bại. Tập luyện không đủ. Tập luyện không đủ. Và tập luyện không đủ.”

“Để đối phó với một cái gì không lành mạnh, một người cần phải càng mạnh càng tốt. Nói cách khác, một tâm hồn không lành mạnh đòi hỏi một thân thể khỏe mạnh.”

“Khi đã bị một tai nạn đáng sợ thế rồi, ta sẽ khắc cốt ghi tâm chuyện đó. Trong hầu hết trường hợp học được cái gì quan trọng trong đời cũng đòi hỏi một nỗi đau thể xác.”

“Thực ra, ý tôi là tôi không bắt đầu chạy bộ vì ai đó bảo tôi nên chạy bộ. Cũng như tôi không trở thành tiểu thuyết gia vì ai đó yêu cầu tôi phải làm thế. Một hôm, bất ngờ, tôi muốn viết một cuốn tiểu thuyết. Và một hôm, đột ngột, tôi bắt đầu chạy – đơn giản vì tôi muốn thế. Tôi luôn làm bất cứ thứ gì mình cảm thấy thích làm trong đời. Người ta có thể cố ngăn tôi, và làm cho tôi thấy là tôi sai, nhưng tôi sẽ không thay đổi.”

“Thời gian chạy của tôi, thứ hạng tôi đạt được, vẻ ngoài của tôi – tất cả những thứ đó đều là thứ yếu. Đối với một người chạy như tôi, điều thực sự quan trọng là đạt được mục đích chính mình đặt ra, trong khả năng của mình. Tôi dốc hết sức mình, chịu đựng cái cần chịu đựng, và tôi có thể, theo cách riêng của mình, mãn nguyện.”

“Tôi không hề chịu nổi nếu bị buộc phải làm điều gì đó tôi không muốn làm vào lúc tôi không muốn làm. Thế nhưng mỗi khi tôi có thể làm gì đấy mà tôi thích làm, khi tôi muốn làm, và theo cách tôi muốn làm, thì tôi sẽ làm hết sức mình.”

“Dù cho có hai tôi đi chăng nữa thì tôi vẫn không thể làm hết những thứ cần phải hoàn thành. Thế nhưng, bất luận thế nào thì tôi cũng duy trì chạy bộ. Chạy mỗi ngày với tôi là một nguyên tắc sống, vậy nên tôi sẽ không hoãn lại hay bỏ chỉ vì tôi bận”

Tôi nói gì khi nói về chạy bộ - Haruki Murakami

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

Trích đoạn Đau khổ là tự nguyện – Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Có một câu ngạn ngữ sáng suốt nói thế này: Một kẻ trượng phu không bao giờ nhắc đến những người đàn bà y đã chia tay hay khoản tiền thuế y đã đóng. Thực ra, chuyện này là bịa đặt hoàn toàn. Tôi chỉ bịa ra đấy thôi! Xin lỗi! Nhưng nếu quả có một câu ngạn ngữ như thế, tôi nghĩ còn một điều kiện nữa để làm kẻ trượng phu là giữ kín chuyện y làm gì để luôn khỏe mạnh. Một kẻ trượng phu không nên nói mãi chuyện mình làm gì để duy trì sức khỏe. Ít nhất thì tôi nghĩ như vậy.

Như ai cũng biết, tôi không phải là một kẻ trượng phu, nên trước hết chắc tôi cũng không phải lo lắng về điều trên, dẫu thế tôi cũng có chút lưỡng lự khi viết cuốn sách này. Có lẽ nói vậy thì nghe giống như lẩn tránh, nhưng đây là một cuốn sách viết về chạy bộ, chứ không phải là một tiểu luận về việc làm sao cho khỏe mạnh. Ở đây tôi sẽ không cố đưa ra lời khuyên kiểu, “Thôi nào mọi người – cùng chạy bộ mỗi ngày cho khỏe mạnh đi!”. Thay vì vậy, đây là cuốn sách trong đó tôi tập hợp những suy nghĩ của mình về việc chạy bộ có ý nghĩa như thế nào đối với tôi trong tư cách một con người. Chỉ là một cuốn sách trong đó tôi suy ngẫm những thứ khác nhau và chuyển ý nghĩ thành lời.

Somerset Maugham từng viết rằng trong mỗi lần cạo râu đều có một triết lý. Tôi hoàn toàn tán thành. Một hành động dù thoạt nhìn có tầm thường đến thế nào, song cứ kiên trì làm đủ lâu thì nó sẽ trở thành một hành vi thâm trầm, thậm chí là thiền định. Vậy thì, với tư cách là một nhà văn, đồng thời với tư cách người chạy bộ, tôi không cho rằng viết và xuất bản một cuốn sách xoay quanh  những ý nghĩ riêng tư về chạy bộ sẽ khiến tôi lạc quá xa khỏi lộ trình quen thuộc của mình. Có lẽ tôi chỉ là típ người quá tỉ mỉ, viết ra những ý nghĩ của mình, vậy nên tôi phải thực sự bắt bàn tay mình làm việc và viết những lời này. Nếu không, tôi sẽ không bao giờ hiểu được chạy bộ có ý nghĩa thế nào đối với tôi.

Có lần, khi đang nằm dài trong phòng một khách sạn ở Paris đọc tờ International Herald Tribune, tôi tình cờ đọc được một bài báo chuyên đề về marathon. Có mấy bài phỏng vấn một số người chạy marathon nổi tiếng, và người ta hỏi câu thần chú đặc biệt nào đi qua đầu họ mà có thể giúp họ hăng hái suốt cuộc đua. Một câu hỏi thú vị đây, tôi nghĩ. Tôi thấy rất ấn tượng về tất cả những thứ khác nhau mà những người này nghĩ đến trong khi họ chạy 26,2 dặm. Điều đó cho thấy một cuộc chạy marathon thực ra là một sự kiện gian khổ ra sao. Nếu ta không cứ tự nhẩm đi nhẩm lại một câu thần chú kiểu nào đó với mình, ta sẽ chẳng bao giờ tiếp tục nổi.

Một người chạy đã nhắc đến một câu thần chú mà anh trai ông, cũng là người chạy bộ, đã chỉ cho ông, câu ấy ông đã nghiền ngẫm từ khi bắt đầu chạy bộ. Nó là thế này: Đau đớn là không thể tránh khỏi. Đau khổ là tự nguyện. Giả dụ lúc đang chạy ta lại bắt đầu nghĩ, Trời ơi đau quá, mình không chịu đựng nổi nữa rồi. Cái phần đau là một thực tế không tránh khỏi, nhưng ta có chịu đựng nổi nữa hay không là tùy thuộc vào chính người chạy. Điều này gần như gói gọn được khía cạnh quan trọng nhất của chạy marathon.

Đã chừng mười năm rồi từ khi lần đầu tiên tôi có ý tưởng viết một cuốn sách về chạy bộ, nhưng năm tháng cứ trôi qua, tôi cứ thử hết cách tiếp cận này đến cách tiếp cận khác song chưa hề thực sự ngồi xuống viết ra. Trước hết, chạy bộ là một đề tài có phần nào mông lung, và tôi thấy nó khó hình dung cho ra đúng mình nên nói gì về nó.

Tuy vậy, đến một lúc nào đó, tôi cho là mình chỉ cần viết một cách trung thực những gì mình nghĩ và cảm nhận về chạy bộ, và trung thành với phong cách riêng của mình. Tôi cho đó là cách duy nhất để bắt đầu, thế là tôi khởi sự viết cuốn sách, từng chút một, vào mùa hè năm 2005, viết xong vào mùa thu năm 2006. Ngoài đôi chỗ trích dẫn từ các tác phẩm tôi đã viết trước kia, còn thì phần lớn cuốn sách ghi lại những ý nghĩ và cảm nhận của tôi trên thực tế. Có một điều tôi nhận ra: viết trung thực về chạy bộ và viết trung thực về mình gần như là một. Vậy nên tôi cho rằng nếu đọc cuốn sách này như một kiểu tự truyện tập trung vào hành động chạy bộ thì cũng được thôi.

Dù tôi không thể gọi bất cứ gì ở đây là triết học nhưng cuốn sách này cũng chứa đựng đôi chút cái có thể gọi là những bài học cuộc đời. Chúng có thể không đáng kể, nhưng đó là những bài học cá nhân mà tôi đã học được qua việc thực sự cho cơ thể mình vận động, và do vậy nhận ra rằng đau khổ là tự nguyện. Chúng có thể không phải những bài học ta có thể khái quát hóa, nhưng đấy là bởi cái được trình bày ở đây là tôi, kiểu người tôi như vậy.

THÁNG TÁM, 2007

Trích đoạn Ai định cười Mick Jagger? – Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Tôi đang ở đảo Kauai, Hawaii, hôm nay là thứ Sáu, ngày 5 tháng Tám năm 2005. Trời quang đãng và ngập nắng lạ thường, không một gợn mây. Như thể khái niệm mây còn không tồn tại nữa kìa. Tôi đến đây vào cuối tháng Bảy và, như mọi lần, chúng tôi thuê một căn hộ. Buổi sáng, khi trời lạnh, tôi ngồi tại bàn, viết đủ mọi thứ. Như lúc này đây: tôi đang viết cuốn sách này, một tác phẩm về chạy bộ mà tôi có thể gần như viết như mình muốn. Bây giờ là mùa hè, nên dĩ nhiên trời nóng. Hawaii được gọi là đảo mùa hè vĩnh cửu, nhưng vì nó nằm ở Bắc bán cầu thành thử, có thể cho như vậy, nó cũng kiểu như là có bốn mùa. Mùa hè có phần nóng hơn mùa đông. Tôi đã dành rất nhiều thời gian ở Cambridge, Massachusetts, và so với Cambridge – hết sức oi bức và nóng nực, cùng tất cả những gạch và bê tông, nó như một hình thức tra tấn – thì mùa hè ở Hawaii là một thiên đường thực sự. Không cần máy điều hòa ở đây – chỉ cần để mở cửa sổ, thế là một luồng gió mát lùa vào. Mọi người ở Cambridge bao giờ cũng ngạc nhiên khi nghe tôi trải qua tháng Tám ở Hawaii. “Sao anh lại muốn trải qua mùa hè ở một nơi nóng nực như thế?” họ hỏi như nhau. Nhưng họ không biết nó là thế nào. Gió mậu dịch thường trực từ Đông Bắc thổi về làm cho mùa hè mát mẻ ra sao. Cuộc sống ở đây hạnh phúc ra sao, chúng tôi có thể đi loanh quoanh tha thẩn tùy thích, đọc sách dưới bóng cây, hoặc, nếu chợt nảy ra ý tưởng, thì bước xuống, mặc nguyên như thế, nhúng mình một cái trong con lạch.

Từ khi tới Hawaii tôi đã chạy chừng một giờ mỗi ngày, sáu ngày một tuần. Đã hai tháng rưỡi nay tôi lại khôi phục lối sống ngày xưa, khi mà, trừ khi hoàn toàn không thể tránh, còn thì ngày nào tôi cũng chạy. Bữa nay tôi chạy trong một giờ mười phút, vừa chạy vừa nghe bằng Walkman hai album của Lovin’Spoonful – Daydream và Hums of the Lovin’Spoonful -mà tôi thu lại trong một đĩa MD.

Ngay lúc này tôi đang nhắm chuyện tăng cự ly chạy, vậy nên tốc độ không thành vấn đề mấy. Chỉ cần tôi có thể chạy được một cự ly nào đó thì tôi chẳng quan tâm gì hơn. Thỉnh thoảng tôi chạy nhanh khi thích, nhưng nếu tăng tốc thì tôi lại giảm thời gian chạy, vấn đề là để niềm hồ hởi tôi cảm thấy vào cuối mỗi lần chạy kéo dài qua ngày hôm sau. Đây cũng chính là kiểu chiến thuật tôi cho là cần thiết khi viết một cuốn tiểu thuyết. Tôi dừng lại mỗi ngày đúng vào lúc tôi cảm thấy mình có thể viết nữa. Cứ làm vậy, thì công việc ngày hôm sau sẽ diễn ra trôi chảy đến lạ lùng. Tôi cho là Ernest Hemingway cũng đã làm gần giống như thế. Để đi tiếp, ta phải duy trì nhịp điệu. Đây là điều quan trọng đối với những công trình lâu dài. Một khi ta đã dẫn tốc độ rồi thì mọi thứ còn lại sẽ theo sau. Vấn đề là làm sao cho bánh đà quay ở một tốc độ đã định – và để đến được thời điểm đó ta cũng phải tập trung và nỗi lực hết sức mình.

Khi tôi đang chạy thì trời đổ mưa một lát, nhưng đó là cơn mưa làm mát dễ chịu. Một đám mây nặng trĩu ngoài biển thổi vào ngay trên đầu tôi, và mưa rơi lất phất một lúc, nhưng rồi, như thể nó nhớ ra, “Ôi, mình còn chút việc phải làm nữa!”, nó bèn vút đi, liếc lui một cái cũng không. Và rồi cái nắng tàn khốc trở lại, thiêu đốt mặt đất. Đó là một kiểu thời tiết dễ hiểu. Chẳng có gì bí hiểm hay nước đôi ở đấy, không một mảy may ẩn dụ hay tượng trưng. Trên đường, tôi chạy ngang một ít người chạy bộ khác, số đàn ông và đàn bà xấp xỉ bằng nhau. Những người tràn đầy sinh lực phóng vút trên đường, xét không khí cứ như bị cướp rượt sát gót vậy. Những người khác, quá cân, hổn hà hổn hển, mắt lim dim, vai sụp xuống như thể đây là việc họ chẳng hề muốn làm trên đời này. Họ trông cứ như tuần trước mới được bác sĩ riêng chẩn đoán bệnh béo phì và khuyên họ bắt ðầu tập luyện. Tôi thì đâu đó ở giữa.

Tôi thích nghe Lovin’ Spoonful. Nhạc của họ phần nào thoải mái và không bao giờ phô trương. Nghe loại nhạc êm dịu này gợi nhớ rất nhiều ký ức vào thập niên 60. Dù rằng, không có gì thật sự đặc biệt. Nếu người ta làm phim về đời tôi (chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi tôi cũng đã thấy sợ rồi), những ký ức này sẽ là cảnh họ loại bỏ ở phòng biên tập phim. “Ta có thể xóa cảnh này đi,” biên tập viên sẽ giải thích. “Nó không tồi, nhưng có phần bình thường và không có ý nghĩa gì cả.” Các kiểu ký ức đó – không phô trường, tầm thường. Nhưng với tôi, tất cả chúng đều đầy ý nghĩa và quý giá. Khi từng ký ức này vụt qua trong trí óc, tôi chắc chắn là, một cách vô thức, mỉm cười, hay hơi chau mày. Chúng có thể tầm thường, nhưng sự tích lũy các ký ức này đưa đến một kết quả: tôi. Tôi tại đây và lúc này, bên bờ Bắc Kauai. Đôi lúc khi nghĩ về sự sống, tôi cảm thấy mình như một mảnh gỗ vụn bị đánh dạt vào bờ.

Trong khi tôi chạy, gió mậu dịch từ phía ngọn hải đăng thổi vào làm lá khuynh diệp xào xạc trên đầu.

Tôi bắt đầu sống ở Cambridge, Massachusetts, vào cuối tháng Năm năm nay, và từ đó chạy bộ một lần nữa trở thành trụ cột chính trong công việc hàng ngày của tôi. Giờ đây tôi đang chạy bộ một cách nghiêm túc. Khi dùng chữ một cách nghiêm túc, tôi muốn nói là ba mươi sáu dặm 1 tuần. Nói cách khác, sáu dặm mỗi ngày, sáu ngày mỗi tuần. Có thể sẽ hay hơn nếu tôi chạy bảy ngày, nhưng tôi phải tính cả những ngày mưa, và những ngày khi công việc làm tôi quá bận rộn. Cũng có những ngày, thành thật mà nói chỉ là tôi cảm thấy mệt quá không chạy nổi. Vì tính đến tất cả các thứ này nên tôi nghỉ mỗi tuần một ngày như một ngày phép. Vậy nên, ba mươi sáu dặm một tuần, tôi chạy dược 156 dặm một tháng, mà đối với tôi là chuẩn chạy nghiêm túc.

Tháng Sáu, tôi đã theo đúng kế hoạch này, chạy đúng 156 dặm. Tháng Bảy, tôi nâng cự ly lên và chạy được 186 dặm. Tôi chia trung bình sáu dặm một ngày, không nghỉ một ngày nào. Ý tôi không phải là tôi chạy được chính xác sáu dặm một ngày. Nếu hôm nay tôi chạy chín dặm, ngày hôm sau tôi chỉ chạy ba dặm thôi. (Với tốc độ chạy tập thì tôi thường chạy được sáu dặm một giờ). Đối với tôi thì đây nhất định là chạy ở một mức độ không thể xem thường. Và từ khi đến Hawaii thì tôi đã duy trì tốc độ này. Lâu lắm rồi tôi mới lại có thể chạy những cự ly như vậy và duy trì kiểu lịch trình nhất định này.

Có vài lý do tại sao, đến một lúc nào đó trong đời mình, tôi đã thôi không chạy một cách nghiêm túc nữa. Đầu tiên là, cuộc sống của tôi đã trở nên bận rộn hơn, và thời gian rỗi trở nên mỗi lúc một hiếm. Hồi còn trẻ, chẳng phải là tôi có được nhiều thời gian rỗi như mình muốn, nhưng ít ra tôi cũng không có nhiều việc linh tinh như bây giờ. Tôi không hiểu sao, nhưng càng già đi thì ta càng bận bịu hơn. Một lý do nữa là tôi đã trở nên hứng thú với ba môn phối hợp hơn là marathon. Ba môn phối hợp, dĩ nhiên, ngoài chạy bộ ra còn bao gồm bơi lội và đạp xe. Phần chạy bộ thì không thành vấn đề với tôi, nhưng để thành thạo hai chặng kia của môn thi đấu, tôi phải dành rất nhiều thời gian tập bơi và đạp xe. Tôi phải làm lại từ con số không trong môn bơi lội, học lại hình thức đúng, học các kỹ thuật đạp xe đúng và rèn luyện các cơ bắp cần thiết. Tất cả đều đòi hỏi thời gian và nỗ lực, và kết quả là tôi có ít thời gian dành cho chạy bộ.

Tuy nhiên, có lẽ lý do chính chỉ đơn giản là đến một lúc nào đó tôi đã trở nên chán nó. Tôi bắt đầu chạy bộ vào mùa thu năm 1982 và từ đó đến nay đã chạy gần hai mươi ba năm. Trong suốt thời gian ấy tôi đã chạy bộ gần như mỗi ngày, mỗi năm tham gia chạy ít nhất một cuộc đua marathon – đến nay là hai mươi ba cuộc đua – và tham gia các cuộc đua đường trường trên khắp thế giới nhiều đến nỗi tôi không buồn đếm. Dù sao, chạy cự ly dài phù hợp với tính cách tôi, và trong mọi thói quen tôi có được trong đời mình, tôi phải nói thói quen này là hữu ích nhất, có ý nghĩa nhất. Chạy không nghỉ trong hơn hai thập kỷ cũng đã làm tôi trở nên mạnh mẽ hơn, cả về thể xác lẫn tinh thần.

Vấn đề là, tôi không ủng hộ mấy các môn thể thao đồng đội cho lắm. Chỉ vì cái kiểu tôi như thế thôi. Mỗi khi tôi chơi bóng đá hay bóng chày- thực ra, từ lúc trưởng thành thì chuyện này hầu như không bao giờ – tôi chưa bao giờ cảm thấy thoải mái. Có lẽ vì tôi không có anh hay em trai nào cả, tôi chưa bao giờ có thể hứng thú với kiểu các trò phải chơi cùng người khác. Tôi cũng không mấy giỏi các môn thể thao đối kháng như quần vợt. Tôi thích môn squash, nhưng nói chung hễ là một môn đối kháng với ai đó thì cái khía cạnh tranh đua của nó đều làm tôi khó chịu. Và nếu lại là võ thuật nữa thì bạn có thể coi như không có tôi.

Đừng hiểu lầm tôi – tôi không phải là hoàn toàn không có tinh thần đua tranh. Chỉ là không hiểu sao tôi chưa bao giờ quan tâm nhiều đến chuyện tôi đánh bại người khác hay thua người khác. Cảm nghĩ này hầu như không thay đổi khi tôi lớn lên. Bất luận ta đang nói về lĩnh vực nào – việc đánh bại ai khác là điều không hợp với tôi. Tôi quan tâm nhiều hơn đến chuyện tôi có đạt được các mục tiêu đã tự đặt ra cho mình hay không, nên theo nghĩa đó thì chạy đường trường hoàn toàn phù hợp với một não trạng như não trạng của tôi.

Người chạy marathon sẽ hiểu ý tôi muốn nói gì. Chúng tôi không thực sự quan tâm chúng tôi có đánh bại một người chạy đua cụ thể nào không. Những người chạy đua đẳng cấp quốc tế, dĩ nhiên, muốn vượt hơn hẳn đối thủ ngang sức nhất với mình, nhưng có đối với người chạy đua trung bình, tầm thường chúng tôi, ganh đua cá nhân không phải là cái chính. Tôi chắc chắn là có những người chạy đua bình thường nhưng mong muốn đánh bại một đối thủ nhất định, vậy nên có động cơ để luyện tập cật lực hơn. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu đối thủ của họ, bất luận vì lý do gì, rút lui khỏi cuộc đấu tranh? Động cơ chạy của họ sẽ tiêu tan hay ít nhất cũng giảm đi, và họ khó lòng tiếp tục chạy lâu dài.

….

Tôi nói gì khi nói về chạy bộ - Haruki Murakami

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE
Nội dung trên đây được sưu tầm từ nhiều nguồn trên internet. Hãy bấm nút Chia sẻ để giới thiệu sách đến bạn bè!

Những Cuốn Sách Hay trân trọng giới thiệu!

Có thể bạn quan tâm

Trích dẫn sách Rất Thích Rất Thích Em - Vãn Tình

Rất Thích Rất Thích Em – Vãn Tình

Rất thích Rất Thích EM - Câu chuyện kể về mối tình thời sinh viên của Lạc Lạc và Tử Kiều... nhẹ nhàng cũng có, hồi hộp cũng có và quan trọng là kết có hậu.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *