Tuyển Tập Nam Cao

Tuyển tập Nam Cao

Thể Loại Văn học – Tiểu thuyết
Tác Giả Nam Cao
NXB NXB Văn Học
CTy Phát Hành Minh Thắng
Số Trang 736
Ngày Xuất Bản 06-2020
Xem Giá Bán Trên FAHASA T I K I SHOPEE

I. Giới thiệu sách Tuyển Tập Nam Cao

Tuyển Tập Nam Cao – Quyển sách chứa đựng những tác phẩm tâm huyết nhất của nhà văn Nam Cao.

Vượt qua thử thách khắc nghiệt của thời gian, truyện ngắn Nam Cao cho đến ngày nay vẫn chiếm một vị trí vô cùng quan trọng trong lòng người đọc. Người yêu văn chương của Nam Cao nhận ra mỗi vấn đề mà ông đã từng đề cập trong tác phẩm của mình đều là vấn đề bức thiết trong xã hội hiện đại, chúng chưa bao giờ cũ mòn, chúng là những “tấm gương xê dịch trên quãng đường đời”.

Bên cạnh đó, tinh thần nhân đạo mà ông gửi gắm qua từng tác phẩm cũng chính là yếu tố giúp các tác phẩm có được sức sống bất diệt. Nhà văn tài năng ấy luôn lấy tình yêu thương con người làm gốc rễ văn chương. Nếu như những nhà văn trước đó chỉ nhắc đến cái nghèo, cái đói vật chất hành hạ con người, thì với Nam Cao, đói nghèo nhân cách lại là điều đáng để băn khoăn, trăn trở.

Nam Cao có nhiều đóng góp quan trọng đối với việc hoàn thiện phong cách truyện ngắn và tiểu thuyết Việt Nam nửa đầu thế kỷ XX. Với 15 năm cầm bút, Nam Cao đã để lại một văn nghiệp đồ sộ với 2 tiểu thuyết, 50 truyện ngắn, bút ký, trong đó có những nhân vật như Lão Hạc, giáo Thứ, Bá Kiến, Thị Nở, Chí Phèo, không thể phai mờ trong tâm trí người đọc nhiều thế hệ.

Sáng tạo, sáng tạo và sáng tạo không ngừng nghỉ, Nam Cao đã khẳng định vị thế của mình trong tiến trình phát triển của văn học nước nhà.

Các truyện ngắn trong Tuyển Tập Nam Cao

Nghèo Quái Dị Một Đám Cưới Đợi Chờ
Đui Mù Từ Ngày Mẹ Chết Nửa Đêm Ở Rừng
Cái Chết Của Con Mực Làm Tổ Dì Hảo Đôi Mắt
Chí Phèo Thôi, Đi Về…. Truyện Người Hàng Xóm Những Bàn Tay Đẹp Ấy
Cái Mặt Không Chơi Được Truyện Tình Đời Thừa Trên Những Con Đường Việt Bắc
Nhỏ Nhen Mua Danh Sao Lại Thế Này Từ Ngược Về Xuôi
Con Mèo Một Truyện Xúvơnia Cười Bốn Cây Số Cách Một Căn Cứ Địch
Những Chuyện Không Muốn Viết Tư Cách Mõ Quên Điều Độ Vui Dân Công
Nhìn Người Ta Sung Sướng Điếu Văn Nước Mắt Trần Cừ
Đòn Chồng Một Bữa No Bài Học Quét Nhà Vài Nét Ghi Qua Vùng Vừa Giải Phóng
Giăng Sáng Ở Hiền Xem Bói Hội Nghị Nói Thẳng
Đôi Móng Giò Lão Hạc Sống Mòn Định Mức
Trẻ Con Không Được Ăn Thịt Chó Rửa Hờn Mò Sâm-Banh
Đón Khách Rình Trộm Nỗi Truân Chuyên Của Khách Má Hồng
Mua Nhà Lang Rận Đường Vô Nam

Thông tin nhà văn Nam Cao

Nam Cao là một nhà văn và cũng là một chiến sĩ, liệt sĩ người Việt Nam. Ông là nhà văn hiện thực lớn (trước Cách mạng Tháng Tám), một nhà báo kháng chiến (sau Cách mạng), một trong những nhà văn tiêu biểu nhất thế kỷ 20. Nam Cao có nhiều đóng góp quan trọng đối với việc hoàn thiện phong cách truyện ngắn và tiểu thuyết Việt Nam ở nửa đầu thế kỷ 20.

Nam Cao có bút danh là Thúy Rư, Xuân Du, Nguyệt, Nhiêu Khê… Tên khai sinh: Trần Hữu Tri (có nguồn ghi là Trần Hữu Trí), sinh ngày 29 tháng 10 năm 1917, nhưng theo người em ruột của ông là Trần Hữu Đạt thì ông sinh năm 1915. Quê ông tại làng Đại Hoàng, tổng Cao Đà, huyện Nam Xang, phủ Lý Nhân (nay là xã Hòa Hậu, huyện Lý Nhân, Hà Nam). Ông đã ghép hai chữ của tên tổng và huyện làm bút danh: Nam Cao.

Ông xuất thân từ một gia đình Công giáo bậc trung. Cha ông là ông Trần Hữu Huệ, làm nghề thợ mộc và thầy lang trong làng. Mẹ ông là bà Trần Thị Minh, vừa là nội trợ, làm vườn, làm ruộng và dệt vải.

Thuở nhỏ, ông học sơ học ở trường làng. Đến cấp tiểu học và bậc trung học, gia đình gửi ông xuống Nam Định học ở trường Cửa Bắc rồi trường Thành Chung (nay là trường Trung học phổ thông chuyên Lê Hồng Phong, Nam Định). Nhưng vì thể chất yếu, chưa kịp thi Thành Chung, ông đã phải về nhà chữa bệnh, rồi cưới vợ năm 18 tuổi.

Nam Cao từng làm nhiều nghề, chật vật kiếm sống và đến với văn chương đầu tiên vì mục đích mưu sinh. Năm 18 tuổi vào Sài Gòn, ông nhận làm thư ký cho một hiệu may, bắt đầu viết các truyện ngắn Cảnh cuối cùngHai cái xác. Ông gửi in trên tuần báo Tiểu thuyết thứ bảy, trên báo Ích Hữu các truyện ngắn NghèoĐui mùNhững cánh hoa tànMột bà hào hiệp với bút danh Thúy Rư.

Trở ra Bắc, sau khi tự học lại để thi lấy bằng Thành chung, Nam Cao dạy học ở Trường tư thục Công Thành, trên đường Thụy Khuê, Hà Nội. Ông đưa in truyện ngắn Cái chết của con Mực trên báo Hà Nội tân văn và in thơ cùng trên báo này với các bút danh Xuân DuNguyệt.

Năm 1941, tập truyện đầu tay Đôi lứa xứng đôi, tên trong bản thảo là Cái lò gạch cũ, với bút danh Nam Cao do Nhà xuất bản Đời mới Hà Nội ấn hành được đón nhận như là một hiện tượng văn học thời đó. Sau này khi in lại, Nam Cao đã đổi tên là Chí Phèo.

Phát xít Nhật thâm nhập Đông Dương, trường sở bị trưng dụng, ông rời Hà Nội, về dạy học ở Trường tư thục Kỳ Giang, tỉnh Thái Bình, rồi về lại làng quê Đại Hoàng. Thời kỳ này, Nam Cao cho ra đời nhiều tác phẩm. Ông in truyện dài nhiều kỳ Truyện người hàng xóm trên tờ Trung Bắc Chủ nhật, viết xong tiểu thuyết Chết mòn, sau đổi là Sống mòn

II. Review sách Tuyển Tập Nam Cao

Review sách Tuyển tập Nam Cao

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

Dưới đây là tổng hợp Review sách Tuyển Tập Nam Cao. Giúp bạn có cái nhìn tổng quan nhất về cuốn sách mà không cần mất thời gian tìm kiếm.

Hãy truy cập Những Cuốn Sách Hay thường xuyên hoặc lưu lại để tiện theo dõi & cập nhật thông tin mới nhất nhé.

1. PHAN HOÀNG MAI review sách Tuyển Tập Nam Cao

Nam Cao là một tác giả xuất sắc của văn học cách mạng Việt Nam, là một trong ba tác giả Việt tôi thích nhất cùng với Kim Lân và Ngô Tất Tố. Nếu giọng văn của Kim Lân nhẹ nhàng mà sâu sắc, giọng văn của Ngô Tất Tố tinh tế mà đầy cảm thông, thì giọng văn của Nam Cao lại có chút khác biệt, lạnh lùng và thâm trầm. Nam Cao là một cây bút có tài, điều đó được thể hiện qua những tác phẩm của ông. Ông viết cả truyện ngắn, cả tiểu thuyết, rồi có ở mảng kịch.

Nội dung chính trong truyện của Nam Cao thường là số phận của những người nông dân bị bần cùng hóa, ở trong tình huống đó, lão Hạc chọn cách bán cậu Vàng và tự tử, thì Chí Phèo lại chọn cho mình cách tha hóa và trở thành một tay chuyên đi sai vặt, đòi nợ. Cuốn sách này chính là tuyển tập khá đầy đủ những tác phẩm của Nam Cao cả trước và sau Cách mạng.

Trong số những truyện ngắn của Nam Cao, tôi thích nhất là Chí Phèo. Chí Phèo vốn là một chàng trai hiền lành nhưng bị Bá Kiến nhẫn tâm đẩy vào tù để rồi tám năm sau, trở thành một tên chuyên đâm thuê chém mướn. Nhưng Nam Cao không dừng lại ở đó, tình huống truyện bỗng được đẩy lên cao trào, khi Thị Nở xuất hiện và cứu Chí Phèo khỏi cuộc đời tăm tối, tưởng như sau cùng Chí có thể về với cuộc sống thiện lương, thì chế độ phong kiến cùng với những định kiến xã hội đã kéo Chí rơi xuống vực thẳm.

Để cuối truyện, người đọc bất giác đau xót trong câu nói cuối cùng của Chí Phèo: “Ai cho tôi lương thiện.” Nam Cao mặc dù lạnh lùng nhưng lại sắc sảo, những giá trị hiện thực và nhân đạo trong các tác phẩm của ông sẽ còn được các bạn trẻ mai sau biết đến.

2. HẢI MIÊN review sách Tuyển Tập Nam Cao

Trong các tuyển tập truyện ngắn của Nam Cao đang lưu hành trên thị trường thì “Tuyển Tập Nam Cao” là cuốn sách mình ưng ý nhất. Sách dày ngót nghét nghìn trang, gói trọn cả một đời văn nghiệp của Nam Cao trước và cả sau Cách mạng trên tất cả các thể loại ông viết: truyện ngắn, tiểu thuyết (“Sống mòn”) và Nhật ký (“Ở rừng”).

Nhiều người bạn của mình nói không thích sách tuyển tập quá dày như thế này. Họ thích sách mỏng, tiện lợi mang theo khi cần thiết. Nhưng công việc của mình là giảng dạy, tủ sách lại quá nhiều, mình lại là đứa không được ngăn nắp cho lắm nên chọn cuốn dày như thế này sẽ tiện hơn cho những lần cần tra cứu. Đúng là tùy từng công việc, hoàn cảnh mà chọn sách ha.

Nam Cao vẫn được đánh giá cao xưa nay vì cốt truyện hấp dẫn. Trong các tác giả văn học hiện thực phê phán, Nam Cao vẫn là tác giả dễ đọc nhất, nhiều “fan” nhất. Mình rất thích Nam Cao, chắc cũng chỉ sau Thạch Lam và ngang ngửa Vũ Trọng Phụng. Thật tình, mang họ ra so sánh để với nhau, thấy thật tội lỗi vì ai cũng tài hoa cả. Do mình là đứa lãng đãng nên thích cái nhẹ nhàng, thâm trầm của Thạch Lam, cái dí dỏm, sâu cay của Vũ Trọng Phụng. Còn ở Nam Cao, cái hiện thực trần trụi của nông thôn Việt Nam trước Cách mạng tháng 8/ 1945 thật sự đôi lúc khiến mình nghẹt thở.

Truyện của Nam Cao hầu hết đều kết thúc bi kịch. Nhân vật của ông (dù là nông dân hay trí thức) thì cũng đều rất bế tắc, tuyệt vọng trước thực tế và thường lựa chọn tự kết liễu mạng sống hoặc mòn mỏi qua ngày (từ “sống mòn” ông dùng thật đắt giá). Ông không giỏi tả cảnh (Đến mức cái câu văn tả đêm trăng tình tự của Chí Phèo và Thị Nở “Những tàu lá chuối dãy đành đạch lên như là hứng tình” mà còn bị nghi ngờ là do Tô Hoài viết hộ. hehe). Nhưng chỉ cảnh thôi nhé, còn tả người thì cực hay. Nhận xét một hồi thì vẫn là 5 sao. hihi

3. ĐỖ MINH HƯỜNG review sách Tuyển Tập Nam Cao

Chắc hẳn ai cũng đã một lần nghe tới cái tên Nam Cao. Chúng ta không thể không nhắc tới Nam Cao khi nói về văn học hiện thực. Ông viết thiên về truyện ngắn, mỗi truyện lại là một mảnh đời khác nhau của những người nông dân, những người trí thức nghèo. Qua những truyện ngắn của mình, ông đã khắc họa lại cuộc sống đầy vất vả, đầy khổ đau của những con người nhỏ bé trong ách thống trị thực dân trước Cách mạng tháng Tám. Mỗi con người, mỗi hoàn cảnh, nên truyện ngắn của ông rất đa dạng cả về số lượng và nội dung. Tuyển tập này đã tập trung một cách khá đầy đủ truyện ngắn trong sự nghiệp văn chương của ông.

Văn của ông, có thể nói, ông dường như đã dốc hết lòng mình ra để cho ra một tác phẩm hoàn hảo nhất, chân thực nhất. Ông đã “đặt bàn viết giữa cuộc đời”, giữa những cái xô bồ, ồn ào của đời mình để có thể xây dựng được những hình tượng nhân vạt tiêu biểu nhất. Văn của ông có sắc thái vô cùng đa dạng, đau đớn, giãy giụa như Chí Phèo hay Hộ trong đời thừa, có khi xót xa trước những mảnh đời đã bị cuộc đời làm tha hóa như trong Tư cách Mõ hay Mua danh, khi cảm phục, xót thương cho những con người hiền lành, thủy chung lại phải chịu số phận bất hạnh như trong Lão Hạc, Ở hiền,… Qua những truyện ngắn, Nam Cao cũng ngầm gửi gắm, khẳng định những quan điểm của mình về văn học nghệ thuật, về con người. Ông luôn tin vào bản chất thiện trong con người, luôn khẳng định văn học là phải hướng về con người, giúp con người giữ lấy phần “người” trong mình.

Đọc văn Nam Cao, không thể đọc nhanh. Ta phải đọc từ từ, suy ngẫm mới có thể thấm thía được hết những điều tác giả muốn nhắn gửi.

4. NHUNG GAU MEO review sách Tuyển Tập Nam Cao

Hay nhưng mà buồn quá.

Những câu chuyện xúc động về những mảnh đời những năm trước 1945 với cái nghèo, cái đói, cái khổ cứ dai dẳng. Những con người có ý chí, có nhận thức được nhưng chẳng thể nào thoát ra như mảnh đời của Hộ (đời thừa) anh Lộ (Tư cách mõ), bố mẹ của Hồng (bài học về sự quét nhà)… Những câu chuyện xưa nhưng nó phản ánh nhiều vấn đề không cũ chút nào. Sự dửng dưng, sự tò mò, sự tàn nhẫn … đã giết chết bao nhiêu mảnh đời, thậm chí sống chẳng bằng chết như anh Lang rận…

Đã đọc đến lần thứ 2 với cái tên mới “Giăng sáng”. Mãi yêu thích Nam cao, giống như những mẩu truyện ngắn của ông rất chạm đến trái tim người đọc

5. HỒNG LUÂN review sách Tuyển Tập Nam Cao

Nam Cao là một tác giả xuất sắc, có đóng góp lớn cho nền văn học Việt Nam, đặc biệt là những năm trước Cách mạng tháng Tám. Văn Nam Cao là những trang viết trải lòng của một nhà trí thức nhìn cảnh người dân nghèo bị đẩy vào con đường lầm than. Phong cách viết của ông khá đặc biệt, lạnh lùng mà sâu sắc.

Ấn tượng với Nam Cao từ thời còn đi học, trong hai tác phẩm là Lão Hạc và Chí Phèo. Tôi tìm mua tuyển tập những tác phẩm của ông và thấy đây là một trong những ấn bản đầy đủ nhất với 23 sáng tác trước Cách mạng và 2 sáng tác sau cách mạng. Ông sáng tác trên hầu hết các thể loại như tiểu thuyết, truyện ngắn, bút ký và đều đạt được những thành công nhất định.

Tôi thích văn học Việt Nam, đặc biệt là văn học Việt Nam trước Cách mạng, bởi nó phản ánh rất chân thực và sâu sắc cuộc sống của người nông dân nghèo khi sống trong chế độ thực dân nửa phong kiến.

Các nhân vật của ông cũng có sự thay đổi, đại diện cho rất nhiều tầng lớp. Trong Lão Hạc, khi bị đẩy đến đường cùng, ông chọn cách tự tử để giữ lại cho con trái mình số tiền cuối cùng. Trong Chí Phèo, khi bị Bá Kiến đẩy vào tù và 8 năm sau ra tù, từ một chàng thanh niên hiền lành lại chọn con đường tha hóa, trở thành một tên chuyên đòi nợ thuê, rạch mặt ăn vạ, làm tay sai cho chính Bá Kiến – người đã đẩy hắn vào con đường cùng như thế. Còn trong Một bữa no, bà cụ vì đói quá mà ăn liên tục không nghỉ đến nỗi… chết đói.

Biết bao nhiêu số phận, bao nhiêu cuộc đời lam lũ, Nam Cao dành cả cuộc đời mình cho sự nghiệp văn chương, cũng dành cả cuộc đời mình để viết về số phận của những người nông dân.

Mặc dù giọng văn lạnh lùng nhưng tình cảm của ông lại bộc lộ một cách sâu sắc qua trang viết. Đọc văn của Nam Cao mới thấy được cái nghèo khó và cơ cực của người dân trước Cách mạng tháng Tám. Nam Cao xứng đáng là một trong những tác giả xuất sắc nhất của nền văn học Việt Nam thế kỷ XX.

6. LINH PHAN review sách Tuyển Tập Nam Cao

* Trong số các nhà văn thuộc chủ nghĩa hiện thực thời kỳ 1930-1945 mình thích nhất là Nam Cao. Mình cũng có đọc qua văn của Nguyễn Công Hoan, Vũ Trọng Phung, Thạch Lam, Nguyễn Tuân, Bùi Hiển… (tất cả không cùng thuộc CNHT nhưng cùng thuộc 1930-1945), nhưng cũng phải nói “toạc móng heo” ra là mình thích Nam Cao nhất trong số các nhà văn Việt Nam.

* Điểm mình thích nhất ở văn Nam Cao đó là tính triết lý của nó. Từ một vấn đề, đơn giản hay không đơn giản (chuyện này cũng là chủ quan, vì rốt cục trên đời này đều từ suy nghĩ con người mà ra cả), ông luôn nhìn sâu vào bản chất của nó, cố gắng đào xới, cũng không hẳn là cố gắng, mà đó có thể là thiên hướng, tính cách, là sự thích thú, là sự say mê, là thói quen… Về điểm này mình cũng một chút giống, nghĩa là thích suy nghĩ, lý giải mọi chuyện, muốn tìm ra được câu trả lời và cũng thích “phân tích tâm lý nhân vật”. Điểm thứ hai có thể nói là tính nhân đạo, nhân văn trong ngòi bút của ông – một tâm hồn người yêu thương con người hết thảy. Đọc văn của ông ta có thể cảm nhận được nhân cách của ông, được những điều ông suy nghĩ, văn ông giống như những trang nhật ký suy nghĩ của ông vậy, bởi vì nó mang nhiều nét suy nghiệm của ông về cuộc đời.

* Cụ thể hơn, mình thích truyện ngắn Nước mắt. Truyện này rất sáng tỏ cho hai ý trên luôn. Tại sao chỉ từ một cốt truyện đơn giản như vậy: Một người đàn ông đi lấy tiền nhuận bút hay gì đó, vợ dặn nhớ mua thuốc cho con, tính toán từng đồng vì nghèo, đến bưu điện thì gặp phải thái độ khó chịu của người đưa tiền, phải nhận giờ tiền rách (?!) rồi hình như bay mất hay gì đó (thứ lỗi, đọc lâu rồi). Đọc văn Nam Cao không phải là xem nhân vật làm gì mà là xem nhân vật nghĩ gì thì đúng hơn. Chỉ từ bấy nhiêu mà con người ta có thể suy nghĩ nhiều đến thế, mà đúng là con người hiện thực cũng suy nghĩ nhiều đến thế, chỉ là tài năng và tinh tế của tác giả để sáng tạo và tái hiện lại những điều đó thôi. Bên cạnh truyện này mình bình chọn giải thưởng Yêu thích nhất, còn một số truyện ấn tượng nữa: Tư cách mõ, Đôi mắt,…

7. THI TRANG NGUYEN review sách Tuyển Tập Nam Cao

Nam Cao là một cây bút xuất sắc trong dòng văn học hiện thực phê phán. Nếu Vũ Trọng Phụng dùng văn chương của mình để đả kích cuộc sống thành thị lai căng bằng ngôn từ trào phúng; Nguyễn Công Hoan hướng tới đời sống người nghèo, quan lại chốn nông thôn bằng cách xây dựng nhiều tình huống bất ngờ… thì đọc Nam Cao, ta cảm nhận được rất rõ dòng chảy tâm lý của nhân vật, dù họ là ai, và điều mà Nam Cao quan tâm hơn cả đó là xã hội lúc bấy giờ không những bào mòn con người về mặt thể xác mà còn giết chết linh hồn của những kiếp nhỏ nhoi thấp cổ bé họng.

Đọc “Lão Hạc”, “Chí Phèo”, “Một bữa no”, “Giăng sáng”, “Mò sâm banh”… hay hàng loạt những truyện ngắn quen thuộc khác, người đọc hẳn phải thấy chua xót , cùng là kiếp người với nhau, sao những mảnh đời trong thế giới Nam Cao lại khổ sở đến thế! Còn gì cay đắng hơn việc vốn là người lương thiện mà để sinh tồn phải bán rẻ cả nhân cách và lương tâm. Vậy thì chúng ta sống giữa đồng loại mà có khác gì đang sống giữa chốn hồng hoang xung quanh toàn là dã thú đâu. Cảm thông cho số phận nhân vật đồng thời ta lại thấy căm phẫn thay cái xã hội khốn kiếp đương thời. Những Lý Cường, Lý Kiến, Bá Kiến, cụ Lý, bà phó…. chính là những con quỷ dữ đội lốt người đã chôn vùi không biết bao nhiêu mảnh đời bất hạnh. Dưới ngòi bút của mình, Nam Cao đã lột tả hết sức chân thực và trần trụi để thể hiện rõ tinh thần nhân đạo và giá trị hiện thực của tác phẩm. Dù nhiều người nhận xét ngôn từ của Nam Cao sao mà lạnh lùng quá, “cay nghiệt” quá, nhưng lần giở từng trang viết, sống cùng với nhân vật, ta lại không cảm nhận được một tấm lòng nhân hậu, một trái tim chan chứa yêu thương luôn hướng tâm hồn mình về vẻ đẹp của những số phận thấp hèn hay sao?

III. Trích dẫn sách Tuyển Tập Nam Cao

Trích dẫn sách Tuyển tập Nam Cao

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

Trích dẫn hay trong các tác phẩm của nhà văn Nam Cao

1. “…Chao ôi! Ðối với những người ở quanh ta, nếu ta không cố tìm mà hiểu họ, thì ta chỉ thấy họ gàn dở, ngu ngốc, bần tiện, xấu xa, bỉ ối… toàn những cớ để cho ta tàn nhẫn; không bao giờ ta thấy họ là những người đáng thương; không bao giờ ta thương…”
(Trích: Lão Hạc)

2. “Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai được nữa. Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau ích kỷ che lấp mất…”
(Trích: “Lão Hạc”).

3. “….Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương rồi. Nhưng sự cẩu thả trong văn chương thì thật là đê tiện. Chao ôi! Hắn đã viết những gì? Toàn những cái vô vị, nhạt nhẽo, gợi những tình cảm rất nhẹ, rất nông, diễn một vài ý rất thông thường quấy loãng trong một thứ văn bằng phẳng và quá ư dễ dãi. Hắn chẳng đem một chút mới lạ gì đến văn chương. Thế nghĩa là hắn là một kẻ vô ích, một người thừa. Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay, làm theo một vài kiểu mẫu đưa cho. Văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi, và sáng tạo những cái gì chưa có…”
(Trích: Đời Thừa)

4. “Kẻ mạnh không phải là kẻ giẫm lên vai kẻ khác để thỏa mãn lòng ích kỉ. Kẻ mạnh chính là kẻ giúp đỡ kẻ khác trên đôi vai mình.”
(Trích: “Đời thừa”)

5. ” Một tác phẩm thật giá trị, phải vượt lên bên trên tất cả bờ cõi và giới hạn, phải là một tác phẩm chung cho cả loài người. Nó phải chứa đựng một cái gì lớn lao, mạnh mẽ, vừa đau đớn lại vừa phấn khởi. Nó ca tụng lòng thương, tình bác ái, sự công bình…Nó làm cho người gần người hơn.”
(Trích: “Đời thừa”)

6. ”Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bât lương rồi. Nhưng sự cẩu thả trong văn chương thì thật là đê tiện.”
(Trích: “Đời thừa”).

7. “…trước khi nghĩ đến việc đặt những cái hôn lên cái miệng hoa của người yêu, cũng nên nghĩ đến việc đổ cơm vào đấy đã.”
(Trích: “Một chuyện Xuvơnia” – Xuvơnia = Kỷ niệm)

8. ” Không được ! Ai cho tao lương thiện ? Làm thế nào cho mất được những vết mảnh chai trên mặt này ? Tao ko thể là người lương thiện nữa. Biết ko ? ..”
(Trích: “Chí Phèo”)

9. “20 tuổi, người ta không là đá, nhưng cũng không hoàn toàn là xác thịt. Người ta không thích cái gì người ta khinh.”
(Trích: “Chí Phèo”)

10. “Nghệ thuật không cần phải là ánh trăng lừa dối , nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối , nghệ thuật có thể chỉ là tiếng đau khổ kia thoát ra từ những kiếp lầm than.”
(Trích: “Giăng sáng”).

11. “Người ta chỉ xấu xa, hư hỏng trước đôi mắt ráo hoảnh của phường ích kỷ. Và nước mắt là tấm kính làm biến hình vũ trụ…”
(Trích: “Đôi mắt”).

12. “Tôi sẽ chẳng bao giờ thèm đả động đến cái tôi – cái tôi là cái đáng ghét. Vẫn biết nhiều bạn đồng nghiệp khả kính của tôi không nghĩ thế. Suốt đời họ, họ chỉ toàn nói về họ. Họ phân tích tâm hồn họ. Mà họ làm thế nhất định không phải vô ích. Nhưng họ khác, mà tôi khác…”
(Trích: “Những truyện không muốn viết”).

13. “Cái nghề văn, kỵ nhất cái lối thấy người ăn khoai cũng vác mai đi đào”
(Trích: “Những truyện không muốn viết”).

14. “Sự thật ở bên ngoài to lớn quá, mạnh mẽ quá, ăn hiếp hẳn cuộc đời tưởng tượng, hiện hình bằng giấy trắng mực đen…”
(Trích: “Sống mòn”).

15. “Trên những bãi sông kia, có biết bao người sống như y, nhưng không bao giờ cưỡng lại đời mình. Đời họ là một đời tù đày. Nhưng cũng như một con trâu, họ vẫn cắm cúi kéo cày, ăn cỏ, chịu roi. Ở bên kia những cánh đồng bùn lầy, là rừng xanh, cuộc sống tự do, cỏ ngập sừng. Con trâu có lẽ cũng biết vậy, nhưng chẳng bao giờ dám đi, chẳng bao giờ nó dám dứt đứt sợi dây thừng. Cái gì giữ con trâu lại đồng bằng và ngăn người ta đến một cuộc đời rộng rãi hơn, đẹp đẽ hơn? Ấy là thói quen, lòng sợ hãi sự đổi thay, sợ hãi những cái gì chưa tới. Ấy thế mà trên đời này lại chẳng có cái gì tới hai lần. Sống tức là thay đổi…”
(Trích: “Sống mòn”).

16. “Sự đời không thể mù mịt mãi thế này đâu. Tương lai phải sáng sủa hơn. Một rạng đông đã báo rồi. Một mặt trời mới sẽ mọc lên bên trên nấm mồ anh và bên trên đầu hai đứa con côi anh để lại. Một bàn tay bạn bè sẽ nắm lấy bàn tay chúng và giắt chúng cùng đi tới một cuộc đời đẹp hơn…”
(Trích: “Điếu văn”).

17. “Sống đã, rồi hãy viết…”
(Trích: “Đường vô Nam”).

18. “Vứt bút đi để cầm súng…”
(Trích: “Đường vô Nam”).

Tuyển tập Nam Cao

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE
Nội dung trên đây được sưu tầm từ nhiều nguồn trên internet. Hãy bấm nút Chia sẻ để giới thiệu sách đến bạn bè!

Những Cuốn Sách Hay trân trọng giới thiệu!

Có thể bạn quan tâm

Trích dẫn sách Thư viện kỳ lạ - Haruki Murakami

Thư Viện Kỳ Lạ – Haruki Murakami

Thư viện kỳ lạ kể về trải nghiệm kỳ lạ của một cậu bé. Trên đường đi học về, cậu ghé thư viện thành phố để trả hai cuốn sách đã mượn, đồng thời muốn mượn thêm sách. Nhưng cuốn sách cậu muốn mượn về chỉ có thể đọc tại chỗ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *