Upanishad – Cốt Tủy Của Giáo Huấn – OSHO

Upanishad - Cốt Tủy Của Giáo Huấn - OSHO

Thể Loại Tôn giáo – Tâm linh
Tác Giả OSHO
NXB NXB Hà Nội
CTy Phát Hành Thái Hà
Số Trang 285
Ngày Xuất Bản 06 – 2019
Xem Giá Bán Trên FAHASA T I K I SHOPEE

I. Giới thiệu sách Upanishad – Cốt Tủy Của Giáo Huấn

UPANISHAD – Cốt Tủy Của Giáo Huấn

Từ Upanishad nghĩa là giáo huấn bí truyền, giáo huấn ẩn giấu, giáo huấn bí mật. Upanishad nghĩa là con đường bí mật, chìa khóa bí mật – điều bí truyền, điều ẩn giấu, điều không biết. Upanishad nghĩa là điều huyền bí

Tôi đã lựa chọn nói về bộ kinh Upanishad bởi vì với tôi, nó đại diện cho một trong những sự diễn đạt điều tối thượng thuần khiết nhất có thể – nếu có thể diễn đạt được điều đó. Điều này thực sự khó, theo nghĩa là không thể truyền tải thông qua tâm trí điều vượt ra ngoài tâm trí. Ở một phương diện nào đó, hoàn toàn không thể nói gì về điều bạn cảm nhận được khi bạn đang ở trong sự im lặng sâu xa nhất. Khi lời nói không tồn tại bên trong bạn, khi ngôn từ ngừng hoàn toàn, khi trí năng không còn vận hành, khi tâm trí hoàn toàn không ở đó để ghi nhớ, lúc ấy điều đó xảy ra, lúc ấy bạn trải nghiệm. Và khi tâm trí quay lại, khi kí ức bắt đầu vận hành, khi trí năng chiếm hữu bạn một lần nữa, trải nghiệm đã qua đi rồi. Bây giờ trải nghiệm không còn ở đó; chỉ còn lại những tiếng vọng của nó, những rung động của nó. Chỉ có thể nắm bắt được những tiếng vọng, những rung động đó.

Đó là lí do tại sao những ai đã biết luôn không thể, rất khó, thốt ra điều gì đó. Những người không biết gì hết có thể nói nhiều. Nhưng với những ai biết, ngày càng khó nói điều gì đó bởi vì bất cứ điều gì họ nói đều có vẻ sai. Họ có thể so sánh trải nghiệm của mình với những cách diễn đạt nó bởi vì họ có một trải nghiệm sống. Giờ đây họ có thể cảm nhận ngôn ngữ đang làm gì với nó: Ngôn ngữ đang làm sai lệch nó.

Khi một trải nghiệm sống bước vào lời nói, nó trông như đã chết, nhợt nhạt. Một trải nghiệm sống có tính toàn bộ, trong đó toàn thể bản thể bạn nhảy múa và hân hoan, còn khi được diễn đạt thông qua trí năng, nó trông mờ đục, chẳng có ý nghĩa gì.

Những người không biết có thể nói nhiều bởi vì họ chẳng có gì để so sánh. Họ không có trải nghiệm nguyên gốc, họ không thể biết họ đang làm gì. Một khi ai đó biết, anh ta biết việc diễn đạt nó đúng là một vấn đề. Nhiều người đã hoàn toàn giữ im lặng và vì thế, nhiều người đã hoàn toàn không được ai biết đến – bởi chúng ta chỉ có thể biết về người nói ra. Khoảnh khắc ai đó nói ra, anh ta bước vào xã hội. Khi ai đó ngừng nói, anh ta rời khỏi xã hội, anh ta không còn là một phần của nó. Ngôn ngữ là môi trường trong đó xã hội tồn tại. Nó giống hệt như máu: Máu lưu thông trong bạn và bạn tồn tại. Ngôn ngữ lưu thông trong xã hội và xã hội tồn tại. Thiếu ngôn ngữ thì không có xã hội. Cho nên những ai vẫn còn im lặng thì rơi ra ngoài xã hội. Chúng ta đã lãng quên họ. Kì thực, chúng ta chưa bao giờ biết đến họ.

Ở đâu đó, Vivekananda đã nói – và nói rất đúng – rằng những Đức Phật, những Krishna2 và những Chúa Jesus mà chúng ta đã biết không thực sự là những điển hình. Họ không thực sự là trung tâm, họ ở ngoại vi. Lịch sử đã để thất lạc những diễn biến cốt yếu nhất. Những người đã trở nên im lặng tới mức không thể giao tiếp với chúng ta thì không được biết đến. Không thể biết đến họ, không có cách nào để biết đến họ. Theo một cách nào đó Vivekananda đúng, nhưng những người trở nên im lặng tới mức không thốt ra điều gì về trải nghiệm của họ đã không giúp đỡ chúng ta. Họ đã không thực sự đủ lòng trắc ẩn. Trên một phương diện nào đó, họ hoàn toàn ích kỉ. Đúng là thật khó nói điều gì về chân lí, nhưng ngay cả vậy thì vẫn phải thử. Phải thử bởi vì thậm chí một chân lí bị pha loãng cũng sẽ giúp ích cho những ai sống hoàn toàn trong ảo tưởng. Thậm chí một điều đem theo một tiếng vọng rất xa xăm cũng sẽ giúp họ thay đổi.

Không phải là Đức Phật rất hài lòng với những gì ông nói. Bất cứ điều gì ông nói, ông đều cảm thấy không đúng. Ông có cảm giác giống như Lão Tử. Lão Tử nói: “Điều có thể được nói ra không thể đúng. Khoảnh khắc nó được nói ra, nó đã bị sai lệch.” Nhưng dù vậy, đối với những ai sống trong các thế giới nhiều ảo tưởng, những ai đang ngủ sâu, đang ngủ say, thì thậm chí một sự hồi chuông báo thức giả cũng có thể giúp ích. Nếu họ có thể bước ra khỏi giấc ngủ của mình, nếu có thể mang họ đến một ý thức mới, một bản thể mới, thì thậm chí một báo thức giả cũng là tốt. Đương nhiên, khi bản thân họ thức tỉnh, họ sẽ biết rằng nó là giả – nhưng nó sẽ giúp ích.

Bộ kinh Upanishad này rất đơn giản, chúng nói theo cách từ trái tim đến trái tim. Chúng không mang tính triết lý, chúng mang tính tôn giáo. Chúng không liên quan đến những khái niệm, những học thuyết, những giáo lí; chúng liên quan đến một chân lí sống – nó là gì, và có thể sống theo nó như thế nào. Bạn không thể suy nghĩ về nó, bạn không thể triết luận về nó. Bạn chỉ có thể di chuyển vào trong nó và cho phép nó di chuyển vào trong bạn. Bạn chỉ có thể chứa đựng nó, bạn chỉ có thể đắm chìm toàn bộ vào trong nó. Bạn có thể tan chảy trong nó. Chúng ta sẽ nói về bộ kinh Upanishad, và tôi sẽ mang trải nghiệm của riêng mình vào để đáp lại chúng.

Thông tin tác giả OSHO

Tác giả OSHO

Osho (1931 – 1990) tên thực là Chandra Mohan Jain (tiếng Hindi: चन्द्र मोहन जैन), còn được gọi là Acharya Rajneesh từ những năm 1960 trở đi, sau đó ông tự gọi mình là Bhagwan Shree Rajneesh trong thập niên 1970 và 1980, rồi cuối cùng lấy tên Osho năm 1989, là một nhà huyền môn, bậc thầy tâm linh người Ấn Độ, và lãnh đạo của phong trào Rajneesh. Trong suốt cuộc đời của mình, ông được xem như là một vị thầy huyền bí, guru và bậc thầy tâm linh. Trong những năm 1960, ông đã đi khắp Ấn Độ như một diễn giả công cộng và là nhà phê bình thẳng thắn đối với chủ nghĩa xã hội, Mahatma Gandhi, và đạo Hindu chính thống. Ông cũng chủ trương một thái độ cởi mở hơn với tình dục, và vì thế mà ông có biệt danh là đạo sư tình dục ở Ấn Độ và sau này là trên báo chí quốc tế, tuy vậy càng ngày thái độ cởi mở này càng được xã hội chấp nhận.

Năm 1970, Osho dành thời gian ở Mumbai để truyền dạy cho các môn đồ được gọi là “neo-sannyasin”. Trong giai đoạn này, ông mở rộng các giáo lý tâm linh của mình và thông qua các bài diễn thuyết, ông đã đưa ra một cái nhìn độc đáo về các tác phẩm của các truyền thống tôn giáo, nhà huyền môn, và các triết gia từ khắp nơi trên thế giới. Năm 1974, Osho đến Pune, lập ra một tổ chức và các ashram để cung cấp nhiều “công cụ chuyển đổi tâm linh” cho cả du khách Ấn Độ và quốc tế. Vào cuối những năm 1970, căng thẳng giữa chính phủ Đảng Janata cầm quyền của Morarji Desai và phong trào đã dẫn đến việc hạn chế sự phát triển của phong trào.

Trong năm 1981, Osho chuyển sang định cư ở Hoa Kỳ và các đệ tử của ông đã thành lập một cộng đồng quốc tế ở đây, với tên là Rajneeshpuram, thuộc bang Oregon. Gần như ngay lập tức phong trào đã xung đột với cư dân bản địa và chính phủ Hoa Kỳ, dẫn đến một loạt các cuộc chiến pháp lý liên quan đến việc xây dựng ashram và tiếp tục ngăn trở phong trào. Năm 1985, sau cuộc điều tra các tội ác nghiêm trọng bao gồm cuộc tấn công khủng bố năm 1964, và âm mưu ám sát Charles H. Turner, Osho cáo buộc rằng thư ký riêng của ông Ma Anand Sheela và những người ủng hộ thân cận của Sheela phải chịu trách nhiệm.[8] Ông bị trục xuất khỏi Hoa Kỳ theo một thỏa thuận Alford với tòa án.

Một phần dưới áp lực ngoại giao của Hoa Kỳ, 21 quốc gia từ chối cho ông nhập cảnh, và cuối cùng ông quay trở lại Ấn Độ, phát triển lại ashram ở Pune. Osho qua đời tại đây vào năm 1990. Ashram của ông ngày nay được biết đến như là Khu nghỉ mát Thiền Quốc tế Osho (Osho International Meditation Resort).

Những thuyết giảng có tính tổng hợp và điều hòa các tôn giáo khác nhau của Osho nhấn mạnh tới tầm quan trọng của thiền, việc tự nhận biết, tình yêu, sự sáng tạo và hài hước – những phẩm chất được Osho xem như bị kìm nén do sự tuân thủ các hệ thống niềm tin cứng nhắc, truyền thống tôn giáo và xã hội hóa. Tư tưởng của ông đã có một tác động đáng kể đến phong trào New Age ở phương Tây, và sự nổi tiếng của các tư tưởng Osho đã tăng lên rõ rệt từ khi ông qua đời.

II. Review sách Upanishad – Cốt Tủy Của Giáo Huấn

Review sách Upanishad - Cốt Tủy Của Giáo Huấn - OSHO

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

Dưới đây là tổng hợp Review sách Upanishad – Cốt Tủy Của Giáo Huấn của tác giả OSHO. Giúp bạn có cái nhìn tổng quan nhất về cuốn sách mà không cần mất thời gian tìm kiếm.

Hãy truy cập Những Cuốn Sách Hay thường xuyên hoặc lưu lại để tiện theo dõi & cập nhật thông tin mới nhất nhé.

1. NGUYỄN ĐỖ THẾ ANH review sách Upanishad – Cốt Tủy Của Giáo Huấn

Osho quá danh tiếng rồi, bất cứ bài nói nào của ông đều có thể thành vàng. Chỉ với chủ đề Upanishad, ông đưa chúng ta lịch sử, và xen vào đó những cảm nhận từ một con người chứng ngộ, rất đáng đọc.

2. NGUYỄN HẢO review sách Upanishad – Cốt Tủy Của Giáo Huấn

Chưa bao giờ thất vọng khi đọc sách của Osho. nhưng highly recommend là bạn nào đã từng tìm hiểu về triết học Vedanta hoặc những thứ tương tự thì đọc thì tốt hơn.

III. Trích dẫn sách Upanishad – Cốt Tủy Của Giáo Huấn

Trích dẫn sách Upanishad - Cốt Tủy Của Giáo Huấn - OSHO

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

………
Hiện chúng tôi đang trong quá trình Cập Nhật trích dẫn sách Upanishad – Cốt Tủy Của Giáo Huấn của tác giả OSHO.
Rất xin lỗi quý bạn đọc vì sự bất tiện này!
………

Upanishad - Cốt Tủy Của Giáo Huấn - OSHO

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE
Nội dung trên đây được sưu tầm từ nhiều nguồn trên internet. Hãy bấm nút Chia sẻ để giới thiệu sách đến bạn bè!

Những Cuốn Sách Hay trân trọng giới thiệu!

5/5 - (12 bình chọn)

Có thể bạn quan tâm

Trích dẫn sách Đạo - Trạng Thái Và Nghệ Thuật - OSHO

Đạo – Trạng Thái Và Nghệ Thuật – OSHO

"Đạo - Trạng Thái Và Nghệ Thuật" Với Đạo, bạn phải đi một mình, bạn phải ở một mình. Đạo đề cao cá nhân, không đề cao xã hội. Đạo đề cao sự độc đáo, không đề cao đám đông. Đạo đề cao tự do, không đề cao tiêu chuẩn. Đạo không có truyền thống. Đạo là một cuộc nổi dậy và là cuộc nổi dậy vĩ đại nhất

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *