1Q84 – Haruki Murakami

1Q84 - Haruki Murakami

Thể Loại Văn học – Tiểu thuyết
Tác Giả Haruki Murakami
NXB NXB Hội Nhà Văn
CTy Phát Hành Nhã Nam
Số Trang
Ngày Xuất Bản 2020
Xem Giá Bán Trên FAHASA T I K I SHOPEE

I. Giới thiệu sách 1Q84 – Haruki Murakami

1Q84 (いちきゅうはちよん Ichi-Kyū-Hachi-Yon) là tên tiểu thuyết gồm 3 tập phát hành trong khoảng từ năm 2009 đến 2010 của nhà văn người Nhật, Murakami Haruki.

Murakami dành ra bốn năm để viết cuốn tiểu thuyết sau khi nghĩ ra tựa đề và hình ảnh mở đầu nó. Tựa đề cuốn sách sử dụng hiện tượng đồng âm khác nghĩa giữa chữ Q và số 9; cả hai đều được phát âm là “kyū” trong tiếng Nhật. Ngoài ra, tựa đề cuốn sách còn ám chỉ đến tiểu thuyết Một chín tám tư của George Orwell.

1Q84 là tiểu thuyết hư cấu được viết trong bối cảnh Tokyo tháng 4 đến tháng 12 năm 1984, kể về quá trình một tổ chức cánh tả biến đổi thành một giáo phái của những kẻ điên rồ và những tên sát nhân, ám chỉ giáo phái Aum – giáo phái đã gây nên vụ đầu độc kinh hoàng trong hệ thống xe điện ngầm ở Tokyo năm 1995 khiến 12 người thiệt mạng và hàng trăm người chịu những di chứng nặng nề về thể chất và tinh thần.

Nhận định

“Murakami giống một nhà ảo thuật đang diễn giải những gì mình thực hiện trong lúc biểu diễn song vẫn khiến người ta tin rằng ông sở hữu một sức mạnh siêu nhiên… Trong khi bất cứ ai cũng có thể kể một câu chuyện giống như một giấc mơ, ông là một trong số ít nghệ sĩ có thể khiến chúng ta thấy mình thực sự đang mơ, giống như với tiểu thuyết này.” – The New York Times Book Review

“1Q84 là một trong những cuốn sách nhanh chóng biến mất khỏi tay bạn, lôi bạn vào sự huyền bí của nó với một tốc độ và kỹ năng khiến bạn chẳng thể nhận ra rằng nhiều giờ đã trôi qua và hàng núi trang sách đã bị ngốn sạch ” – Rob Brunner, Entertainment Weekly

“Murakami biết cách kể một câu chuyện mà không cần phải làm dáng. Ông hiểu làm thế nào để pha trộn hiện thực với huyền ảo với một tỉ lệ chính xác. Và ông có biệt tài viết về những điều thường nhật như làm bữa tối hay đi dạo sao cho, dù gần gũi và tầm thường đến mấy, chúng cũng không bao giờ tẻ nhạt” – Malcolm Jones, Newsweek

Tóm tắt nội dung 1Q84

Bối cảnh trong 1Q84 đặt ở Tokyo, Nhật Bản trải dài từ tháng 4 đến tháng 12 năm 1984 hư cấu. Tiểu thuyết được phân chia làm 2 tuyến truyện chính thông qua điểm nhìn của Aomame và Tengo, tương tự cấu trúc trong Kafka bên bờ biển. Tập 3 còn có thêm một tuyến truyện phụ nữa nhìn từ nhân vật Ushikawa.

Một ngày bình thường 20 năm trước, khi lớp học không còn ai khác sau giờ học, Aomame và Tengo đã lặng lẽ cầm tay nhau. Dù không trao đổi một lời nào, từ trong thâm tâm cả hai người đã nhen nhóm lên tình cảm không thể xoá nhoà. Thế nhưng theo dòng đời đẩy đưa, hai người không còn liên hệ gì với nhau.

Trở lại năm 1984, Aomame lúc này đã là một huấn luyện viên có tiếng tại một phòng tập thể dục. Mặt khác, cô còn một công việc ngầm nữa là trừng phạt những gã đàn ông sử dụng bạo lực trong gia đình dưới sự chỉ đạo của Bà chủ, người cũng sở hữu một mái nhà dành cho các phụ nữ bị bạo hành. Tháng 4, sau khi giải quyết một gã đàn ông về, cô nhận thấy thế giới xung quanh có nhiều điểm khác lạ với thế giới mà cô – một người thường xuyên cập nhật tình hình – biết đến như chuyện khẩu súng, mặt trăng,… Aomame đặt tên thế giới này là “1Q84” và ngờ rằng sự thay đổi này là từ lúc cô đi bằng cầu thang thoát hiểm ở Shibuya.

Tengo, giáo viên một trường dự bị và đồng thời đang có mục tiêu làm tiểu thuyết gia, từ mối quan hệ với biên tập Komatsu đã dính vào việc làm một cây bút giấu mặt, viết lại phác thảo “Nhộng không khí” của cây bút trẻ Fuka-Eri để nó đạt giải Tác giả mới và thành cuốn sách bán chạy. Sau đó, Tengo để ý thế giới mình đang sống từ lúc nào đã có hai vầng trăng lớn bé trên bầu trời và đang thay đổi dần dần giống như thế giới hư cấu trong “Nhộng không khí”…

Từ khi bước vào thế giới mới này, dần dần các mắt xích trong mối quan hệ của Aomame và Tengo dẫn họ đến một điểm chung, đó là tổ chức tôn giáo Sakigake và giống Người Tí Hon bí ẩn.

Một số thông tin về nhà văn Murakami Haruki

Murakami Haruki (村上 春樹 (Thôn Thượng Xuân Thụ)sinh ngày 12 tháng 1 năm 1949) là một trong những tiểu thuyết gia, dịch giả văn học người Nhật Bản được biết đến nhiều nhất hiện nay cả trong lẫn ngoài nước Nhật. Từ thời điểm nhận giải thưởng Nhà văn mới Gunzo năm 1979 đến nay, hơn một phần tư thế kỷ hoạt động và viết lách, tác phẩm của ông đã được dịch ra khoảng 50 thứ tiếng trên thế giới, đồng thời trong nước ông là người luôn tồn tại ở tiền cảnh sân khấu văn học Nhật Bản. Murakami đã trở thành hiện tượng trong văn học Nhật Bản đương đại với những mĩ danh “nhà văn được yêu thích”, “nhà văn bán chạy nhất”, “nhà văn của giới trẻ”.

Từ nhỏ, Murakami đã chịu ảnh hưởng lớn của văn hóa phương Tây, đặc biệt là âm nhạc và văn học. Ông lớn lên cùng với hàng loạt tác phẩm của các nhà văn Mỹ như Kurt Vonnegut và Richard Brautigan, và sự ảnh hưởng của phương Tây chính là đặc điểm giúp mọi người phân biệt ông với những nhà văn Nhật khác. Văn học Nhật thường chú trọng đến vẻ đẹp ngôn từ, do đó có thể khiến cho khả năng diễn đạt bị giới hạn và trở nên cứng nhắc, trong khi phong cách của Murakami tương đối thoáng đạt và uyển chuyển.

Murakami học về nghệ thuật sân khấu tại Đại học Waseda, Tokyo. Ở đó, ông đã gặp được Yoko, người sau này là vợ ông. Ban đầu ông làm việc trong một cửa hàng băng đĩa, nơi mà một trong những nhân vật chính của ông trong tác phẩm Rừng Na Uy, Watanabe Toru, đã làm việc. Một thời gian ngắn trước khi hoàn thành việc học, Murakami mở một tiệm cà phê chơi nhạc jazz có tên “Peter Cat” tại Kokubunji, Tokyo, ông quản lý nó từ năm 1974 đến 1982. Nhiều tiểu thuyết của ông lấy bối cảnh âm nhạc và nhan đề đề cũng nói đến một bản nhạc nào đó, gồm có Dance, Dance, Dance (của ban nhạc The Steve Miller), Rừng Na Uy của The Beatles)’ và Phía nam biên giới, phía tây mặt trời (ghép từ nhan đề một bài hát South of the Border và mượn ý lại của một bài hát khác East of the Sun).

II. Review sách 1Q84 – Haruki Murakami

Review sách 1Q84 - Haruki Murakami

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

Dưới đây là tổng hợp Review sách 1Q84 của nhà văn Haruki Murakami. Giúp bạn có cái nhìn tổng quan nhất về cuốn sách mà không cần mất thời gian tìm kiếm.

Hãy truy cập Những Cuốn Sách Hay thường xuyên hoặc lưu lại để tiện theo dõi & cập nhật thông tin mới nhất nhé!

1. NGUYỄN QUANG VŨ review sách 1Q84 – Haruki Murakami

Kết thúc Reading Challenge 2017 sớm với 1Q84, cuốn thứ 50/50 trong năm, quả thật là khá mỹ mãn. Có lẽ khoảng thời gian còn lại của năm nay mình sẽ đọc lại một số quyển cũ chăng. Thôi kệ, thích cái gì thì làm cái ấy. Cũng chẳng quan trọng.

Quyển này mình đọc cũng vì Lục Hương dịch, thú thật là mình không thật thích Murakami lắm mặc dù có tất cả các tác phẩm của ông đã xuất bản ở Việt Nam. Chừng nào hứng sẽ post khoe 😀 Bộ 1Q84 này sắm được bản đặc biệt của Nhã Nam có chữ ký của Lục Hương và dấu của Nhã Nam, nhưng lại chỉ có tập 1 tập 2, còn tập 3 vẫn là bản thường. Có friends nào có tập 3 bản đặc biệt không nhể ? Inbox mình phát. Thanks nhiều đấy.

Một tác phẩm hơn 1500 trang, tác phẩm đồ sộ nhất của Murakami, mà chưa bao giờ thấy dài. Đó là tài năng của Murakami. Murakami không hề che dấu việc mình chịu ảnh hưởng hay lấy cảm hứng từ đâu cho tác phẩm của mình. Như Rừng Na uy – Từ một bài hát của The Beatles, Kafka bên bờ biển – Từ văn chương của Franz Kafka hay 1Q84 – từ 1984 của George Orwell. Nhưng Murakami vẫn là Murakami, không lẫn đi đâu được.

1Q84 làm người đọc mải miết chìm vào cái thế giới kỳ ảo của Murakami với Aomame, Tengo và sau này có thêm Ushikawa. Người đọc có thể sẽ cần nhiều lời giải đáp cho những vấn đề mà tác giả đặt ra trong 1Q84. Nhưng, có khi cũng không cần. Hãy cứ để nó ở đó như một câu hỏi bỏ lửng, không có dấu chấm hỏi. Giống như như những câu hỏi của cô bé Fukaeri với Tengo. Cái kết được chuẩn bị dài dằng dặc suốt hơn ngàn trang tiểu thuyết nhưng lại diễn ra quá nhanh và (hình như) mở ra những rắc rối mới làm mình có hơi hơi thất vọng. Nhưng chắc chắn nó không làm giảm thành công của câu chuyện. Yếu tố tình dục được miêu tả quá chi tiết và dày đặc, thoạt đầu, với cá nhân mình, không thấy được sự kết nối với câu chuyện, nhưng càng về sau thì nó càng trở nên hợp lý, dù cho quan hệ giữa Tengo và người tình lớn tuổi nhiều chỗ vẫn thừa, thừa kiểu thừa mứa.

Nhưng, nói chung là mình thích 1Q84.

2. HAIIRO review sách 1Q84 – Haruki Murakami

Mất tới gần 1 tháng cho 1Q84. Khách quan thì có vẻ hơi lâu. Nhưng chủ quan thì mình nghĩ mình không thể đọc nhanh hơn được nữa.

Giống như Tengo nghĩ bầu ngực hơi nhỏ của Aomame vậy là vừa đủ, và khoảnh khắc họ nằm trong vòng tay nhau ở mãi tận những chương cuối là vừa đúng lúc vậy.

Sao lại thế nhỉ? Tính trên số sách đã đọc, mỗi lần đọc Haruki Murakami mình lại có cảm giác như vừa bị vứt tõm vào giữa lòng một đại dương thâm u huyền ảo. Mình không biết bơi, cứ bị treo nguyên một chỗ làm những động tác kì quái chẳng ý nghĩa gì ở đấy hòng ngoi lên tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra mà rốt lại chẳng nhúc nhích được tí nào ráo. Ừ thì cũng chưa sâu sắc đến mức đấy, nhưng đại loại thế.
Murakami có thể không là bậc thầy logic (định moi lỗi logic lại cảm thấy không cần thiết), nhưng với mình ông là bậc thầy ngôn ngữ. Mình có niềm thích thú đối với ngôn ngữ, không thuần về mặt học thuật mà về khả năng biểu đạt, chuyển tải của chúng nhiều hơn. Mình đã thấy rất ngạc nhiên vì 1Q84 bản tiếng Việt được dịch giả Lục Hương chuyển ngữ từ bản tiếng Trung mà khi đọc mình không hề nhận ra một dấu hiệu “tính Hoa” nào cả. Rất Nhật, thừa Murakami. Không tuyệt hay sao?

Với 1Q84, Murakami như thể vừa viết vừa lần đường chứ không hề có ý định gì từ ban đầu. Kiểu như đan đến mũi nào thì ông lại ngẫu hứng rút tiếp một sợi dây từ dòng chảy tư duy trong đầu mình để chắp tiếp vào ấy. Có thể nó không thành cái áo hình dạng mình hay mặc, thậm chí thành một cái của khỉ gì mình không quấn lên người nổi. Một thứ hình dạng trừu tượng ở level kinh hơn mà dù chưa thể ngấm được cũng có nét thu hút.

Chắc thế. Không muốn thừa nhận chuyện mình trở nên dễ tính kinh hồn. Trừ đối với lỗi chính tả. Mình chưa từng phải trải qua cái ngày cầm trên tay một cuốn sách Nhã Nam mà số lỗi chính tả lại đính đầy mấy cái móng tay thế này cho tới trước tháng 2. *Nơi sâu thẳm tâm hồn có gì đó vừa đổ vỡ TT.TT*

Dẫu sao, cảm thấy thành tựu khi đọc xong 3 cuốn này. Dù để nói là hiểu thì chắc chỉ dám nhận khoảng 50% và đừng có ai bắt tôi giải thích coi tôi hiểu cái gì, bằng không sẽ có một cú trượt dốc thảm hại không cần thiết. (Mà ai thèm quan tâm không biết.)

3. THẢO VY review sách 1Q84 – Haruki Murakami

Chuyện khép lại, khác với mọi người, đọng lại với mình ko phải là Aomame hay Tengo, chính Ayumi và cái chết của cô khiến mình suy ngẫm

Lại 1 chuyện khiến mình hụt hẫng :)) nhưng cũng để lại khá nhiều suy nghĩ. Không bàn về nội dung, cái kết vì mình thấy kết thúc chưa thỏa mãn, sau khi Aomame và Tengo về lại 1984 thì cái thế giới 1Q84 sẽ như thế nào khi mẫu thể, tử thể ( cái thai huyền bí :)) và cả người tiếp thụ ??? Đừng nói là Ushikawa sẽ là Lãnh tụ mới nhé , khó chấp nhận được lắm, rồi số phận của Fukaeri ( rốt cuộc là tử thể ??? ), bà già Azabu. À ko, nhân vật có ấn tượng nhất với mình chắc là Tamaru rồi :))

Có điều, đối với mình, cuốn sách thành công khi xây dựng nhân vật Ayumi, thế giới trong cô đã sớm trống rỗng, khi đọc nhân vật này, mình chợt nhớ về Hannah trong 13 reasons why.

Tâm hồn Ayumi là một sa mạc bên rìa của thế giới, dẫu có đổ bao nhiêu nước thì từng giọt, từng giọt đều bị hút vào đất sâu, ko còn gì cả dù chỉ một hơi ẩm. Tựa hồ để xây dựng hàng rào quanh lỗ hổng chí mạng ấy, cô ấy chỉ còn cách ngụy trang bản thân. Từng bước, cô đến gần hơn với vòng xoáy chết người, thật chậm rãi, nhưng ko thể tránh được

4. NGUYỄN TÂM review sách 1Q84 – Haruki Murakami

1Q48 ban đầu không phải là cuốn truyện mình lựa chọn đọc, sau khi mua một đống sách từ hội sách của Nhã Nam về, cuốn đầu tiên mình chọn là Con mèo dạy hải âu bay, vì nó…mỏng. Nhưng đối với kiểu đọc sách của mình có chút quái dị, khi cầm một cuốn sách nào, đọc một vài trang ngẫu nhiên, hoặc tầm chục trang liên tiếp thì mình sẽ hoặc là bỏ ngang, hoặc là đọc tiếp. Đối với cuốn 1Q48 này cũng vậy, mình đi từ truyện Con mèo dạy hải âu bay đến cuốn Quỷ trong gương, rồi sau đó lại bỏ ngang quyết định không đọc hai cuốn đó mà chọn 1Q48, cứ như là trực giác “Mình phải đọc cuốn này trước!” vậy.

1Q84 lấy bối cảnh là một xã hội hiện tại, một xã hội rất bình thường. Mạch truyện được chia làm hai, có hai nhân vật chính song song, một nam một nữ. Aomame là nhân vật nữ, được nhắc đến đầu tiên. Aomame có hai cuộc sống trong một cuộc đời bình thường, cô cứ như một phụ nữ làm nghề huấn luyện viên võ thuật, nhưng trong một vài thời điểm, cô trở thành một sát thủ kết liễu những tên đàn ông khốn kiếp đang hành hạ cuộc sống của một người đàn bà tội nghiệp khác.

Aomame bị ám ảnh bởi quá khứ của gia đình, một gia đình tuân theo luật lệ hà khắc của một tôn giáo trong đất nước của tám triệu vị thần, và mỗi ngày lại có một tín ngưỡng mới ra đời. Aomame từ chối tín ngưỡng đã bị cưỡng ép đi theo vào năm mười tuổi, và gần hai mươi năm sau vẫn chật vật hòng thoát khỏi gông cùm vô hình ấy. Dường như sự việc này là một nỗi xấu hổ rất lớn tại Nhật Bản, một số phim và truyện khác cũng khai thác chi tiết này và có vẻ việc phải đi theo cha mẹ tham gia một giáo phái cuồng tín luôn để lại vết thương lòng cho những đứa trẻ. Aomame cũng không ngoại lệ.

Nhân vật thứ hai được lồng xen kẽ là Tengo, một thầy giáo trong trường dự bị, tự do, độc thân, dạy Toán học và đam mê tiểu thuyết, viết lách với ngôn từ khá tốt nhưng lại chưa tìm được “hạt nhân” cho cuốn truyện của mình. Tengo cũng có nỗi ám ảnh về người mẹ và gia đình có người bố làm nhân viên thu phí đài NHK, sự đeo bám từ kí ức khiến anh có một cá tính đặc biệt. Cũng giống như Aomame với nỗi xấu hổ về việc có bố mẹ cuồng tín, đối với Tengo khi có người bố làm nghề thu phí đài NHK cũng là một ấn tượng tồi tệ. (Tại Nhật Bản, cứ miễn là gia đình có thiết bị thu phát sóng thì đều phải trả phí hằng tháng cho nhà đài. Tuy nhiên việc này thường không được chấp thuận bởi người dân bởi vì tỉ lệ người làm hợp đồng với đài NHK chỉ rơi vào khoảng 25-55% mà thôi, ngoài ra chi phí sinh hoạt tại Nhật Bản khá đắt đỏ nên người dân thường dùng đủ mọi cách để tránh trả phí truyền hình này. Những người đi thu phí cho đài NHK vì tính chất công việc nên rất dai dẳng và khó chịu, bởi thế tại Nhật vẫn thường có câu “Những người thu phí của đài NHK phiền hà và đáng sợ như mafia.”) Tengo bị cuốn vào vòng xoáy rắc rối với Komatsu, một biên tập viên quái dị, và Fukaeri, một cô gái 17 tuổi, tác giả của tiểu thuyết Nhộng không khí. Chính cuốn tiểu thuyết với câu cú lủng củng này đã mang lại cho Tengo một sự thôi thúc, phải viết lại nó, và anh bắt đầu chìm sâu vào vòng xoáy với những Người tí hon bí ẩn.

Cái điều lạ ở 1Q84 là, cảm giác khi đọc nó ở giai đoạn đầu y hệt như khi đọc Đời Yakuza hay Xấu. Cái đoạn đầu nó nhàm chán và đều đều, có cảm giác như muốn người ta từ bỏ ngay đi, nhưng câu chữ cứ trôi tuột vào mắt, đi vào tiềm thức không ngưng nghỉ được. 1Q48 khác với hai cuốn truyện trên ở chỗ, người đọc đi từ luồng nhàm chán bên này, chuyển sang bên kia, và đi từ sự thú vị ở bên kia, lộn ngược lại bên này.

Khi đọc đoạn đầu, chính xác là gần một nửa cuốn truyện, mình bị cuốn hút bởi câu chuyện của Aomame hơn là của Tengo, nhưng không biết từ lúc nào, cảm xúc đã đột ngột thay đổi. Câu chuyện của Tengo bỗng chỗng như dòng suối nhỏ chảy ào ra thác nước, cuốn theo sự thu hút của người đọc, làm cảm xúc trôi cuộn vượt qua những hòn đá nhỏ là câu chuyện của Aomame.

Điều mình cảm nhận trong truyện là, tất cả các nhân vật, đều bị cô lập. Dù cho những mối quan hệ liên kết họ lại với nhau, thì cuộc sống của họ lại hoàn toàn tách biệt. Thật kì lạ, dường như nó đang xảy ra với chính bản thân mình, nhưng mình lại không hoàn toàn cảm nhận được. Giống như cá thể hình thành xã hội, cá thể hòa nhập vào xã hội nhưng cá thể lại có một xã hội riêng của mình.

Nhưng rồi đột ngột, dòng thời gian đang tách biệt giữa cuộc đời hai nhân vật bỗng gộp lại, rồi tách ra, rồi hòa lẫn vào nhau khiến người ta vừa không dứt được, vừa phải suy đoán xem rốt cuộc sự vụ đã diễn ra như thế nào, đang diễn ra thế nào và sẽ diễn ra ra sao. Khi đọc càng về sau, người đọc lại trở thành người kể chuyện, vừa đứng nhìn, vừa tham gia, vừa biên đạo cho vở kịch chảy dài theo con chữ.

Aomame bắt đầu nhận thấy thế giới của mình bị thay đổi, từ những chuyện mà cô chắc chắn đã nắm rõ. Trên trời đêm đột ngột xuất hiện hai mặt trăng, cô bị cuốn vào tổ chức Sakigake, nơi làm nỗi dậy trong cô kí ức trước mười tuổi, khoảng thời gian cô muốn chối bỏ và giết chết nhân vật có tên Aomame trong lúc đó nhất.

Tengo cuốn theo cô gái 17 tuổi Fukaeri, cuốn vào thân phận của cô bé này và cùng tổ chức Sakigake trong cuộc sống của anh, thế giới của anh. Tengo bắt đầu nhận ra sự kì lạ và anh biết chắc mình không thể rút chân ra được nữa.

Aomame sống trong cuộc đời đột ngột thay đổi của mình, năm 1Q84, cô bắt đầu trỗi dậy hy vọng sẽ gặp lại người mình thề sẽ yêu suốt đời từ năm mười tuổi. Và hy vọng mong manh đó đeo đẳng cô trong từng đêm, khi hai mặt trăng xuất hiện, một lớn, một nhỏ, và luôn giữ khoảng cách nhất định với nhau.

Tengo bắt đầu viết lại một tiểu thuyết khác, với sự kích thích từ Nhộng không khí của Fukaeri. Anh bắt đầu đặt bút miêu tả một thế giới khác, nơi mà lịch sử của thế giới này sẽ được viết lại, những con người tồn tại ở đây sẽ tồn tại nơi đó theo một cách tương tự nhưng khác biệt. Nơi mà bản thân anh chính là bản thân anh, nhưng cũng không phải là bản thân anh.

Và thế giới đó, có hai mặt trăng, một lớn, một nhỏ, luôn giữ khoảng cách nhất định với nhau.

Khi gấp trang cuối cùng lại, bản thân mình tự đặt câu hỏi. Thế giới nào đang diễn ra tất cả sự việc trên? Thế giới của Tengo và Aomame là một, hay là hai thế giới tách biệt, hay Aomame trước kia vốn đang sống cùng thế giới với Tengo, nhưng sau đó lại bị chuyển đổi, hay thực chất Aomame chỉ tồn tại trong tiểu thuyết của Tengo?

Bản thân mình trước khi đọc cuốn truyện, không biết Murakami là ai. Và sau khi đọc cuốn truyện, cũng không khẳng định ông là người kể đại tài. Thứ duy nhất còn sót lại, là những câu hỏi và sự tò mò, về vấn đề này, Murakami thật sự làm rất xuất sắc.

Nói tóm gọn lại, 1Q84 là một cuốn truyện nên đọc, nhưng có lẽ không hợp với những ai đã quen với thể loại như Rừng Nauy (hẳn rất ít người Đọc được) hoặc ưa thích các truyện tình cảm thông thường. Ở 1Q84 đòi hỏi sự suy đoán, sự phán xét, và tinh thần tập trung cao độ để liên kết hai cuộc sống trong cùng một thời điểm, nhưng lại khác thời điểm, trong cùng một không gian, nhưng lại khác không gian của Tengo và Aomame.

Điểm cá nhân:

Cuốn 1 và 2: 8/10

Cuốn 3: 7/10

5. ANN KIM review sách 1Q84 – Tập 1

Đây là cuốn đầu tiên mình đọc của Haruki, trước đó đã được xem review sơ là bác này viết sách có hơi hướng 18+ và khá khó hiểu nên cũng chuẩn bị tâm lí trước. Đến khi khép lại tập một của 1Q84 thì phải công nhận là khá nhiều cảnh 18+ được bác miêu tả trần trụi nhất, nhưng điều đó không làm tác phẩm trở nên thô tục. Vì nội dung và cách diễn đạt mang dấu ấn rất riêng.

Luân phiên trong tập một là 2 tuyến nhân vật nữ chính và nam chính, từng chương xen kẽ là nội tâm của hai nhân vật. Vì một lí do nào đó nữ chính đã bước chân vào thế giới khác, thế giới giống như 1984 nhưng không phải, cô đã đặt tên cho thế giới mới là 1Q84. Nam chính là một thiên tài toán học, nhưng hiện là thầy giáo ở trường dự bị và thỉnh thoảng viết thêm tiểu thuyết. Qua các chương hai nhân vật tưởng chừng không liên quan gì nhau đã bắt đầu có những nét tương đồng và cuối cùng là liên quan đến không tưởng. Một chuyện tình lãng mạn được Haruki khắc họa đầy gây cấn, xen lẫn tò mò khiến độc giả không thể ngừng lật từng trang. Mặc dù có nhiều cảnh Haruki miêu tả đến trần trụi nhưng điều đó chỉ làm tác phẩm thêm đặc sắc chứ không hề dung tục xíu nào.

Điểm đặc biệt của cuốn này là thế giới ảo tưởng 1Q84 được Haruki khắc họa đầy sinh động. Khi Tengo viết lại cuốn sách Nhộng Không Khí cũng là lúc trên bầu trời này có hai mặt trăng, và thế giới Người Tí Hon được mở ra. Cuốn cuộc sống yên bình của anh vào những sự việc lạ kì.

Và khi bạn đã sở hửu tập 1 rồi thì chuẩn bị tâm lí mua tiếp tập 2 và tập 3 để tiếp nối câu chuyện tình yêu giữa Tengo vàAomame.

1Q84 - Haruki Murakami

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

6. NGUYỆT NGUYỆT review sách 1Q84 – Haruki Murakami

1Q84 – Tập 1

Văn chương Haruki Murakami là một thứ gì đó thật khó nắm bắt. Vừa mông lung vừa gần gụi, vừa huyền hoặc lại vừa thực tế đến vô cùng, có lúc điềm đạm, lại có khi hoang hoải cực độ. Bởi thế nên cũng rất dễ gây nghiện.

Khúc dạo đầu của 1Q84 đã hấp dẫn bạn đọc theo một cách… rất cá tính, đậm chất Murakami. Tengo và Aomame, hai nhân vật chính, hai tuyến chuyện đan xen nhau, tưởng như độc lập song lại dần được gắn kết với nhau, móc nối trong từng tình tiết hé mở sau mỗi chương. Một người bỗng nhận ra ý thức mình thay đổi, hay thế giới xung quanh đổi thay? Người kia vướng vào một bản thảo đầy bí ẩn…

Cốt truyện đặc biệt, vừa thực vừa hư, từng diễn biến ly kì; lối viết cầu kỳ, không thiếu bóng gió, ẩn dụ; và dàn nhân vật cực kỳ độc đáo… chắc hẳn sẽ làm hài lòng nhiều đối tượng độc giả khó tính của mọi thể loại. Thế nhưng đọc 1Q84 cũng cần nhiều kiên nhẫn, bởi Murakami đã kể mọi thứ với sự tỉ mỉ vô cùng, kỹ lưỡng tới từng sự việc nhỏ nhặt, đôi khi hơi dông dài song cũng chẳng hề nhàm chán. Cẩn thận, tác giả đang ru ngủ để cuốn bạn đọc vào cái bẫy tinh vi của ông đó.

Nói đến các tác phẩm của Haruki Murakami không thể không nhắc đến yếu tố tình dục. Sex trong 1Q84 dày đặc, trần trụi, có phần phóng túng và buông thả. Song nó cũng thể hiện rất rõ bản ngã con người, soi chiếu và phản ánh mặt trái nội tâm, những nỗi cô đơn và sự chất chứa muốn giải tỏa – giải thoát bằng sex.

Kết thúc tập 1, bức tranh câu chuyện đã phần nào hé lộ, như từng mảnh che chắn dần được bóc dỡ. Nhưng màn hay vẫn còn ở phía trước. Người Tí Hon rút cuộc là thứ gì? Tác nhân nào gây ra việc chia tách thế giới? Aomame và Tengo sẽ phải đối mặt với những gì quanh rắc rối liên quan đến giáo phái Sakigake?…

1Q84 – Tập 2

Nhận xét 1Q84 tập 2 sau khi đã đọc trọn bộ quả là rất khó, rất rất khó. Nhưng mình vẫn cố gắng trình bày cảm nhận một cách độc lập nhất có thể.

Tới phần này, câu chuyện đã có những bước chuyển mới, những sự kiện mới, với cả Aomame và Tengo. Thêm những nhân vật đặc biệt, kỳ dị. Và không ít lời giải cho vô số bí ẩn.

1Q84 không phải là một thế giới bị chia tách, không phải là thế giới song song, mà đó là nơi dòng chảy thời gian đột ngột rẽ hướng, nơi thế giới trở nên bất biến, hỗn độn bởi những tác nhân mang nặng khía cạnh nội tại. Về mặt này Haruki Murakami đã làm rất tốt, rất hàm súc, mang lại cho tác phẩm nhiều tầng nghĩa sâu sắc, mà khó có thể diễn đạt đầy đủ trong vài ba dòng. Ý thức, tinh thần, những ẩn dụ, thiện và ác, góc khuất bản ngã, bản chất con người,v.vv… phải đọc cặn kẽ mới có thể hiểu thấu, như vốn thường thấy ở tiểu thuyết Haruki Murakami.

Còn về Tengo và Aomame, có một chuyện tình nào kỳ lạ mà lãng mạn vậy hay không? Chàng và nàng quen biết nhau từ năm 10 tuổi, chỉ qua một cái nắm tay, và 20 năm không hề gặp lại. Nhưng chính trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó giữa họ đã hình thành một mối liên kết bền chặt và thiêng liêng nhất, giống như chiếc neo níu giữ tâm hồn cô đơn, trống rỗng của họ trong quãng đường đời chơi vơi… Trên hai đường thẳng song song, liệu số phận có gấp khúc để họ gặp được nhau?

Với tập 2 này, bản dịch cũng hay hơn, với câu văn mượt mà, sinh động, gợi hoặc. Quả thực với một bộ sách đồ sộ thế này phải ghi nhận công sức to lớn của dịch giả và đội ngũ biên tập.

1Q84 – Tập 3

1Q84 đã chuyển từ thảng hoặc dông dài nhưng tinh tế sang dài dòng, lan man mà chán ngắt. Haruki Murakami không thể bứt phá, hay ông đã cạn kiệt ý tưởng? Tôi không biết, nhưng khi đọc tập 2 tôi đã có cảm giác mọi thứ được phơi bày quá nhiều, sợ rằng chẳng còn điều gì đáng trông chờ ở tập cuối. Nhưng chẳng ngờ nó còn đáng thất vọng hơn những gì tôi dự cảm.

Sang tập này, tuyến truyện được chia làm 3, ngoài Aomame và Tengo còn có thêm Ushikawa – một kẻ đặc biệt kỳ dị mang hình thái của một thứ tăm tối, cặn bã nhưng thông tuệ. Những chương truyện xoay quanh Ushikawa vô cùng dài dòng, có phần dư thừa và thậm chí còn nhắc lại tình tiết của các chương trước nữa. Nhưng đi sâu vào hắn để làm gì khi mà vai trò của hắn lại kết thúc một cách lãng xẹt?

Các bước chuyển tình tiết lỏng lẻo, diễn biến trôi tuột chẳng hề như hình dung sau cả quá trình xây dựng cốt truyện dày công như thế. Điểm nhấn duy nhất trong tập này là sự sốt ruột trông đợi Aomame và Tengo gặp nhau và một vài chi tiết thoáng qua (sau đó bị bỏ bẵng) về tay giả dạng nhân viên thu phí đài NHK, mà có thể chính là Dơi hay là bố của Tengo. Còn ngoài ra đều không đáng kể chút nào cả, cứ lững lờ cho tới kết thúc mà thôi. Và kết thúc, ngoài happy ending cho hai anh chị (cách họ gặp nhau cũng chẳng chút kịch tính kéo lại) thì thật chẳng ra làm sao khi mà còn quá nhiều vấn đề chưa được giải quyết.

Bộ truyện 1Q84 có một khởi đầu hoành tráng nhưng kết thúc hẫng hụt khiến cho nhiều bạn đọc đánh giá là “đầu voi đuôi chuột” mà mình cũng không ngoại lệ đâu.

7. ĐÔNG HIỂU review sách 1Q84 – Haruki Murakami

Đối với những ai đã từng đọc sách của Haruki và thích phong cách của ông thì 1Q84 sẽ đến như một cơn nghiện. Còn với ai chưa từng đọc tác phẩm của Haruki, 1Q84 sẽ thực sự choáng ngợp. Mình chưa từng đọc tác phẩm nào có sức hút như thế. Ngôn ngữ chuẩn xác, lối diễn đạt hình tượng, những suy tưởng, khơi gợi sâu sắc và mới mẻ. Cốt truyện kịch tích, kèm theo đó là những hình tượng sáYng tạo. 1Q84 là một thế giới hoàn chỉnh riêng, nó tự có trật tự và những cá thể riêng, vận động theo một phương thức khác. Thực sự, nó mang đến cho bản thân mình một cái nhìn rất khác, ảnh hưởng mạnh đến gu đọc sách của mình. Mình nghĩ là khá thiếu sót khi không đọc tác phẩm này, nó chắc chắn khác hẳn với những tác phẩm mà bạn từng đọc!

8. NGHĨA TRẦN review sách 1Q84 – Haruki Murakami

Đừng bao giờ đọc 1Q84!!!

1Q84 là một bộ tiểu thuyết khó chịu nhất mà mình từng đọc, một bộ tiểu thuyết làm mình tốn rất nhiều thời gian, tốn tiền và tốn cả sức để suy nghĩ mãi về nó. Thậm chí đến cả bây giờ đã đọc xong nó gần 4 tháng mà lâu lâu vẫn cứ nằm nghĩ về nhân vật, những tình tiết, cứ ám ảnh mãi.

  • Đây là bộ tiểu thuyết 3 cuốn, nếu đã lỡ đọc thì bạn sẽ phải tốn cỡ 400k 500k để mua cả bộ. Tốn tiền!!!
  • Mỗi cuốn rất dày, bạn phải mất cả tuần hoặc vài tuần để đọc xong, tuỳ mức độ tập trung và thời gian của bạn.
  • Đây là bộ tiểu thuyết rất khó đọc, bạn phải căng não, tập trung cao độ khi đọc nó, bạn còn phải nhớ tình tiết vì bộ này rất nhiều tình tiết và rất logic, vd 1 chi tiết nhỏ ở P1 lại có thể là 1 mắt xích quan trọng ở P3… Bộ này không dành cho những ai có khả năng tư duy logic kém, suy luận kém, móc nối, liên hệ vấn đề kém… Nhưng lại là BEST cho bạn nào thích cho não mình vận động cường độ cao 😎
  • 1Q84 có độ hack não rất cao, ngay cả sau khi đọc xong rồi bạn cũng phải suy nghĩ rất nhiều về nó, 100 câu hỏi “vì sao” sẽ luẩn quẩn trong đầu bạn. Mẹ Tengo là ai? Ai là người gõ cửa? Người tí hon là ai???…
  • Haruki Murakami không giống như nhiều tác giả khác thường giải đáp hết các câu hỏi của độc giả, ông này mắc dịch hơn, ổng làm 1 danh sách câu hỏi để ĐỐ đọc giả, không thèm giải đáp lấy 1 câu, thậm chí đến giờ vẫn có nhiều câu hỏi chưa được giải đáp. Sách đã khó đọc, nay càng khó đọc hơn.
  • 1Q84 là tiểu thuyết tình cảm, có thể coi là vậy, nhưng nó là dung hoà của 👎 thể loại khác nhau: trinh thám, giả tưởng, hành động, có cả sex(đặc sản của Murakami), có nhiều yếu tố tôn giáo, tâm linh, có những yếu tố như người tí hon, vô cùng thiếu logic nhưng cứ đọc đi, ông tác giả là thiên tài trong việc ghép nối, hiện thực hoá những thứ tưởng chừng như không có thực ấy. Cảm giác lần đầu tiên đọc của mình là “Ủa người tí hon, nhộng không khí là cái nhảm shit gì vậy??? Sách gì nhảm quá vậy???” Vậy mà càng đọc mình càng tin mới ghê, đọc đến cuối truyện là mình bị thuyết phục hoàn toàn!!!
  • Khi đọc sách này bạn sẽ thấy cô đơn, lẻ loi, bức bí, rất khó chịu khi mà xung quanh mình k có ai đọc hết. Mình thấy rất ít bạn đọc bộ này. Cảm giác đọc xong cuốn này của mình là muốn tìm ngay 1 người để hỏi, để chia sẻ về những điều mình đã đọc, đã phát hiện đc. Khó chịu cực kỳ!!! Đừng đọc nha!!!
  • Cuối cùng, 1Q84 là 1 cái bản đồ cực lớn với rất nhiều chi tiết, bạn sẽ phải tập trung cao độ khi đọc nó. Sách có rất nhiều chi tiết ẩn dụ, rất nhiều câu hỏi, rất nhiều câu đố mà không có câu trả lời. Bạn sẽ rất phấn khích khi tự mình phát hiện ra 1 kho báu trên tấm bản đồ đó. Một phát hiện nho nhỏ trong truyện đôi khi sẽ khiến bạn suy nghĩ cả tuần đó, hứa luôn.

Chốt: Sau khi đọc xong review này, hãy ra ngay nhà sách gần nhất, mua ngay cuốn 1Q84. Mình đảm bảo đây là bộ tiểu thuyết hack não nhất bạn từng đọc. Tin mình đi!! Đọc xong có thể hẹn mình cafe để chém gió về cuốn này, mình phát hiện ra rất nhiều bí mật trong cuốn sách (Những bí mật sẽ khiến bạn kinh ngạc, thán phục, hoặc nổi da gà, chắc chắn 100% bạn sẽ nổi da gà!!!)

Review đã xong, review bằng đt nên ngôn từ hổng được trau chuốt cho lắm. Không có hình nên lấy tạm hình vài cuốn sách mình tâm đắc. Các bạn giới thiệu cho mình 1 vài cuốn tương tự nhé, mình cảm ơn lắm luôn. Ngoài ra bạn nào có sách cũ vứt xó thì cho mình xin nhé, mình ở SG.

Cùng tác giả:

Spoiler: Bộ này kết thúc mở nha mí bạn, và theo như mình tìm hiểu thì Murakami đang để ngỏ khả năng có phần 4. Hóng!

9. BÀ NĂM review sách 1Q84 – Haruki Murakami

1Q84 (Haruki Murakami) – Còn quá nhiều câu hỏi

Nó là một mớ bùi nhùi, một chiếc khăn len được đan hai đầu, rồi vứt xó, rồi lại tiếp tục đan nhưng không hề có một chút hình thù gì của chiếc khăn len. Nhưng đến cuối cùng nó vẫn là một chiếc khăn len đặc biệt. 1Q84 – Q tức là Question, đúng vậy, question với cả những nhân vật trong truyện lẫn người đọc cho đến phút cuối cùng.

Câu chuyện kể về 2 nhân vật, 2 môi trường sống, 2 lối sống hoàn toàn khác nhau nếu không muốn nói là trái ngược.

Tôi chần chừ do dự đọc quyển sách này đã bao lâu, có lần mở ra đọc vài trang lại gấp vào và vứt xó. Rồi một ngày ngẫu nhiên tôi đột nhiên rút nó ra khỏi kệ sách và đọc ngấu nghiến. Cuốn đầu tiên, khi chưa nhập vào mạch truyện tôi đã phải nhai nó cả tuần liền. Tôi tự nhủ, “Ừ thì đoạn của Aomame cũng hấp dẫn đấy, nhưng rồi sau đó đoạn của Tengo cũng hấp dẫn không kém. Cuốn thứ 2 trong vòng 5 ngày và cuốn thứ 3 thì tôi như bị rơi vào một vòng xoáy. Chỉ trong vòng 2 ngày, tôi nghỉ làm 2 ngày là ngốn cái cuốn sách bìa màu tím ấy từ sáng đến tối, cả trong mơ tôi cũng mơ thấy Nhộng không khí, Fukaeri, và cái hình ảnh xám xịt mà Murakami phác hoạ nên. Thế giới song song? Khái niệm chắc hẳn tôi chưa bao giờ tưởng tượng đến. Nhưng khi đọc 1Q84 tôi như bị hút trọn vào thế giới ấy. Những tình tiết ly kì, không hẳn là trinh thám hay ma quỷ, nhưng nó cứ gợi lên cho tôi một nỗi sợ tiềm tàng. Sự huyền bí của Người Tí Hon, họ là những kẻ man rợ hay thế nào? Nó giống như nỗi sợ những con búp bê mỗi đêm tỉnh dậy của các bé gái phải không?

Tuy vậy, trong câu chuyện vẫn còn nhiều lỗ hổng bởi vì có quá nhiều tình tiết xảy ra. Tôi rất hụt hẫng với đoạn kết, Tengo và Aomame đã gặp nhau nhưng sao vẫn thấy nó chưa phải một cái kết hoàn hảo tôi mong chờ? Hay bởi vì nó còn quá nhiều câu hỏi? Những con người ở thế giới có hai mặt trăng rồi sẽ ra sao? Fukaeri? Cô gái ấy là Mẫu thể hay Tử thể? Bà già trong biệt thự Cây liễu và Tamaru? Và cả những Người Tí Hon chui ra từ cái xác của Ushikawa? Tại sao phải giao hợp? Rất nhiều câu hỏi không được giải đáp đến nỗi tôi phải lên google để tìm xem có còn một bản kết nào khác nữa không. Và sự thất vọng lớn nữa là đoạn kết chỉ toàn những lời tự nhủ trong lòng của Aomame mà chẳng hề nhắc đến cảm xúc của Tengo là mấy. Kiểu như mình rất bất mãn với việc 2 người này gặp nhau là có cái kết như thế. Bởi vì trước đó mình đã quá mong chờ họ gặp nhau rồi sẽ thế nào, và nghĩ ra đủ mọi tình huống giả tưởng.

Murakami rất tài giỏi trong cách dùng ngôn ngữ và lối kể chuyện cuốn hút nhưng về logic thì không có một chút logic nào cả. Có lẽ đó cũng là cái chính tạo nên sự huyền bí trong những cuốn sách của ông.

Đến giờ tôi vẫn mù mờ về sự tồn tại của Người Tí Hon để làm gì? Nó có đại diện hay là sự ẩn dụ về Thiện – Ác trong mỗi con người hay không? Và tình yêu của Aomame và Tengo có thật sự như họ nghĩ? Bởi nếu ngoài đời thực sẽ chẳng ai có thể yêu lại một người đã quá khác xa người ấy của 20 năm trước. Lúc đầu có thể sẽ rất yêu nhưng rồi sau này họ có nhận ra mọi sự tưởng tượng của mình về đối phương đều không phải sự thực? Nếu vậy, tình yêu trong câu chuyện này có còn ý nghĩa gì nữa không? Tôi không biết, nhưng sau tất cả tôi vẫn nghĩ đây là một cuốn sách hay. Nó không hay ở phần kết, không hay nếu ta lôi nó ra thành những triết lý hay chủ đề cố định. Nó chỉ hay khi ta bước vào dòng chảy câu chuyện mà không phán xét đúng sai. Cũng giống như đời người, ông A, B, C nào đấy vừa chết hôm nọ, ừ thì cũng chia buồn đấy rồi thôi. Nhưng nếu ta trải qua từng giây phút cuộc đời họ chắc chắn nó cũng sống động không kém bất kỳ cuộc đời nào.

III. Trích dẫn sách 1Q84 – Haruki Murakami

Trích dẫn sách 1Q84 - Haruki Murakami

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

Trích dẫn hay 1Q84 – Haruki Murakami

  1. “Cuộc đời không như dòng nước. Sự vật hiện tượng trong cuộc sống chưa chắc đã chảy xuống theo con đường ngắn nhất.”

  2. “Nếu bạn có thể yêu ai đó với toàn bộ trái tim mình, dù chỉ một người, thì đó chính là sự cứu rỗi cuộc đời. Thậm chí nếu bạn không thể ở bên người đó.”

  3. “Tôi có thể chịu đựng bất kỳ nỗi đau nào miễn là nó có ý nghĩa.”

  4. “Rốt cuộc thì thế giới này là thế nào: một trận chiến bất tận của những ký ức tương phản”

  5. “Tôi là một con người rất bình thường; Tôi chỉ tình cờ thích đọc sách.”

  6. “Ngay cả khi bạn có thể quay ngược thời gian thì bạn cũng không kết thúc được nơi đã bắt đầu.”

  7. “Không phải là không giải thích được ý nghĩa. Nhưng có những ý nghĩa nhất định sẽ bị mất đi vĩnh viễn ngay khi chúng được giải thích bằng lời.”

  8. “Tôi chán cảnh sống không thể yêu ai. Tôi không có một người bạn nào – không một ai. Và tệ nhất là, tôi thậm chí không thể yêu bản thân mình. Tại sao vậy? Tại sao tôi không thể yêu bản thân mình? Là vì ​​tôi không thể yêu ai khác. Một người học cách yêu bản thân thông qua những hành động đơn giản là yêu và được người khác yêu. Bạn có hiểu tôi đang nói gì không? Một người không có khả năng yêu người khác thì không thể yêu chính mình một cách đúng đắn”

  9. “Bạn có thể giữ im lặng tùy thích, nhưng một trong những ngày này, ai đó sẽ tìm thấy bạn.”

  10. “Nếu bạn không thể hiểu nó mà không có lời giải thích, bạn không thể hiểu nó với một lời giải thích.”

  11. “Hãy tìm tôi ngay bây giờ. Trước khi người khác làm.”

  12. “Cuộc sống không giống như nước. Mọi thứ trong cuộc sống không nhất thiết phải trôi theo con đường ngắn nhất có thể”

  13. “Theo một nghĩa nào đó, tôi là người đã hủy hoại tôi: chính tôi đã làm điều đó”

  14. “Tôi không là gì cả. Tôi giống như người bị ném xuống biển vào ban đêm, trôi nổi một mình. Tôi đưa tay ra, nhưng không có ai ở đó. Tôi gọi, nhưng không ai trả lời. Tôi không có mối liên hệ nào với bất cứ thứ gì”

  15. “Điều tôi muốn là hai chúng ta sẽ tình cờ gặp nhau ở một nơi nào đó vào một ngày nào đó, chẳng hạn như đi qua phố, hoặc lên cùng một chuyến xe buýt.”

  16. “Theo tôi thấy, bạn đang sống với một điều gì đó mà bạn luôn ẩn sâu bên trong. Một cái gì đó nặng nề. Tôi đã cảm nhận được điều đó ngay từ lần đầu tiên gặp em. Bạn có một cái nhìn mạnh mẽ, như thể bạn đã quyết định về điều gì đó. Nói thật với bạn, bản thân tôi cũng mang những thứ như vậy trong lòng. Vật nặng. Đó là cách tôi có thể nhìn thấy điều đó ở bạn”

  17. “Tôi đã cô đơn quá lâu rồi. Và tôi đã bị tổn thương rất sâu sắc. Giá như tôi có thể gặp lại em từ rất lâu rồi, thì tôi đã không phải đi hết những con đường vòng này để đến được đây. Tengo lắc đầu. ‘Tôi không nghĩ vậy. Cách này là tốt. Đây chính xác là thời điểm thích hợp. Cho cả hai chúng tôi. […] Chúng tôi cần ngần ấy thời gian …. để hiểu chúng tôi thực sự cô đơn như thế nào.”

  18. “Có phải tốt hơn không nếu họ giữ mong muốn được nhìn thấy nhau ẩn bên trong họ, và không bao giờ thực sự đến được với nhau? Bằng cách đó, sẽ luôn có hy vọng trong trái tim họ. Niềm hy vọng đó sẽ là một ngọn lửa nhỏ nhưng rất quan trọng sưởi ấm cho họ – một ngọn lửa nhỏ bé để chắp tay và bảo vệ khỏi gió, ngọn lửa mà những cơn gió dữ dội của thực tế có thể dễ dàng dập tắt.”

  19. “Kiến thức và khả năng là công cụ, không phải thứ để phô trương.”

  20. “Cuộc sống thật bất định: bạn không bao giờ biết điều gì có thể xảy ra. Một cách để đối phó với điều đó là giặt đồ ngủ của bạn “

  21. “Hãy nhớ rằng: mọi thứ không giống như những gì chúng có vẻ.”

  22. “Cái gọi là cuộc sống chẳng qua là một quá trình mất mát không ngừng mất đi. Những thứ bạn trân quý nhất, sẽ như chiếc răng trên chiếc lược, dần dần từng cái từng cái rơi xuống, tuột khỏi tầm tay bạn. Thay vào đó, những gì rơi vào tay bạn đều là hàng nhái, hàng kém chất lượng không đáng nói. Thể chất, hy vọng, ước mơ và những lý tưởng, niềm tin và ý nghĩa, hay những người bạn yêu thương, đều giống nhau, hết người này đến người khác, lặng lẽ biến mất khỏi bên cạnh bạn.”

  23. “Bạn phải nhớ những người đã ôm chặt bạn trong bóng tối, những người làm cho bạn cười, những người trò chuyện với bạn suốt đêm. Những người đã lặn lội đường xa đến thăm bạn, những người đã khóc cùng bạn, và những người bên bạn lúc bệnh tật. Những người quan trọng, những người đưa bạn đi đây đi đó, những người nói nhớ bạn. Chính những người này đã tạo nên từng chút ấm áp trong cuộc sống của bạn, chính sự ấm áp này giúp bạn xua tan bóng tối, và chính sự ấm áp này đã khiến bạn trở thành một người lương thiện”

  24. “Không cần phải quấn quýt ngay lập tức, cũng không cần phải lo lắng cho tương lai, khi bạn đã từng trải qua một số việc khó gặp trong cuộc sống này, bạn sẽ thấy rằng khung cảnh ở trước mặt bạn so với trước đây đã không còn giống nhau nữa rồi.”

  25. “Con người tuyệt đối không thể nào thoát khỏi những ấn tượng đã được cấy trồng vào óc từ khi còn nhỏ”

  26. “Chuyện gì mà không giải thích không hiểu, thì có giải thích thế nào cũng không thể hiểu”

  27. “Người ta cần phải yêu thương một ai đó, và được một ai đó yêu thương, rồi thông qua đó mà học cách tự yêu chính mình”

  28. “Cái chúng ta gọi là hiện tại thì được hình thành từ sự tích lũy của quá khứ.”

  29. “Nỗi cô đơn trở thành một thứ axit sẽ ăn mòn bạn.”

  30. “Không có điều gì sau với việc trông không giống thứ gì đó. Nó chỉ nghĩa là bạn không hợp với bất kì khuôn mẫu nào.”

  31. “Em muốn anh xua đi cái lạnh tận sâu trong cơ thể, sau đó tiến vào trong em, thỏa sức khuấy trộn, như người ta dùng thìa khuấy ca cao, chầm chậm, tiến sâu xuống tận cùng. Nếu anh có thể làm thế với em thì dù có chết ngay tại đó em cũng không hối tiếc. Thật đó.”

  32. “Nếu tiếp tục mượn hình ảnh máu để so sánh, mình là một phế vật đã hoàn thành sứ mệnh, không lâu sau sẽ bị thu hồi về tĩnh mạch rồi nhanh chóng bị đào thải ra khỏi cơ thể. Đây là quy tắc của hệ thống cơ thể con người. Không có cách nào thoát khỏi số mệnh ấy. Nhưng thế thì có sao? Aomame nghĩ. Lúc này mình đang ở bên trong Tengo, được bao bọc trong hơi ấm của anh, được nhịp đập trái tim anh dẫn lối, nghe theo logic của anh, qui tắc của anh, có lẽ còn cả những câu chữ anh đang viết ra nữa. Thật tuyệt vời biết bao! Ở bên trong anh, được anh bao bọc như thế này!”

  33. “Hôm nay chết rồi, ngày mai không phải chết nữa, vì vậy hãy nhìn vào mặt tốt của đối phương”

1Q84 - Haruki Murakami

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

Trích đoạn Tập 1 – Chương 1: Aomame – Đừng Bị Vẻ Bề Ngoài Đánh Lừa

Radio trong xe taxi đang phát chương trình âm nhạc cổ điển trên sóng FM. Đó là bản Sinfonietta của Leoš Janáček. Ngồi nghe bản nhạc ấy trong taxi đang bị dòng xe cộ chật ních bao vây thì có vẻ không được thích hợp lắm. Bác tài hình như cũng không nhiệt tình thưởng thức âm nhạc. Bác tài tuổi trung niên lặng lẽ quan sát hàng xe dài dằng dặc phía trước, tựa hồ một ngư phủ lão luyện đứng nơi mũi thuyền đang cố tìm kiếm điểm hợp lưu của con nước triều mang theo điểm dữ. Aomame ngả hẳn người ra lưng ghế, khép hờ hai mắt nghe nhạc.

Trên đời này liệu có bao nhiêu người chỉ cần nghe một đoạn đầu đã có thể nói ngay đó là bản Sinfonietta của Leoš Janáček? E rằng con số ấy hẳn phải nằm giữa “ít vô cùng” và “gần như không có”. Nhưng chẳng hiểu vì sao Aomame lại làm được.

Janáček sáng tác bản giao hưởng dành cho dàn nhạc nhỏ này vào năm 1926, khúc dạo đầu vốn là đoạn kèn đồng cổ động cho một kỳ đại hội thể thao nào đó. Aomame mường tượng ra hình ảnh nước Cộng hòa Tiệp Khắc vào năm 1926: Thế chiến thứ nhất kết thúc, người dân cuối cùng cũng được giải phóng khỏi ách thống trị dài lâu của vương triều Habsburg. Mọi người tận tình hưởng thụ khoảng thời gian hòa bình ngắn ngủi ở Trung Âu khi ấy, tụ tập ngoài quán thỏa sức uống bia Pilsner và sản xuất ra những khẩu súng máy nhẹ bỗng và đẹp đẽ. Hai năm trước, Franz Kafka đã qua đời mà chẳng ai biết. Không bao lâu sau, Hitler từ xó xỉnh nào đó đột ngột xuất hiện, thôn tính cả đất nước nhỏ bé xinh đẹp này, nhưng vào thời điểm ấy không một ai biết được điều tồi tệ sắp xảy ra. Có lẽ, mệnh đề quan trọng nhất mà lịch sử cho nhân loại thấy chính là: “Vào thời điểm ấy, không ai có thể biết được tương lai sẽ xảy ra chuyện gì.” Trong khi nghe nhạc, Aomame mường tượng đến ngọn gió nhẹ nhàng ấm áp thổi qua bình nguyên Bohemia và không ngừng nghĩ đến những trắc trở của lịch sử.

Năm 1926, Thiên hoàng Taisho băng hà, niên hiệu được đổi thành Showa. Ở Nhật Bản, một thời đại tối tăm, tồi tệ cũng sắp sửa mở màn. Khúc nhạc xen kẽ ngắn ngủi của chủ nghĩa hiện đại và nền dân chủ cuối cùng cũng kết thúc, nhường chỗ cho chủ nghĩa phát xít.

Cũng như thể thao, lịch sử là một trong những sở thích của Aomame. Nàng hầu như không đọc tiểu thuyết, nhưng sách về lịch sử thì nàng đã đọc nhiều vô kể. Điều khiến nàng cảm thấy hứng thú với lịch sử là, tất cả sự việc về cơ bản đều kết nối với những ngày tháng và địa điểm xác định. Đối với nàng, việc ghi nhớ ngày tháng lịch sử không phải chuyện khó khăn gì. Dù không thuộc lòng những con số đó, song chỉ cần nắm được mối quan hệ trước sau của các sự kiện lịch sử, ngày tháng sẽ tự động hiện lên trong trí óc. Thời học cấp hai và cấp ba, điểm thi môn lịch sử của Aomame lúc nào cũng cao nhất lớp. Mỗi lần thấy người khác gặp khó khăn khi ghi nhớ các mốc lịch sử, Aomame đều lấy làm khó hiểu. Sao chuyện đơn giản như vậy mà cũng không làm được nhỉ?

Aomame là họ thật của nàng. Ông nội nàng là người tỉnh Fukushima, ở cái nơi chẳng biết nên gọi là thị trấn nhỏ hay ngôi làng nhỏ vùng núi ấy, nghe nói đúng là có mấy nhà mang họ Aomame thật. Nhưng nàng chưa đến đó bao giờ. Từ trước khi nàng sinh ra, cha nàng đã cắt đứt quan hệ với ông bà. Bên ngoại nhà nàng cũng vậy. Vì thế, Aomame chưa một lần gặp ông bà nội cũng như ông bà ngoại. Nàng hầu như không đi du lịch, nhưng thi thoảng cũng có cơ hội đi đây đi đó, vì đã thành thói quen, lần nào nàng cũng lật tìm trong cuốn danh bạ điện thoại để ở khách sạn, xem có nhà nào họ Aomame hay không. Nhưng cho đến giờ nàng vẫn chưa phát hiện ra người nào họ Aomame ở bất cứ thành phố hay thị trấn nào nàng từng ghé chân. Mỗi lần như vậy, nàng đều có cảm giác như mình là một kẻ phiêu du cô độc, trôi dạt giữa đại dương mênh mông.

Lúc nào nàng cũng cảm thấy việc xưng tên thật phiền phức. Mỗi lần nàng nói tên mình, người đối diện đều nhìn nàng chằm chằm bằng ánh mắt kỳ quái hoặc hết sức ngờ vực. Cô Aomame. Đúng vậy. Đậu xanh. Thời còn làm ở công ty, lúc nào cũng phải kè kè mang theo danh thiếp thì lại càng phiền phức hơn. Lúc nàng đưa danh thiếp, người ta nhận lấy rồi chăm chú nhìn trong giây lát, cứ như bất ngờ nhận được một mẩu cáo phó. Khi nàng xưng tên qua điện thoại, có người ở bên kia đầu dây còn bật cười hinh hích. Nhưng khi đi làm thủ tục ở cơ quan nhà nước hoặc đợi khám ở phòng chờ bệnh viện, lúc tên nàng được gọi đến, mọi người đều sẽ ngẩng đầu lên, muốn nhìn thử xem cái người mang họ Aomame này rốt cuộc mặt mũi ra sao.

Thi thoảng lại có người gọi lầm tên nàng thành “Cô Edamame” (Đậu nành). Cũng có khi nàng bị gọi là “Cô Soramame” (Đậu tằm). Mỗi lần như thế, Aomame đều mất công đính chính: “Không, không phải là Edamame (hoặc Soramame), mà là Aomame. Tuy là rất giống nhau, nhưng không phải vậy đâu.” Đối phương nghe vậy lại cười gượng gạo rồi xin lỗi, nói: “Ôi chà chà, cái họ này hiếm gặp thật đấy.” Trong ba mươi năm cuộc đời mình, không hiểu nàng đã nghe bao nhiêu lần những câu nói kiểu như vậy. Không biết đã bao nhiêu lần nàng bị người ta trêu đùa vì cái họ này của mình. Nếu sinh ra không mang họ này, đời mình có lẽ đã khác nhiều. Nếu mang những cái họ phổ biến đâu đâu cũng thấy, như là Sato, Tanaka hay Suzuki gì gì đó… có lẽ cuộc đời mình sẽ dễ thở hơn, có thể nhìn ngắm thế giới này bằng ánh mắt bao dung hơn. Có lẽ.

Aomame nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng nhạc, để âm thanh tuyệt hảo của dàn hợp tấu khí nhạc thấm vào tâm tưởng. Đột nhiên nàng ý thức được một chuyện: Nếu xét về radio trên xe taxi thì chất lượng âm thanh này dường như quá tốt. Âm lượng bật nhỏ, nhỏ lắm, nhưng âm thanh sâu, nghe rõ được cả các âm bồi. Nàng mở mắt, nhồm người về phía trước, nhìn dàn âm thanh lập thể gắn trên bảng điều khiển. Cả dàn máy đều một màu đen tuyền, đang tự hào ánh lên những tia sáng diễm lệ. Tuy không thấy rõ tên hãng sản xuất, nhưng chỉ nhìn vẻ bề ngoài cũng biết là hàng chất lượng cao. Cùng với rất nhiều nút vặn, những con số màu xanh tao nhã hiện lên trên màn hình điều khiển. Đây đại khái là hàng thuộc dòng hi-end, taxi thông thường không thể nào lắp đặt loại thiết bị âm thanh cao cấp như vậy.

Aomame nhìn lại một lượt bên trong xe. Từ lúc bước lên xe nàng chỉ mải tính chuyện trong đầu nên không để ý lắm, chiếc xe này nhìn thế nào cũng không giống xe taxi thông thường. Nội thất trang trí rất cầu kỳ, chỗ ngồi cũng hết sức dễ chịu thoải mái. Hơn nữa, trong xe rất yên tĩnh. Tính năng cách âm hoàn hảo, tạp âm bên ngoài gần như không lọt vào được, tưởng chừng như ngồi trong phòng thu cách âm vậy. Có lẽ đây là xe taxi tư. Trong đám tài xế xe tư ấy, cũng có người không tiếc tiền trang bị cho xe. Nàng khẽ đảo mắt, tìm kiếm giấy phép hành nghề taxi, nhưng không thấy. Nhưng đây cũng không giống loại xe dù hoạt động phi pháp. Trên xe có lắp đặt đồng hồ tính tiền nghiêm chỉnh, hiển thị rõ ràng chuẩn xác số tiền xe, giờ đang là hai nghìn một trăm năm mươi yên. Nhưng cái giấy phép hành nghề taxi có ghi tên tài xế thì lại chẳng thấy đâu.

“Xe tốt quá. Yên tĩnh lắm,” Aomame cất tiếng bắt chuyện từ chỗ ngồi sau lưng tài xế. “Xe gì vậy nhỉ?”

“Xe Crown, dòng Royal Saloon của Toyota,” bác tài trả lời ngắn gọn.

“Tiếng nhạc nghe rõ lắm.”

“Loại xe này rất yên tĩnh. Cũng vì vậy mà tôi chọn đấy. Nói về cách âm thì kỹ thuật của hãng Toyota có lẽ đứng hàng nhất nhì thế giới.”

….

1Q84 - Haruki Murakami

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE
Nội dung trên đây được sưu tầm từ nhiều nguồn trên internet. Hãy bấm nút Chia sẻ để giới thiệu sách đến bạn bè!

Những Cuốn Sách Hay trân trọng giới thiệu!

Có thể bạn quan tâm

Trích dẫn sách Thư viện kỳ lạ - Haruki Murakami

Thư Viện Kỳ Lạ – Haruki Murakami

Thư viện kỳ lạ kể về trải nghiệm kỳ lạ của một cậu bé. Trên đường đi học về, cậu ghé thư viện thành phố để trả hai cuốn sách đã mượn, đồng thời muốn mượn thêm sách. Nhưng cuốn sách cậu muốn mượn về chỉ có thể đọc tại chỗ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *