Mưa Trong Nắng – Nguyễn Tất Nhiên
Bài thơ: Mưa Trong Nắng trên đường đến nhà em trời tháng ba mưa nhỏ mưa lóng lánh nắng vàng […]
Chuyên mục tổng hợp tất cả các tác phẩm của tác giả Nguyễn Tất Nhiên.

Nguyễn Tất Nhiên (1952 – 1992), tên thật là Nguyễn Hoàng Hải, là một nhà thơ Việt Nam. Kể từ năm 1980, anh sang định cư ở nước ngoài và qua đời tại California, Hoa Kỳ vào năm 1992. Nguyễn Tất Nhiên theo học trường trung học Ngô Quyền từ năm 1963 cho tới năm 1970. Lúc mới vừa lên trung học đệ nhất cấp, Nguyễn Tất Nhiên đã làm thơ. Theo lời những người bạn cùng trường lúc đó, thơ của Nguyễn Tất Nhiên đã rất hay từ nhỏ. Lúc đó Nguyễn Tất Nhiên thành lập thi văn đoàn với bạn học là Đinh Thiên Phương, tên thật là Đinh Thiên Thọ. Cả hai thi sĩ học trò này cùng chung nhau xuất bản tập thơ Nàng thơ trong mắt năm 1966, khi đó Nguyễn Tất Nhiên được 14 tuổi. Trong tập thơ này Nguyễn Tất Nhiên lấy bút hiệu là Hoài Thi Yên Thi. Thời gian này, Nguyễn Tất Nhiên đã gặp một cô gái người miền Bắc tên là Duyên và có với cô này một tình cảm nhẹ nhàng nhưng không thành công vì hoàn cảnh gia đình và cả tính nghệ sĩ của Tất Nhiên. Dù vậy, cô gái tên Duyên này cũng đã là cảm hứng cho Tất Nhiên sáng tác khá nhiều bài thơ “Khúc tình buồn”, hay các bài “Cô Bắc Kỳ nho nhỏ”, “Linh mục”, “Em hiền như ma sơ”. Tâm hồn nghệ sĩ của Nguyễn Tất Nhiên đã bộc lộ từ lúc anh còn rất trẻ. Đầu óc của anh được miêu tả lúc nào cũng như mơ mộng suy nghĩ đâu đâu, không tập trung ngay cả khi đang học. Bạn bè thời gian này gọi đùa anh là Hải Ngáo hay Hải Khùng. Tương truyền, có một buổi sáng, Nguyễn Tất Nhiên đứng giữa ngã tư ở Biên Hòa như chỗ không người, bỏ tay trong túi quần nhìn lên trên trời. Mối tình vô vọng với cô Duyên, nỗi đam mê, niềm đau khổ làm người đã tạo nên phong cách thơ của ông.
Bài thơ: Mưa Trong Nắng trên đường đến nhà em trời tháng ba mưa nhỏ mưa lóng lánh nắng vàng […]
Bài thơ: 1978 Ở Việt Nam Phu thê nếu phải nợ rồi Thì tôi đâu ngại ngỏ lời yêu em
Bài thơ: Giữa Trần Gian Tuyệt Vọng Ta làm chim tuyệt vọng bỏ quên trời Nên cánh vỗ như tay
người từ trăm năm, về qua sông rộng, ta ngoắc mòn tay, trùng trùng gió lộng, (thà như giọt mưa, vỡ trên tượng đá, thà như giọt mưa, khô trên tượng đá, có còn hơn không, mưa ôm tượng đá)
Bài thơ: Hai Năm Tình Lận Đận 1. hai năm tình lận đận hai đứa cùng xanh xao mùa đông,
Bài thơ: Trúc Đào Trời nào đã tạnh cơn mưa Mà giông tố cũ còn chưa muốn tàn Nhà người
Bài thơ: Nên Sầu Khổ Dịu Dàng 1. Những kỷ niệm đời xin hãy còn xanh (Có một ngày mình