Người Đua Diều – Khaled Hosseini

Người Đua Diều - Khaled Hosseini

Thể Loại Văn Học – Tiểu Thuyết
Tác Giả Khaled Hosseini
NXB NXB Hội Nhà Văn
CTy Phát Hành Nhã Nam
Số Trang 460
Ngày Xuất Bản 07 – 2020
Xem Giá Bán Trên FAHASA T I K I SHOPEE

I. Giới thiệu sách Người Đua Diều

Người Đua Diều – Câu chuyện là lời tự thuật của nhà văn người Mỹ gốc Afghanistan Amir về những năm tháng tuổi thơ đầy niềm vui cũng như lỗi lầm, về những ngày trôi dạt trên đất khách rồi cuộc hành trình trở lại quê hương đổ nát để cứu chuộc tội lỗi cho bản thân và cho cả người cha đã khuất. Theo dòng hồi ức của Amir, người đọc trở lại hơn hai mươi năm về trước, khi Amir còn là một cậu bé mười hai tuổi sống trong vòng tay che chở của Baba giàu sang và thanh thế. Cùng gắn bó với Amir suốt những năm tháng tuổi thơ là Hassan, con trai của người quản gia Ali, một cậu bé lanh lợi, mạnh mẽ nhiều lần xả thân để bảo vệ Amir. Thế nhưng tình bạn và lòng tận tụy của Hassan đã không được đền đáp, một ngày mùa đông năm 1975, Hassan vì ra sức bảo vệ chiếc diều xanh chiến lợi phẩm của Amir đã bị bọn trẻ xấu hành hung và nhục mạ. Sự nhu nhược và hèn nhát đã cản bước Amir cứu bạn, thậm chí, còn biến cậu thành một kẻ gian dối khi bịa chuyện nhằm đuổi cha con Ali và Hassan ra khỏi nhà. Và Amir đã phải trả giá cho lỗi lầm ấy trong suốt phần đời còn lại. Ngay cả khi anh đang sống sung túc trên đất Mỹ, ngay cả khi tìm được một mái ấm cho riêng mình hay thực hiện được mơ ước trở thành nhà văn, nỗi ám ảnh của một kẻ gian dối vẫn ngày đêm đeo đuổi Amir. Và cuối cùng, trở lại Afghanistan để cứu con trai Hassan khỏi tay bọn Taliban là con đường duy nhất để Amir chuộc lỗi với người bạn, người em cùng cha khác mẹ Hassan đã chết dưới họng súng Taliban.

Người đua diều có đầy đủ các yếu tố cần thiết để trở thành một tác phẩm best-seller: tính thời sự, cốt truyện ly kỳ, xúc động, xung đột gay gắt giữa các tuyến nhân vật, trong chính bản thân nhân vật… Và sự thật, tác phẩm đã nắm giữ vị trí đầu bảng của The New York Times trong 110 tuần. Ngoài những khía cạnh trên, sức hấp dẫn của Người đua diều còn bắt nguồn từ giá trị nhận thức sâu sắc.

Nhận định

“Câu chuyện về hai cậu bé từng là bạn của nhau ở Afghanistan, cũng chính là một tác phẩm phi thường về văn hóa.”(San Francisco Chronicle)

“Một tiểu thuyết đẹp đẽ… nằm trong số những tác phẩm được viết ra tinh tế và khơi gợi nhất cho tới giờ phút này… Một câu chuyện làm cảm động trái tim về một tình bạn khác thường… Đó cũng là một tác phẩm thuyết phục kỳ lạ, về mối quan hệ mong manh giữa cha và con, giữa con người và thần thánh, giữa cá nhân và đất nước. Huyết thống cùng sự thủy chung đã là sợi dây nối buộc câu chuyện của họ vào một trong số những cuốn sách trữ tình, cảm động và bất ngờ nhất của năm.”(The Denver Post)

“Một bức họa rực rỡ về Afghanistan ba mươi năm trước.”(The Wall Street Journal)

“Đây là một trong những câu chuyện sẽ ở lại trong tâm trí bạn trong nhiều năm nữa. Những chủ đề văn học và nhân sinh đã tạo nên một cấu trúc tiểu thuyết tuyệt vời: tình yêu, danh dự, tội lỗi, sợ hãi và cứu chuộc.”(Isabel Allende)

“Hosseini đã dùng tới cả sự dịu dàng lẫn nỗi kinh hoàng; giấc mơ California và cơn ác mộng Kabul có vai trò ngang nhau… Một truyện kể cuốn hút, một ngụ ngôn sâu sắc.”(Globe and Mail)

Thông tin tác giả Khaled Hosseini

Tác giả Khaled Hosseini

Khaled Hosseini sinh năm 1965 ở Kabul, Afghanistan. Gia đình ông chuyển đến Paris, Pháp năm 1976, sau đó định cư ở California, Hoa Kỳ. Tại đây, ông lấy bằng cử nhân Sinh học năm 1988 và bằng Bác sĩ Y khoa năm 1993.

Năm 2003, Hosseini giới thiệu tiểu thuyết đầu tay Người đua diều – tác phẩm bán chạy nhất thế giới và được xuất bản ở 48 quốc gia. Năm 2007, nhà văn ra mắt cuốn tiểu thuyết thứ hai với tựa đề Ngàn mặt trời rực rỡ, cho đến nay nó đã được xuất bản ở 40 nước.

Hiện Hosseini đang sống ở miền Bắc California và tiến hành các hoạt động trợ giúp nhân đạo cho Afghanistan thông qua Quỹ Khaled Hosseini.

II. Review sách Người Đua Diều

Review sách Người Đua Diều - Khaled Hosseini

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

Dưới đây là tổng hợp Review sách Người Đua Diều của tác giả Khaled Hosseini. Giúp bạn có cái nhìn tổng quan nhất về cuốn sách mà không cần mất thời gian tìm kiếm.

Hãy truy cập Những Cuốn Sách Hay thường xuyên hoặc lưu lại để tiện theo dõi & cập nhật thông tin mới nhất nhé.

1. AVOCADO ELLE review sách Người Đua Diều

Ở một khía cạnh khác, tôi nói về giá trị nhân đạo, có lẽ còn nhiều điều để nói hơn cả tính hiện thực của tác phẩm này nữa. Bởi vì dẫu có phản ánh hiện thực sắc nét đến nhường nào, thì mỗi tác phẩm văn học, hơn nữa đây còn là một tuyệt tác, đều sẽ gửi gắm độc giả nhiều vấn đề nhân sinh lớn lao hơn vỏ bọc hiện thực bên ngoài của nó.

“Tình yêu, danh dự, tội lỗi, sợ hãi và cứu chuộc.” Vâng, ai đó đã nói thế khi nói về cấu trúc cuốn tiểu thuyết này và đúng là như vậy. Tình yêu, giữa nam và nữ ở trong đây chỉ chiếm một lượng không lớn, cái chính mà tác giả muốn đề cập tới là tình yêu giữa những người đàn ông: Giữa hai người bạn, cha và con, anh em trai không hẳn cùng huyết thống, một cậu bé cùng với một ông chú trung niên ngang ngửa tuổi cha mình. Đọc tác phẩm này, tôi mới nhận ra, những tình cảm ấy giữa những người đàn ông với nhau đôi khi còn vĩ đại hơn nhiều tình yêu đôi lứa. Bởi vì tình cảm nam nữ là thứ tất yếu trong lẽ tự nhiên, nhưng tình yêu giữa những người đàn ông ấy, hẳn phải xuất phát từ cái gì đó “vĩ đại hơn” trước. Ở đó có một người bạn thân đã vì Amir mà hi sinh rất nhiều, chữ vì ấy, cũng đã từ chính miệng cậu mà thốt lên: “ Vì cậu, cả ngàn lần rồi.” Mỗi lần cậu bạn ấy sắp làm một việc gì đó để giúp người bạn thân của mình lại không quên câu nói ấy. Câu nói như đã chứng minh tất cả, rằng cậu biết là bản thân sẽ giúp nhưng mỗi khi câu nói ấy thốt lên, nghe như một sự cam tâm tình nguyện trỗi lên trong người cậu ta. Biết là không được gì, vẫn giúp, biết rằng có thể sẽ mất mát, vẫn giúp, bởi vì đó không ai khác – là Hassan.

Trên quan điểm của một độc giả, tôi vẫn hi vọng Hassan sẽ mãi là người bạn thân chí cốt của Amir, người… có thể vì Amir mà làm tất cả. Tôi có thể chấp nhận cái thân phận người hầu nhỏ bé của cậu ta VÌ Amir, bị Amir không thành tâm đối xử, bị Amir nghĩ kế tống ra khỏi lãnh địa Kabul vào một ngày đông trời mưa tuyết rơi cũng được, nhưng cậu phải ở trong thân phận một người hầu, Hassan à.

…Nhưng mà nghiệt ngã thay, ngay chính tôi này, Amir này, mà cả Hassan đến lúc hoai mục cùng cỏ cây dưới nấm mồ cũng phải xót xa chấp nhận, cậu ấy là em cùng cha khác mẹ của Amir. Tất cả sự thật ấy được chôn vùi tận 15 năm, khá lâu đấy nhỉ! Tận 15 năm một đứa trẻ không có quyền được biết về cha nó, nguồn gốc thực sự của nó, k được hưởng bất kì phúc lợi xã hội nào chỉ vì một cái “namoos” không đáng giá một xu của một con người được xem là tuyệt vời nhất Kabul lúc đó. Nhưng mà trong cuộc đời không có ai không vấp phải một sai lầm lớn lao nào đó và tha thứ, chuộc lỗi, im lặng, cho qua là cách để họ làm cho mọi chuyện tốt lành hơn nơi đây. Baba đang cố gắng ngày càng cố gắng sống tốt hơn không chỉ vì Amir của ông mà còn vì bản thân ông, vì những lỗi lầm một thời trai trẻ ông vấp phải. Ông luôn dạy Amir những điều mà chính ông đã từng mắc lỗi, rằng “ăn cắp là tội trạng chung của tất cả”. Có thể trước đó tôi đã nhận ra, trong lần Baba nói chuyện với chú Rahim Khan, nhưng sau trận đua diều lần ấy, cái lần mà Amir tìm Hassan với con diều xanh và thấy cậu bị bọn Assef bắt nạt nơi xó đường, điều Baba cần ở Amir, dường như lại hiện lên mồn một trước mắt tôi. Baba cần ở cậu sự dũng cảm, cần ở một người con trai tính đấu tranh. Là đấu tranh chứ không phải tranh giành hèn mọn và ích kỉ. Sự hồi tưởng của Amir về hình ảnh Hassan bị ăn hiếp nơi góc phố và sự vùng lên của Baba cậu lúc này… Dường như đã cho chúng ta không còn hồ nghi tại sao có những lúc cậu hẹp lòng đến muốn ghét bỏ Baba cậu, nhưng trong cậu không lúc nào thôi ngưỡng mộ người. Bởi ông “luôn luôn là một người anh hùng”, người dám đứng lên vì lẽ phải, trong mọi hoàn cảnh. Điều đó luôn khiến cậu xấu hổ khi nghĩ về Hassan, baba và chính bản thân cậu cùng lúc. Và còn nhiều lần hơn, trong cuộc đời Amir, lòng tốt của Baba và máu người đàn ông đích thực trong ông … Luôn khiến cho Amir càng thêm ngưỡng mộ, yêu thương cha mình hơn.

2. NHI NGUYỄN review sách Người Đua Diều

Đầu tiên, phải thừa nhận là cuốn này không hay bằng “Ngàn mặt trời rực rỡ”. Nếu ai chưa từng đọc tiểu thuyết của Khaled Hosseini thì khuyên là nên đọc “Người đua diều” trước, sau đó tới “Ngàn mặt trời rực rỡ” để thấy được sự tiến bộ trong phong cách viết văn và xây dựng, triển khai cốt truyện của tác giả ^^

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là “Người đua diều” không tuyệt diệu hay gây xúc động như “Ngàn mặt trời rực rỡ”. Vẫn cho cuốn này 5 sao cơ mà, dù có một số điểm chưa thực sự vừa ý. Có thể tạm cho là tôi thiên vị Khaled Hosseini, nhưng thực sự, dù không có được chiều sâu xúc cảm và ngồn ngộn những chi tiết lấy nước mắt độc giả như “Ngàn mặt trời rực rỡ” thì “Người đua diều” vẫn có cái hay riêng của nó, vẫn có những đoạn gây nhói lòng đặc trưng của nó. Chỉ khác là thay vì tuôn trào cảm xúc như cuốn tiểu thuyết thứ hai của Khaled Hosseini, thì cuốn tiểu thuyết đầu tay của ông lại là một khúc ca đầy ám ảnh và ai oán về những lỗi lầm day dứt khôn nguôi và sự cứu chuộc, về tình bạn, tình gia đình, mối quan hệ cha con mong manh, cùng sự chứng thực cho cái triết lý “đời cha ăn mặn, đời con khát nước”.

Không phải là một cuốn tiểu thuyết thuộc dạng “page-turner” hay “seriously devoured”, nhưng “Người đua diều” vẫn cuốn hút tôi mỗi lần giở sách ra đọc, bởi Khaled Hosseni là một trong những nhà văn hiếm hoi mà câu nào ông viết ra, dù ngắn hay dài, đều có sức ám ảnh huyền diệu đến nhói lòng và mang nặng tâm hồn, âm hưởng Afghanistan đặc trưng, thuần khiết.

Bi kịch trong “Người đua diều” chắc có lẽ tự đọc rồi tự cảm sẽ thấy dễ hiểu hơn, bởi diễn biến phức tạp trong suy nghĩ và hành động của nhân vật chính Amir thì khó mà có thể tóm gọn trong vài dòng review được. Nhưng chung quy lại thì tội lỗi lớn nhất vẫn là của người cha – Baba, khi mà tâm hồn bị hành hạ của ông đã gián tiếp tạo nên cái tâm hồn bị hành hạ trong người con trai chính thức của ông là Amir. Hành động bớt yêu thương và công nhận Amir của ông để cho cân bằng với tình cảnh không được chính thức yêu thương và thừa nhận của Hassan – đứa con ngoài giá thú của ông – đã gián tiếp gây nên tấn bi kịch cho cả Amir và Hassan: một người thì chết tức tưởi dưới họng súng Taliban, một người thì luôn mang trong mình mối day dứt và mặc cảm tội lỗi chờ ngày được cứu chuộc trong suốt nhiều năm ròng.

Trên cái nền đau thương và đổ nát của một Afghanistan hơn một phần tư thể kỷ ngập ngụa trong chiến tranh, chết chóc, máu và tàn tích, khói lửa và đạn bom, Khaled Hosseini đã làm tất cả một cách khá xuất sắc để kể lại hoàn hảo câu chuyện về hành trình chuộc tội của Amir, về những khó khăn nguy hiểm mà Amir đã bất chấp để trải qua nhằm mang cho được Sohrab – con trai của Hassan, thực thể sống mang một phần của Hassan còn tồn tại trên cõi đời – ra khỏi việc bị lạm dụng tình dục bởi bè lũ côn đồ khát máu Assef, khỏi cái cuộc sống vất vưởng, trôi dạt từ trại mồ côi này đến trại mồ côi khác, sống không ra sống của cậu bé, và để trao cho cậu một cơ hội có được cuộc sống tốt hơn nơi xứ người. Có cái gì đó nhói đau trong cái cách mà Sohrab lặng câm và cô đơn trong chính gia đình mới của mình, trong cái cách mà cậu bé thu mình vào vỏ ốc giữa tình cảnh một điều gì đó đã vụn vỡ giữa Sohrab và Amir. Và hình ảnh cuối cùng, khi Amir chạy đuổi theo con diều anh đã cắt hạ cho Sohrab, như cái cách mà ngày xưa Hassan đã hết lòng trung thành và làm mọi thứ vì anh, trở thành hình ảnh khép lại cái vòng luẩn quẩn những đau thương, day dứt, tội lỗi khôn nguôi đã ám ảnh Amir trong suốt thời gian dài, đã phủ bóng lên anh quá lâu, và lên cuộc đời của Sohrab quá lâu. Cuối cùng, hành động ấy ban lại cho các nhân vật cũng như độc giả một tia hy vọng lấp lánh về một cuộc đời mới, thực sự hạnh phúc và tươi sáng cho Sohrab cũng như Amir sau này.

Ai cũng thích kết thúc có hậu, nhưng đối với tôi, và đối với thể loại tiểu thuyết đặc biệt như thế này, tôi cần một kết thúc để lại dư vị nhiều hơn, như cái cách Khaled Hosseini đã tạo nên ma thuật với “Ngàn mặt trời rực rỡ”. Thế nhưng, như đã nói ở trên, dù “Người đua diều” không có được cái lay động thấu triệt khiến mọi thứ phải đọng lại trong tâm trí tôi một thời gian dài sau khi đóng sách lại, thì cuốn tiểu thuyết đầu tay của ngài Hosseini vẫn có những nét huyền diệu riêng của mình, vẫn là một quyển sách tuyệt hay, đúng với cái cách mà tiểu thuyết của tác giả này nên và phải hay như vậy ^^

3. KHIẾT AN NHIÊN review sách Người Đua Diều

Khiết An Nhiên review sách Người Đua Diều - Khaled Hosseini

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

Theo dòng sự kiện Taliban chiếm được Afghanistan

Review cuốn Người Đua Diều – Khaled Hosseini

Có lẽ khi nghe đến cái tên Afghanistan, người ta phần nhiều nhớ đến 1 đất nước gắn với chiến tranh và đổ nát. Nhưng trước khi chiến tranh bao trùm đất nước, nơi đây qua lời kể của tác giả, trong ký ức của tác giả, đó là một nơi rất đẹp, rất yên bình. Mình sẽ không bàn tới những mặt chính trị, xã hội được đề cập trong sách. Mình chỉ muốn chia sẻ về cảm nhận những câu nói khiến mình xúc động và tâm đắc.

Câu đầu tiên là của Baba khi ông giải thích cách ông nhìn nhận về “Mọi tội khác đều là biến thái của tội ăn cắp”. “Khi con giết một người, con ăn cắp một cuộc đời-Con ăn cắp quyền làm vợ của một người đàn bà, cướp cha của lũ trẻ. Khi con nói dối là con ăn cắp ai đó được biết sự thật. Khi con lừa bịp, con ăn cắp quyền được ngay thẳng”. Baba, người nói ra câu nói đó, một người vĩ đại trong mắt Amir và mọi người, lại phản bội chính câu nói của mình, ôm theo một dối trá bí mật xuống mồ. Khi nói ra câu nói đó, phải chăng chính ông cũng thấy tự dằn vặt? Và Amir, người được nghe câu nói đó, cũng giam mình trong tội lỗi dối trá, và có lẽ cũng dằn vặt đến suốt đời nếu không có chú Rahim Khan chỉ ra một con đường để chuộc lại lỗi lầm.

Câu nói thứ 2 là của chú Rahim Khan: “Trẻ con đâu phải những quyển sách tập tô màu. Anh không phải bôi đầy chúng bằng những màu anh ưa thích”. Cảm nhận của mình về người chú này là một người rất chịu khó hiểu và yêu thương trẻ con, chỉ tiếc là số phận của chú không vượt qua được những định kiến, phân biệt xã hội để giành lấy tình yêu của mình, mất người yêu thương, cũng chưa bao giờ trải nghiệm cảm giác làm cha thực thụ, đến cuối cùng cũng ra đi một cách cô độc.

Câu nói khiến mình xúc động nhất, ngắn gọn nhưng đầy chân thành của Hassan:” Vì cậu, cả ngàn lần rồi”. Đọc đến đoạn này, thật sự cảm xúc dâng tràn. Hassan, cậu bé tốt bụng, cam chịu số phận sinh ra đã bị coi là thấp kém hơn, chịu những dè bỉu, những bất công xã hội, cậu trước sau không hề biến chất, vẫn luôn đối xử với những người cậu yêu thương bằng lòng chân thành sâu sắc nhất, đặc biệt với Amir, người bạn cùng chập chững những bước đi đầu tiên, cùng lớn lên. Hassan đối với Amir chân thành như thế, vậy Amir, khi nghe câu nói đó, cậu đã thật sự đối với Hassan như một người bạn thực sự chưa? Điều rút ra từ cậu bé Amir, với mình, đó là hãy dạy cho những đứa trẻ cách sẵn sàng đối mặt với lỗi sai của nó, vì khi nó sợ đối mặt lỗi lầm và tìm cách che giấu đi sự thật, có thể nó sẽ làm những chuyện còn đáng sợ hơn để che giấu lỗi lầm đó.

Và cuối cùng bài học từ cậu bé Sorhab, hãy luôn giữ lời hứa với một đứa trẻ, có những lời hứa khắc tận tim can của chúng, phản bội lời hứa có thể làm đứa trẻ mỏng manh đó vỡ tan ra.

Vài dòng cảm nhận của mình, Amir là một cậu bé đáng thương nhiều hơn đáng trách, một cậu bé nhạy cảm với khát khao nhận được sự chú ý từ Baba vĩ đại của cậu. Vì lỗi lầm lúc nhỏ mà sống trong giày vò nhiều năm và cũng đã dũng cảm thực hiện cuộc hành trình đầy khó khăn để chuộc lại lỗi lầm đó. Xin lỗi nếu bài chia sẻ tiết lộ nhiều tình tiết nha, nhưng cuốn sách này thật sự đáng đọc

4. TRAM NGUYEN review sách Người Đua Diều

“Luôn có một con đường để tốt lành trở lại.”

Tôi đã nghe rất nhiều về quyển tiểu thuyết này cách đây nhiều năm nhưng mãi đến gần đây tôi mới có cơ duyên để đọc nó, và giờ thì tôi đã hiểu tại sao những người mê đọc sách CHƯA BAO GIỜ LÃNG QUÊN tác phẩm này. TÔI YÊU NÓ!

Một câu chuyện đặc biệt, đầy bất ngờ và lay động tâm can về Amir, cậu con trai của một gia đình giàu có, và Hassan, cậu con trai của gia đình người giúp việc cho gia đình Amir. Họ đã cùng nhau trải qua thời thơ ấu tươi đẹp và đáng nhớ với những trò chơi của những cậu con trai và đặc biệt là trò ‘Đua Diều’, một cuộc Đấu Diều phổ biến tại Afghanistan và nhiều nơi khác trên thế giới mà ở đó Amir và Hassan đã luôn thi đấu hết mình, cực kỳ ăn ý với nhau và luôn giành chiến thắng một cách đầy thuyết phục. Suốt thuở ấu thơ, Hassan luôn phục vụ, giúp đỡ và bảo vệ Amir một cách VÔ ĐIỀU KIỆN bằng tất cả tấm lòng thương quý cậu dành cho Amir, bởi vì, trong mắt Hassan, Amir rất thanh cao và quý báu như một viên ngọc quý mà Hassan cần phải che chở và trân trọng giữ gìn trong suốt phần đời còn lại của mình. “Vì cậu, cả ngàn lần rồi.” Đó là câu Hassan luôn luôn nói với Amir với ánh nhìn ấm áp và chân thành nhất khi phải làm bất kỳ điều gì cho Amir.

Bên cạnh những người cha nhân từ, Amir và Hassan đã cùng khôn lớn dưới một mái nhà, cùng trải qua những cuộc biến chuyển chính trị lớn tại Afghanistan mà đã để lại những hậu quả rất nặng nề mãi cho đến hôm nay. Và rồi, đến một ngày, tình bạn đẹp và trong sáng giữa họ bị phá hủy khi Amir đã làm một việc tồi tệ đến mức cậu ấy không thể nào đối mặt với Hassan được nữa. Chính Amir đã buộc Hassan và cha cậu ấy phải bỏ đi khỏi đó vì tội lỗi mà Amir đã gây ra. Thế nhưng, cũng từ dạo đó, Amir chưa bao giờ thực sự thanh thản mà trái lại luôn bị dằn vặt với cảm giác hổ thẹn và tội lỗi khi nghĩ về Hassan.

Nhiều thập kỷ trôi qua, Amir đã có được cơ hội chuộc lại lỗi lầm xưa kia đã khiến anh khổ sở suốt những năm tháng đó. Và, anh ấy đã thực sự chộp lấy cơ hội đó và đã nỗ lực trong mọi khả năng có thể để sửa sai, vì Hassan. “Luôn có một con đường để tốt lành trở lại.” Những chương cuối cùng của tiểu thuyết đã khiến tôi phải khóc.

Một câu chuyện tuyệt vời về tình bạn, tình anh em, sự phản bội, sự cứu chuộc và CƠ HỘI THỨ HAI để làm điều đúng đắn, để trở nên … tốt đẹp hơn.

5. BÙI THỊ THANH THẢO review sách Người Đua Diều

Trước hết xin tớ xin gửi lởi cảm ơn tất cả những tình yêu nào đã mò vào đây đọc review của tớ <3 <3

“ Chỉ có duy nhất một tội lỗi. Và đó là trộm cắp… khi con nói dối, thì con đã ăn cắp quyền biết sự thật của người khác”.

“ Tình yêu là thứ mong manh cần được nâng niu và bảo vệ. Tình yêu không hề cứng rắn và nó không kiên định. Tình yêu có thể tan vỡ bởi chỉ vài lời xấu xa, hay bị vứt bỏ bởi những hành động vô tâm. Tình yêu cũng không hoàn toàn là một con chó trung thành, nó giống như một con vượn cáo hơn”.

Năm 2018 vừa qua là một trải nghiệm khá tuyệt vời của tớ bởi tớ đọc được rất nhiều cuốn sách hay ho và khám phá ra được một số tác giả tớ yêu thích. Một trong số đó chính là “ Người đua diều” của Khaled Hosseini. Trước hết thì không thể phủ nhận được độ hay của nó vì “ em ý” được mọi người khen rất nhiều và cũng khá nổi tiếng nữa. Khi đọc em nó thì phải công nhận là không làm mình thất vọng, cuốn sách thực sự đã mở cửa tâm hồn tớ.

Chủ đề tình bạn chắc hẳn không phải là một chủ đề mới, nhưng để khắc họa được một cách đầy chấn động và sâu sắc, để lại ấn tượng trong lòng người đọc, thì “ Người đua diều” là một ứng cử viên sáng giá. Truyện lấy bối cảnh ở miền đất Afghanistan hàng thập kỉ trước, thời mà quân Taliban còn chiếm đóng. Nhưng không miêu tả triệt đệ sự tàn khốc,đẫm máu của chiến tranh, truyện xây dựng một tình bạn đẹp, thuần khiết, tuy không quá hoàn hảo trên cái nền chiến tranh đó.

Cụ thể thì câu chuyện xoay quanh những biến động của Amir- con của một người đàn ông giàu có, tài giỏi mà ai cũng phải nể trọng, cùng với Hassan- cậu bạn kiêm người giúp việc trong gia đình Amir từ thuở thiếu thời. Câu chuyện dần dần được phát triển bởi những bi kịch, biến cố khiến cho Amir phải luôn mang trong mình cảm giác tội lỗi, áy náy, gây ra những hành động sai lầm. Nhiều bức màn bí mật được vén lên, không chỉ về Amir mà còn Hassan, người cha… Những góc khuất trong tâm hồn khó ai hiểu thấu khi chỉ nhìn chúng qua vẻ bề ngoài. Câu chuyện chắc chắn sẽ khiến các bạn phải rơi nước mắt, nhiều lúc muốn gập sách lại vì ức chế :)). Không những vậy, các bạn cũng sẽ được gợi thêm trí tò mò, hứng thú nhờ mạch truyện. Toàn bộ câu chuyện là văn phong nhẹ nhàng, sâu lắng, tuy đau đớn đấy nhưng không phải cái đau quá mãnh liệt, chóng vánh, mà là nỗi đau từ từ gây ám ảnh.

Tóm lại, trên đây chỉ là những cảm nhận của riêng cá nhân tớ, các bạn muốn trải nghiệm sâu sắc hơn nữa thì hãy đọc và thẩm thấu :<. Có ai muốn recommend thêm sách hay muốn chia sẻ những cuốn các bạn thấy hay thì hãy cmt cho mình biết với nhé.

6. NGUYÊN KAN review sách Người Đua Diều

Nguyên Kan review sách Người Đua Diều - Khaled Hosseini

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

NGƯỜI ĐUA DIỀU/ KHALED HOUSSEINI

Mỗi lần nhắc đến tác phẩm Người đua diều của nhà văn Khaled Housseini, trong lòng tôi lại dâng lên nỗi ân hận, và cả sự hổ thẹn nữa.

Chả là, cách đây độ gần 15 năm, một cô sinh viên yêu quý của tôi đã dúi vào tay tôi cuốn sách The kite runner và bảo tôi nhất định phải đọc nhé, vì đây là cuốn sách mà cô bé ấy rất thích.

Vài tuần sau, tôi trả lại cuốn sách cho cô bé với lời xin lỗi (theo kiểu truyền thống): cô quá bận, không đủ thời gian để đọc.

Thực ra tôi chả bận đến mức đó. Ta luôn có đủ thời gian để đọc một cuốn sách, nếu ta muốn. Lý do chính chỉ là những chủ đề về Afghanistan không thu hút tôi một chút nào, đặc biệt là vào thời điểm đó, khi tôi chưa từng bước chân ra khỏi dải đất hình chữ S. Nhiều năm sau đó, tôi cũng từng nâng lên đặt xuống cuốn sách nhiều lần, và chưa bao giờ hoàn thành được cả. Cũng chỉ với lý do cũ.

Chỉ tới mùa hè năm nay, khi câu chuyện của Afghanistan tràn trên mặt báo và mạng xã hội, tôi quyết định tìm lại cuốn sách này. Thật ngạc nhiên, tôi bị cuốn vào câu chuyện và khó có thể dứt ra cho tới khi hoàn thành. Tôi thậm chí còn đọc luôn cuốn Ngàn mặt trời rực rỡ ngay sau đó.

Tôi nhận ra rằng, kể cả khi tôi không quan tâm đến đất nước Afghanistan (ở một nơi nào đó trên trái đất, chẳng hề liên quan đến tôi) thì Người đua diều vẫn là một câu chuyện vô cùng đáng đọc.

Nếu nói đơn giản, Người đua diều là một câu chuyện về tình bạn. Câu chuyện kể về tình bạn của hai cậu bé tên là Hassan và Amir. Hai cậu bé lớn lên đều không có mẹ, đều bú sữa từ một bầu vú, đều tập đi những bước đi đầu tiên trên cùng một bãi cỏ trong cùng một chiếc sân. Hai cậu bé lớn lên thân thiết trên cả tình bạn, bất chấp địa vị khác nhau: Amir là cậu chủ nhỏ, Hassan là đầy tớ. Mối quan hệ của Amir và Hassan cũng như hai ông bố, tuy là ông chủ và đầy tớ, nhưng vô cùng khăng khít. Amir tuy có cuộc sống đầy đủ và sung sướng, nhưng lại luôn đau đáu mong dành được sự công nhận của bố. Một chút nhỏ nhen, ghen tị của trẻ con đã khiến Amir hành động không đúng với người bạn Hassan thân thiết để rồi Amir phải sống những ngày tiếp theo với một nỗi day dứt, dù cố quên nhưng thỉnh thoảng nỗi đau đó vẫn nhói lên, dày vò Amir trong im lặng.

Những biến cố trên đất nước Afghanistan những năm sau đó khiến cho Amir và bố phải tìm đường sang Mỹ để hy vọng cho một tương lai tốt hơn. Sau hàng năm trời kiên cường, Amir cuối cùng cũng có cuộc sống ấm êm bên một người vợ hiền thảo. Kể cả khi họ không có con thì Amir vẫn hạnh phúc.

Cho đến một ngày, Amir nhận được cuộc gọi từ một người chú thân thiết từ quê nhà. Cuộc gọi đã kéo Amir quay trở lại Afghanistan. Lần trở về này, Amir không lường trước được rằng mình sẽ phải đối mặt với nỗi day dứt ngày thơ bé và nhiều hơn thế. Lần trở về này cũng chính là cơ hội để tìm “một con đường tốt lành trở lại.”

Nếu chỉ tính câu chuyện này thôi, cũng đã lấy của tôi rất nhiều nước mắt rồi.

Ấy thế mà, xuyên suốt câu chuyện, một thế giới mới lạ như mở ra trước mắt tôi. Những điều tôi từng thờ ơ không quan tâm (vì nào có dính dáng gì) giờ đây hiển hiện rõ qua từng lời kể của Amir.

Có những lúc, Afghanistan đã từng là một đất nước tươi đẹp, con người Afghanistan đáng mến, văn hoá Afghanistan phong phú, nhiều màu sắc độc đáo. Dẫu những vấn đề nội chiến, kỳ thị/phân biệt chủng tộc vẫn còn đó, nhưng dù thế nào thì người dân cũng không đến nỗi lâm vào cảnh khốn khó, bần than. Nhất là phụ nữ, họ được đi làm.

Thế rồi đảo chính, thế rồi những người Nga đến, rồi Taliban…Afghanistan lúc nào cũng chìm trong máu và lửa. Người dân lầm than, trẻ con bị lạm dụng, phụ nữ bị hành hạ, cùng với rất nhiều thứ luật lệ hà khắc đã đạp đổ những giá trị mà cha con nhà Amir, cũng như nhiều gia đình quý tộc khác, tôn thờ: danh dự, lòng tự trọng, tính trung thực, tính nhân văn.

Là một người xa lạ với đất nước Afghanistan, tôi thực sự không biết thế nào sẽ tốt hơn cho họ. Để họ tự giải quyết những vấn đề của mình, hay để những nước khác tới và “giúp đỡ” họ? Phải chăng, nếu không có cả Taliban lẫn sự nhúng tay của những quốc gia bên ngoài, cuộc sống ở Afghanistan đã có thể tốt hơn hàng vạn lần bây giờ?

Khaled Housseini là một nhà văn rất yêu quê hương. Dưới ngòi bút của ông, đất nước Afghanistan hiện lên sống động. Ông đã rất khéo léo lồng ghép những nét văn hoá của quê hương vào câu chuyện, bằng cách thỉnh thoảng sử dụng một từ bản địa, mà nhờ vào ngữ cảnh, ta hoàn toàn hiểu được. Những chú thích chỉ là một cách để người đọc chú ý hơn tới những nét văn hoá của đất nước này.

Tác giả còn là người có khả năng lấy nước mắt lẫn gây đau tim cho độc giả. Câu chuyện Người đua diều được chia làm ba phần: Một phần kể về tuổi thơ của Amir (người kể chuyện) ở Afghanistan, phần thứ hai là cuộc sống và sự hoà nhập của Amir ở nước Mỹ và phần cuối là khi Amir trở về quê hương để làm những việc mà lương tâm cậu thấy cần phải làm. Mạch truyện dồn dập với nhiều chi tiết, tình huống hấp dẫn khiến ta không thể buông cuốn sách. Dưới ngòi bút tài tình của Kaled Housseini, câu chuyện diễn ra sống động trong tâm trí ta, khiến ta buồn, vui, tức giận, rồi lại xót xa, rồi lại hồi hộp lo lắng cùng người kể chuyện. Bất cứ nhân vật nào trong câu chuyện cũng được phác hoạ rõ nét, có những nét tính cách đặc biệt khiến ta không thể nào quên.

Người đua diều là một câu chuyện buồn bã và nhiều đau thương, nhưng không phải là không có hy vọng. Dù đó chỉ là một cái mỉm cười rất nhẹ. Trong cuộc sống, không ít lần chúng ta phạm sai lầm. Và đau đớn thay, có những sai lầm mãi mãi không bao giờ có thể sửa chữa. Điều cốt yếu là, nếu chúng ta thực lòng hối lỗi thì “luôn có một con đường để tốt lành trở lại”.

7. ANH HUY review sách Người Đua Diều

Truyện là lời tự thuật của Amir- nhà văn Mĩ gốc Afghanistan về những năm tháng tuổi thơ và những dằn vặn vì lỗi lầm của bản thân, là cuộc hành trình làm lại từ đầu khi “..luôn có một con đường để tốt lành trở lại”.

Tuổi thơ của Amir gắn liền với đất nước Afghanistan xing đẹp, với Kabul và với Hassan.

Tình bạn và sự phản bội, Amir đã giằng xé rất nhiều kể từ mùa đông năm 1975 đó, ngày mà Kabul tổ chức lễ hội đua diều lớn nhất, ngày mà Hassan đã đuổi theo chiếc diều màu xanh cho cậu, ngày mà cậu đã bỏ mặc Hassan trong cái ngõ tăm tối ấy bị làm nhục và thóa mạ. Trong khi Hassan luôn luôn bảo vệ cậu vậy mà lúc Hassan cần cậu nhất, cậu lại quay lưng bước đi. Cậu đã phản bội tình yêu và lòng trung thành của Hassan dành cho cậu, tình cảm của một người bạn chân chính. Cậu day dứt, đau khổ nhưng vì bản thân mình mà chính cậu đã nói dối để đuổi ông Ali và Hassan ra khỏi nhà để lương tâm cậu thôi day dứt. Vậy mà Hassan vẫn nói dối để bênh vực, che dấu cho cậu. Hassan biết hết, nhưng cậu vẫn một mực vì Amir. Hassan đã ra đi trong cái ngày mưa gió ấy và cậu vẫn chỉ đứng nhìn qua tấm kính thấm màn mưa. Cậu đâu biết rằng, đó là lần cuối cậu nhìn thấy Hassan.

“Vì cậu, cả nghìn lần rồi”- câu nói của Hassan đã ám ảnh Amir mãi về sau này, khi cậu đã lớn. Suốt bao nhiêu năm, cậu đã muốn quên ký ức đó đi, nhưng không thể. Và cuối cùng, có một con đường cho cậu trở lại, để chuộc lại lỗi lầm của bản thân và cũng là để học cách tha thứ.Khi mắc lỗi lầm, không chỉ là ăn năn và hối hận, điều quan trọng là bạn có can đảm để sửa chữa lỗi lầm đó hay không. Và Amir đã quyết tâm đi con đường ấy, quyết tâm đối diện với bóng đen trong ký ức của bản thân.

Hassan đã đi rồi, cậu chỉ thấy nụ cười trên chiếc môi sẹo đó lần nữa trên tấm ảnh Palaroid. Cậu trở về Kabul, quê hương Afghanistan của cậu không còn như xưa nữa. Thời kỳ yên bình đã qua rồi, giờ đây chỉ còn một Afghanistan với những vết sẹo ngày càng nhiều lên do chiến tranh để lại. Trẻ em nơi đây chẳng còn có tuổi thơ. Và Sohrab- con trai của Hassan cũng vậy. Amir quyết tâm đem Sohrab trở về bên mình, về Mĩ. Và cậu tìm thấy ở Sohrab hình bóng của Hassan trong cuộc đấu diều. Và Hassan vẫn là người đua diều của cậu.

8. DI review sách Người Đua Diều

“NGƯỜI ĐUA DIỀU” – KHALED HOSSEINI (Nguyễn Bản dịch)

“Người đua diều” lấy bối cảnh là đất nước Afghanistan những năm 70 của thế kỉ XX trước và trong khi cuộc nội chiến nổ ra, dưới sự kiểm soát của Liên Xô và tổ chức khủng bố Taliban. Bức tranh về chính trị Trung Đông dưới ngòi bút của Hosseini hiện lên một cách sắc nét và chân thực đến tàn khốc. Nạn phân biệt giai cấp, kì thị chủng tộc một cách đáng sợ diễn ra như một điều hiển nhiên. Hình ảnh quen thuộc trong cuộc chiến kinh hoàng ở Afghan là cảnh tượng những người dân tị nạn bỏ quê hương chạy trốn sang Pakistan trên những chiếc xe tải chở người lậu đầy mùi hôi của dầu diesel, mùi nôn mửa, mùi phân, tiếng trẻ con khóc, tiếng chửi rủa xen lẫn tiếng cầu kinh… Rốt cuộc, phải đánh đổi bao nhiêu, để có được tự do?

Không chỉ tái hiện cuộc chiến khốc liệt và không khí căng thẳng của Afghan, Hosseini còn đưa chúng ta đắm chìm vào không gian văn hóa đậm chất Trung Đông thời bình. Nổi bật nhất là những cuộc đua diều diễn ra vào mùa đông hàng năm mà dấu vết của nó trên bàn tay của các chiến binh là những vết cứa đau buốt từ dây diều bọc bột thủy tinh. Hình ảnh “chiếc diều xanh” là một chi tiết ám ảnh, xuất hiện ở phần đầu và trở lại ở phần cuối của tác phẩm. Nó vừa là nguyên nhân dẫn đến bi kịch nhưng rồi chính nó cũng cởi nút cho chuỗi bi kịch ấy. Phải chẳng vì thế mà tác phẩm có tên là “Người đua diều”?

Nhưng có lẽ, Hosseini đã thành công hơn cả trong việc xây dựng bức tượng đài về con người Afghan.

Nếu ai đã đọc “Người đua diêu”, hẳn không thể không nói đến tình bạn giữa Amir và Hassan. Họ cùng nhau bú chung một bầu vú và cùng nhau lớn lên. Bạn sẽ phải bật khóc khi chứng kiến một tình bạn, một tình yêu trung thành của Hassan đối với Amir, dẫu cho Amir đã phản bội cậu hết lần này đến lần khác. Cả cuộc đời Hassan dường như được đánh dấu bởi những lần bảo vệ và hi sinh cho Amir từ khi còn là một đứa trẻ cho tới lúc trưởng thành, mà câu Hassan vẫn thường nói là: “Vì cậu, cả ngàn lần rồi!”. Đến tận lá thư cuối cùng gửi Amir sau hơn 20 năm, Hassan vẫn không hề thay đổi: “Nếu cậu trở về, cậu sẽ thấy một người bạn cũ trung thành đang mong đợi cậu.” Tôi không thể lí giải nổi, tại sao Hassan có thể giữ được lòng tin yêu vẹn nguyên, tròn đầy và vững chắc đến vậy, sau tất cả những gì đáng xấu hổ mà Amir đã đối xử với cậu? Và chắc hẳn cũng chẳng ai có thể lí giải được.

Hosseini không hề lí tưởng hóa nhân vật, ông đã khắc họa một cách chân thực đến trần trụi tâm lí rất người, rất bản năng của Amir với những định kiến, sự đố kị, sự sợ hãi, sự hèn nhát, mặc cảm tội lỗi, rồi tìm cách để chuộc tội. Đáng lẽ sau khi đến Mỹ, khi đã cách rất xa Afghan cùng với tuổi thơ và những kí ức về Hassan, thì Amir có thể quên hết tất cả mà sống một cuộc đời bình yên. Thế nhưng, tòa án tối cao nhất là tòa án lương tâm, nó không cho phép con người quên đi những tội lỗi mà mình gây ra, nó dằn vặt và đày đọa con người. Về sau, với sự xuất hiện của Sohrab – con trai duy nhất của Hassan – bị bọn Taliban bạo hành, Hosseini đã mở ra cho nhân vật cơ hội để chuộc tội, và mở ra cho độc giả một tia hi vọng – sau 26 năm.

Tôi đã khóc ba lần, một lần là khi Hassan bị làm nhục, một lần là khi Hassan cùng cha rời Kabul trong một chiều mưa xám xịt và một lần là khi Sohrab bị bạo hành giống như cha của nó.

Thế nhưng nếu đọc “Người đua diều” mà chỉ thấy mối quan hệ nhiều uẩn khúc giữa Amir – Baba – Hassan thôi thì vẫn còn rất thiếu sót. Tôi thấy ở “Người đua diều”, là một tình yêu hiếm hoi và đáng trân trọng giữa Amir và vợ – Soraya. Có bao nhiêu người đàn ông chấp nhận kết hôn với một cô gái đã từng bỏ nhà theo một người đàn ông – giữa xã hội nặng nề định kiến về tiết hạnh của phụ nữ? Và có bao nhiêu người đàn ông bỏ đi lòng kiêu hãnh của mình để thú nhận với một người phụ nữ tất cả những tội lỗi đáng xấu hổ trong quá khứ của mình? Tình yêu của họ nảy nở từ sự chân thành, lòng cảm thông và tha thứ. Khi nhớ cha, Amir đã khóc trong lòng Soraya như một đứa trẻ. Tôi thấy Soraya như một vị Chúa trong cuộc đời Amir – người đã rửa tội, thứ tha, che chở và nâng đỡ Amir. Soraya không phải nhân vật chính của câu chuyện nhưng lại khiến người đọc cảm thấy bình yên mỗi lần cô xuất hiện – trong dáng vẻ dịu hiền, lòng nhân hậu, vị tha và chan chứa tình thương. Có lẽ Hosseini đã tạo ra Soraya để xoa dịu cái khắc nghiệt của câu chuyện.

“Người đua diều” là một hành trình dài bằng nửa đời người: tội lỗi – dằn vặt – chuộc tội. Nó làm tôi nhớ đến câu thoại trong vở kịch “Hồn Trương Ba, da hàng thịt” của Lưu Quang Vũ”: “Có những cái sai không thể sửa được. Chắp vá và gượng ép chỉ làm sai thêm. Chỉ có cách là đừng bao giờ sai nữa hoặc phải bù lại bằng một việc đúng khác”.

Sẽ là một trải nghiệm đáng giá khi bạn bỏ ra vài giờ đồng hồ để đọc 457 trang sách và chứng kiến câu chuyện tình bạn, câu chuyện cuộc đời vừa kinh hoàng vừa dịu êm, vừa gai góc vừa cảm động, vừa chân thực vừa sâu lắng. Đủ để bạn phải ngẫm nghĩ về nó trong một thời gian dài.

ĐIỂM: 5/5.

9. DUYEN HUA review sách Người Đua Diều

Sau một thời gian đọc xong quyển này và đã, đang đọc nhiều quyển khác nhưng thỉnh thoảng mình lại nghĩ về Người đua diều, về Hassan, Amir, Baba, về Sohrad và về Afghanistan. Càng nghĩ mình càng thấy đây thật sự là một quyển sách quá hay và nhận ra khá lâu rồi mình chưa gặp một quyển hay như thế. Từ chương 7 đến chương 9, mình thổn thức suốt, và dù ghét nhân vật tôi-Amir, mình vẫn phần nào cảm thông được cho cậu ấy. “Vì cậu, cả ngàn lần rồi.” !! Đối với mình, nhân vật Baba là một thành công chói lóa của Hosseini, bất kể chuyện gì đã được chú Rahim Khan tiết lộ. mình vẫn rất yêu thích, có lẽ cả ngưỡng mộ Baba. Người đua diều xứng đáng nằm trên kệ sách của bất cứ ai, một quyển sách cho chúng ta đọc đi đọc lại nhiều lần.
BEST BOOK EVER ♥

III. Trích dẫn sách Người Đua Diều

Trích dẫn sách Người Đua Diều - Khaled Hosseini

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

Những trích dẫn hay trong Người Đua Diều

Khi còn là hai đứa trẻ, Hassan và tôi thường trèo lên những cây bạch dương trên con đường xe chạy vào nhà cha tôi, và dùng một mảnh gương chiếu ánh nắng vào nhà những người hàng xóm của chúng tôi làm họ tức giận. Chúng tôi thường ngồi chéo nhau, trên một cặp cành cây cao, chân trần đung đưa, túi quần đầy quả dâu tằm phơi khô và quả óc chó, thay nhau chiếu gương, vừa ăn dâu tằm vừa ném vào nhau, khúc khích, cười vang. Tôi vẫn như còn thấy Hassan trên cái cây đó, nắng lung linh xuyên qua kẽ lá chiếu lên khuôn mặt gần như tròn xoe của cậu, một khuôn mặt giống như búp bê Tàu được gọt từ gỗ cứng: mũi nở và tẹt, mắt vừa hẹp vừa xếch như lá tre, đôi mắt nếu nhìn vào, tùy theo ánh sáng, lúc vàng, lúc xanh, lúc cả màu ngọc bích nữa…

Tôi cúi lạy về phía Tây. Rồi tôi nhớ mười lăm năm nay tôi chưa từng cầu nguyện. Từ lâu tôi đã quên hết câu cú. Nhưng không quan trọng, tôi sẽ thốt ra mấy từ tôi vẫn còn nhớ: La illaha il Allah, Muhammad u rasul ullah. Không có Thượng đế nào ngoài Đức Allah và Muhammad là Sứ giả của Người. Bây giờ, tôi mới thấy là Baba nhầm, có một Thượng đế, luôn luôn có một Thượng đế. Tôi thấy người ở đây, trong những con mắt của mọi người nơi dãy hành lang tuyệt vọng này. Đây là ngôi nhà thực sự của Thượng đế, đây là nơi những ai để lạc mất Thượng đế sẽ tìm thấy Người, không phải toà Masjid trắng với những ngọn đèn lấp lánh như kim cương và những tháp gọi cầu kinh cao vời vợi. Có một Thượng đế ở đây, ở đây phải có, và bây giờ tôi sẽ nguyện cầu, tôi phản bội, đã dối trá, và đắc tội mà không bị trừng phạt, chỉ quay lại với Người vào giờ khắc cần thiết lúc này của tôi. Tôi cầu xin Người hãy nhân từ, khoan dung và độ lượng như cuốn kinh của Người đã dạy về Người như vậy

Có duy nhất một tội, một tội thôi, đấy là tội ăn cắp, mọi tội khác đều là biến thái của tội ăn cắp, con có hiểu không?
Khi con giết một người con ăn cắp một cuộc đời, con ăn cắp quyền làm vợ của một người đàn bà, cướp cha của lũ trẻ. Khi con nói dối là con ăn cắp quyền của ai đó được biết sự thật. Khi con lừa bịp, con ăn cắp quyền được ngay thẳng. Con có hiểu không

Không có hành động nào xấu xa hơn trộm cắp, Amir ạ. Một người chiếm đoạt những gì không phải của mình, dù đó là một cuộc đời hay một ổ bánh naan… Ta nhổ vào loại người ấy.

Thời gian dễ là một kẻ tham lam – đôi khi nó ăn cắp hết mọi chi tiết cho bản thân nó.

Chuộc lỗi thành thực chính là như thế, khi tội lõi dẫn đến lòng tốt

Một con người không có lương tâm, không có lòng tốt sẽ không biết đau khổ

Luôn có một con đường để tốt lành trở lại

Máu mũ là thứ quyền uy, bachem ạ

Rốt cuộc, cuộc đời không phải là một bộ phim Hindu. Zendagi migzara, những người Afghan thích nói thế: Đời cứ trôi đi, chẳng kể đến bắt đầu, kết thúc, kamyab, nah-kam, khủng hoản hay thanh thản, luôn tiến về phía trước như một đoàn lữ hành ì ạch và bụi bặm của người du mục kochis.

Đã một phần tư thế kỉ tôi không thả con diều nào, nhưng bất ngờ, tôi lại trở lại tuổi mười hai và những bản năng xưa kia của tôi ào ạt trở về.

Đôi khi thậm chí chỉ cần một ngày, cũng có thể thay đổi toàn bộ cuộc đời.

Nhưng tốt hơn hết là bị tổn thương bởi sự thật còn hơn là thấy dễ chịu với một lời nói dối.

Vì cậu, cả ngàn lần rồi.

Trẻ con đâu phải cuốn tập tô màu, anh không thể bôi đầy chúng bằng những màu anh thích.

Chỉ có duy nhất một tội lỗi. Và đó là trộm cắp… khi con nói dối, thì con đã ăn cắp quyền được biết sự thật của người khác.

Đời là một con tàu, hãy lên tàu.

Cỏ dại sống dai nhưng hoa xuân nở rồi héo rũ. Càng tao nhã, càng cao quý, càng là bi kịch.

Một cậu bé không thể chịu đựng bản thân mình sẽ trở thành một người đàn ông không thể chịu đựng bất cứ điều gì.

Tình yêu là thứ mỏng manh cần được nâng niu và bảo vệ. Tình yêu không hề cứng rắn và nó không kiên định. Tình yêu có thể tan vỡ bởi chỉ vài lời xấu xa, hay bị vứt bỏ bởi những hành động vô tâm. Tình yêu cũng không hoàn toàn là một con chó trung thành, nó giống như một con vượn cáo hơn.

Thật không đúng khi làm tổn thương người khác, thậm chí là kẻ xấu. Bởi họ không biết điều nào tốt hơn, và bởi vì những kẻ xấu đôi khi cũng trở thành người tốt.

Hãy nhớ, không có con quỷ nào cả. Chỉ có một ngày đẹp trời.

Trích đoạn sách Người Đua Diều

Chương 1

Tháng Mười hai năm 2001

Tôi đã trở thành tôi như ngày hôm nay từ tuổi mười hai, vào một ngày lạnh lẽo, ảm đạm mùa đông năm 1975. Tôi nhớ chính xác lúc đó đang khom người sau bức tường đất sụp đổ, nhòm trộm vào lối nhỏ gần khe suối đóng băng. Thời đó lâu lắm rồi, nhưng tôi biết những gì người ta nói về quá khứ, mà tôi đã học được, về việc anh có thể chôn vùi nó đi, là một điều sai lầm. Bởi vì quá khứ còn đang thay đổi. Bây giờ nhìn lại, tôi nhận ra tôi vẫn đang nhòm vào cái lối nhỏ hoang vắng đó suốt hai mươi sáu năm qua.

Mùa hè vừa rồi, một hôm chú Rahim Khan gọi cho tôi từ Pakistan. Chú yêu cầu tôi tới gặp chú. Đứng trong bếp, với máy nghe bên tai, tôi hiểu đó không phải là chú Rahim Khan trên máy. Đó là quá khứ tội lỗi không được chuộc của tôi. Sau khi treo máy, tôi đi dạo bộ dọc theo Hồ Spreckels ở phía bắc công viên Cổng Vàng. Mặt trời buổi chiều sớm lấp lánh nước hồ, trên đó hàng chục nhưng chiếc thuyền con đang giong buồm theo làn gió nhẹ khô. Rồi tôi liếc nhìn lên, thấy một đôi diều màu đỏ với những chiếc đuôi đài màu xanh lơ bay vút lên trời. Đôi diều nhào lộn tầng không, bên trên những hàng cây đầu phía Tây công viên, bay qua những cối xay gió, bồng bềnh bên nhau như một cặp mắt đang nhìn xuống San Francisco, thành phố giờ đây tôi gọi là quê hương. Và bất chợt giọng nói của Hassan thì thào trong đầu tôi: vì cậu, cả ngàn lần rồi. Hassan người đua diều môi hẻ.

Tôi ngồi trên băng ghế công viên cạnh một cây liễu rủ. Tôi nghĩ tới điều gì đó Rahim Khan đã nói trước khi cúp máy, gần như chợt nghĩ thêm: luôn có một con đường để tốt lành trở lại. Tôi ngước nhìn cặp diều sinh đôi. Tôi nghĩ về Hassan. Nghĩ về Baba, Ali, Kabul. Tôi nghĩ về cuộc đời tôi đã từng sống, cho tới khi mùa đông năm 1975 ập đến, làm thay đổi tất cả. Và khiến tôi trở thành tôi như ngày hôm nay.

Chương 2

Khi còn là hai đứa trẻ, Hassan và tôi thường trèo lên những cây bạch dương trên con đường xe chạy vào nhà cha tôi, và dùng một mảnh gương chiếu ánh nắng vào nhà những người hàng xóm của chúng tôi làm họ tức giận. Chúng tôi thường ngồi chéo nhau, trên một cặp cành cây cao, chân trần đung đưa, túi quần đầy quả dâu tằm phơi khô và quả óc chó, thay nhau chiếu gương, vừa ăn dâu tằm vừa ném vào nhau, khúc khích, cười vang. Tôi vẫn như còn thấy Hassan trên cái cây đó, nắng lung linh xuyên qua kẽ lá chiếu lên khuôn mặt gần như tròn xoe của cậu, một khuôn mặt giống như búp bê Tàu được gọt từ gỗ cứng: mũi nở và tẹt, mắt vừa hẹp vừa xếch như lá tre, đôi mắt nếu nhìn vào, tuỳ theo ánh sáng, lúc vàng, lúc xanh, lúc cả màu ngọc bích nữa. Tôi vẫn có thể thấy đôi tai nhỏ mọc thấp, và mẩu cằm nhô ra có vẻ như đắp thêm chút thịt, như sau đó mới thêm vào. Và chiếc môi hẻ tách ra ở chính giữa, nơi mà người làm búp bê Tàu có thể đã để trượt đồ nghề, hoặc có lẽ lúc đó chỉ đơn giản thấm mệt thành ra bất cẩn.

Đôi khi ngồi trên những ngọn cây đó, tôi xui Hassan lấy súng cao su bắn quả óc chó vào con chó chăn cừu giống Đức chột mắt của ông hàng xóm. Hassan chẳng bao giờ muốn vậy, nhưng nếu tôi yêu cầu, thực sự yêu cầu, cậu sẽ không từ chối. Hassan chẳng bao giờ từ chối tôi bất cứ điều gì. Và cậu bắn súng cao su chính xác chết người. Cha của Hassan, ông Ali, thường bắt gặp chúng tôi và phát điên lên, điên theo cách người hiền hậu như Ali có thể làm được. Ông thường bật ngón tay, vẫy chúng tôi tụt xuống. Ông giật lấy mảnh gương và bảo chúng tôi bà nội của Hassan đã dạy ông rằng quỷ dữ cũng chiếu những mảnh gương, chiếu để làm rối trí các tín đồ Hồi giáo trong lúc cầu nguyện. Ông luôn quắc mắt nhìn con trai mình nói thêm “và quỷ cũng cười hô hố trong khi làm như vậy.”

“Vâng, thưa cha”, Hassan thường lẩm bẩm, vừa nhìn xuống dưới chân. Nhưng không bao giờ cậu đổ cho tôi. Không bao giờ nói rằng mảnh gương cũng như việc bắn quả óc chó vào con chó của ông láng giềng luôn luôn là trò nghịch ngợm của tôi.

Những cây bạch dương xếp thành hàng dọc con đường xe chạy lát gạch đỏ dẫn tới đôi cổng sắt uốn. Đôi cổng kế tiếp mở vào phần mở rộng của đường xe vào tư dinh của cha tôi. Ngôi nhà toạ lạc phía bên trái con đường gạch, sân sau ở cuối đường.

Mọi người đều đồng ý là cha tôi, tức Baba của tôi, đã xây một ngôi nhà đẹp nhất quận Wazir Akar Khan, vùng phụ cận mới và giàu có ở phần Bắc Kabul. Vài người còn nghĩ đó là ngôi nhà xinh đẹp nhất trong toàn bộ Kabul. Một lối vào rộng, hai bên là những khóm hồng dẫn tới một toà nhà trải dài với sàn nhà bằng đá cẩm thạch và những cửa sổ rộng. Những viên gạch khảm khắc cầu kỳ, mà Baba tự tay lựa chọn ở Isfahan, được lát cho sàn của bốn phòng tắm. Những tấm thảm thêu sợi vàng, Baba mua ở Calcutta, chăng dọc các bức tường. Một chùm đèn phalê treo dưới vòm trần.

Trên gác là phòng ngủ của tôi, phòng ngủ của Baba, phòng đọc của ông, còn được coi như “phòng hút”, nơi không ngừng toả ra mùi thuốc lá và mùi quế. Baba và bạn ông ngả người trên chiếc ghế đệm da màu đen ở đó, sau khi Ali đã phục vụ cơm tối.

Họ nhồi tẩu thuốc – riêng Baba luôn gọi đó là “vỗ béo tẩu thuốc” – và tranh luận về ba đề tài ưa thích: chính trị, kinh doanh và bóng đá. Đôi khi tôi hỏi Baba liệu tôi có thề ngồi cùng họ được không, nhưng Baba thường đúng chặn trước cửa và nói “Làm việc của con đi, nhanh lên nào. Giờ là lúc người lớn nói chuyện. Sao con không đọc một cuốn sách nào đó của con?” Ông thường đóng cửa lại, để mặc tôi ngạc nhiên không hiểu tại sao ông cứ “lúc người lớn nói chuyện” mãi thế. Tôi thường ôm đầu gối ngồi ngay bên cửa. Đôi khi tôi ngồi đó một tiếng đồng hồ, có khi hai tiếng, lắng nghe họ cười, họ chuyện gẫu với nhau.

Phòng khách ở tầng dưới có một bức tường cong với những chiếc tủ đóng theo phong cách truyền thống. Trong phòng treo nhưng bức hình gia đình. Một tấm ảnh giấy lụa cũ của ông nội tôi và quốc vương Nadir Shah chụp năm 1931, hai năm trước khi quốc vương bị ám sát. Hai người đang đứng bên ngắm một con nai chết, chân đi ủng cao tận đầu gối, súng khoác qua vai. Kia là một bức hình đêm cưới cha mẹ tôi, Baba sang trọng trong bộ lễ phục đen và mẹ tôi váy trắng với nụ cười của một nữ quận chúa trẻ. Đây là Baba và người bạn quý nhất, bạn kinh doanh của ông, chú Rahim Khan, đứng trước nhà của chúng tôi, chẳng ai mỉm cười. Tôi là đứa bé trong bức ảnh, Baba đang bế tôi, trông có vẻ mệt mỏi ra nghiêm khắc. Tôi ở trong tay ông, nhưng những ngón tay tôi cong lên ngoắc lấy ngón út của chú Rahim Khan.

Bức tường cong dẫn vào phòng ăn, giữa phòng là một chiếc bàn bằng gỗ gụ có thể phục vụ thoải mái ba mươi thực khách – và hợp với sở thích của cha tôi, những bữa tiệc cực kỳ tốn kém hầu như tuần nào cũng có. Ở đầu kia của phòng ăn là một lò sưởi cao lớn bằng đá cẩm thạch, luôn luôn cháy sáng ngọn lửa màu da cam trong suốt mùa đông.

Một cửa kính trượt rộng lớn mở ra cái hiên bán nguyệt bao quát non một hécta đất phía sau và những hàng cây anh đào. Baba và Ali đã trồng một vườn rau nhỏ dọc theo dãy tường Phía Đông, gồm cà chua, húng bạc hà, ớt và cả một hàng ngô chẳng bao giờ thu hoạch mà Hassan và tôi quen gọi là “Bức tường Ngô ốm”.

Đầu phía Nam của khu vườn, dưới bóng cây sơn trà là nhà của những người giúp việc, một túp lều nhỏ tường đất khiêm tốn, nơi Hassan sống cùng với bố mình.

Chính ở đó, trong túp lều nhỏ ấy, Hassan được sinh ra vào mùa đông năm 1964, đúng một năm sau khi mẹ tôi mất lúc sinh tôi.

Mười tám năm sống trong ngôi nhà này, tôi chỉ bước vào lãnh địa của Hassan và Ali một vài lần. Khi mặt trời xuống thấp sau những dãy đồi và chúng tôi đã chơi đùa hết cả ngày, Hassan và tôi ai về đường nấy. Tôi đi qua những khóm hoa hồng về toà lầu của Baba, Hassan về túp lều đất nơi cậu đã được sinh ra, nơi cậu sống đời mình. Tôi vẫn còn nhớ nơi đó vắng vẻ, sạch sẽ và leo lét sáng nhờ hai cây đèn dầu. Có hai tấm đệm ở hai phía đối diện căn lều, ở giữa là một tấm thảm Herati nhỏ đã cũ, xung quanh mòn xơ, một chiếc ghế đẩu ba chân và chiếc bàn gỗ ở góc nhà đề Hassan vẽ tranh. Tường xung quanh trần trụi, ngoại trừ một tấm thảm duy nhất đính các hạt cườm thành mấy từ Allah-u-akbar[1], Baba đã mua nó cho ông Ali trong một chuyến đi Mashad.

Chính trong túp lều đó mà mẹ của Hassan, bà Sanaubar đã sinh ra cậu vào một ngày đông giá năm 1964. Trong khi mẹ tôi băng huyết chết khi sinh tôi, Hassan lại mất mẹ lúc sinh ra chưa được một tuần. Mất mẹ, thì hầu hết người Afghan đều coi là còn tệ hại hơn mẹ chết nhiều: Bà ấy bỏ đi theo một bộ tộc vũ công và du ca.

Hassan chẳng bao giờ nói về mẹ, như thể bà ấy chưa bao giờ tồn tại. Tôi luôn luôn thắc mắc không hiểu liệu cậu có mơ thấy mẹ mình không, bà ấy trông như thế nào và đang ở đâu. Tôi không hiểu liệu cậu có mong gặp mẹ không. Cậu có đau khổ về mẹ như tôi đau khổ vì không bao giờ được gặp mẹ? Một hôm, chúng tôi đang cuốc bộ từ ngôi nhà của cha tôi đến rạp chiếu phim Zainab để xem bộ phim mới của Iran. Chúng tôi đã di tắt qua trại lính gần trường trung học Istiqlal – Baba đã cấm chúng tôi đi lối tắt ấy, nhưng lúc này ông cùng chú Rahim Khan đang ở Pakistan. Chúng tôi nhảy qua hàng rào vây quanh doanh trại, băng qua khe nước nhỏ và đột nhập vào một bãi đất trống bẩn thỉu có những chiếc xe tăng cổ lỗ bỏ hoang phủ đầy bụi. Đám lính tụ tập dưới bóng một chiếc xe tăng vừa hút thuốc lá vừa đánh bài. Một gã trông thấy chúng tôi, huých khuỷu tay vào gã ngồi bên, gọi Hassan.

– Ê thằng nhỏ, – hắn nói. – Tao biết mày đấy.

Trước đó, chúng tôi đã bao giờ gặp hắn đâu. Hắn là một gã đàn ông to bè, thấp béo, đầu cạo trọc, râu đen lởm chởm trên mặt. Cái cách hắn nhăn nhở cười với chúng tôi, liếc nhìn dâm dật khiến tôi hoảng sợ. “Kệ, cứ đi,” tôi lúng búng bảo Hassan.

– Mày! Thằng Hazara![2]Hãy nhìn tao khi tao nói với mày, – tên lính sủa. Hắn đưa điếu thuốc đang hút cho thằng ngồi bên, một tay ngoắc ngón cái vào ngón trỏ thành một vòng tròn. Ngón giữa tay bên kia thọc vào vòng tròn đó. Thọc vào thọc ra. Thọc vào, thọc ra, – tao biết mẹ mày đấy, mày có hiểu không? Tao biết mẹ mày hàng thật. Tao chơi mẹ mày từ phía sau, bên khe nước, chỗ kia kìa.

Bọn lính cười rộ. Một tên trong bọn kêu ré lên. Tôi bảo Hassan cứ đi, kệ cứ đi.

– Cái lều[3] xinh xinh nhỏ xíu của mẹ mày mới mùi mẫn làm sao!

Tên lính vừa nói vừa nhăn nhở cười, bắt tay những tên khác.

Lát sau, trong bóng tối, sau khi bộ phim bắt đầu chiếu, tôi nghe tiếng Hassan ngồi bên tôi đang sụt sịt. Nước mắt chảy ròng ròng trên đôi má. Tôi ngồi xích lại, dang cánh tay ôm lấy người cậu, kéo cậu sát vào tôi. Cậu ngả đầu lên vai tôi. “Hắn nhầm cậu với ai đấy,” tôi thì thào. “Hắn nhầm cậu với ai mà!”

Tôi nghe nói chẳng một ai thực sự ngạc nhiên khi Sanaubar bỏ nhà đi. Mọi người đều phải nhướn mày khi Ali, một người đàn ông làu làu kinh Koran, cưới Sanaubar, người đàn bà mười chín, trông trẻ hơn tuổi, một người đàn bà đẹp nhưng tai tiếng, buông thả, sống bất chấp nhưng điều ô nhục. Cũng giống như Ali, bà ta là một tín đồ Hồi giáo Shi’a và thuộc chủng tộc Hazara. Bà cũng là em họ, con cô con cậu của ông và điều đó dẫn đến sự chọn lựa tự nhiên cho hôn phối. Nhưng ngoài sự tương đồng ấy, Ali và Sanaubar hầu như chẳng có điểm giống nhau nào, ít nhất là mọi vẻ bề ngoài tương ứng. Trong khi đôi mắt Sanaubar long lanh xanh biếc, bộ mặt ranh ma, nghe đồn đã dụ dỗ không biết bao nhiêu đàn ông rơi vào tội lỗi, thì Ali lại bị liệt bẩm sinh cơ mặt dưới, nguyên nhân khiến ông không thể mỉm cười, khiến ông mãi mãi có bộ mặt nghiêm khắc. Nếu thấy được bộ mặt như đá tạc của Ali sung sướng hoặc buồn rầu thì đó là một điều kỳ lạ, bởi vì chỉ có đôi mắt xếch màu nâu của ông loé lên thay cho nụ cười và tuôn ra nỗi sầu. Người ta bảo đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn. Chẳng bao giờ có trường hợp nào đúng hơn thế với Ali, con người chỉ có thể thổ lộ tâm can mình qua đôi mắt.

Tôi nghe đồn rằng những bước đi khêu gợi và cái hông đung đưa của Sanaubar đã khiến bao người đàn ông phải mơ đến cảnh phản bội vợ con. Nhưng bệnh viêm tuỷ xám gây bại liệt đã để lại cho Ali chân phải vặn vẹo, teo cơ, lớp da vàng sạm bên dưới chỉ là một lớp cơ mỏng bọc xương. Tôi nhớ một hôm, năm tôi tám tuổi, Ali đem tôi ra phố chợ[4] mua một ít bánh naan[5]. Tôi bước phía sau ông, bụm miệng, cố bắt chước bước đi của ông. Tôi quan sát ông ngoáy chiếc chân khẳng khiu theo một vòng cung quét đất. Tôi quan sát toàn thân ông nghiêng một cách khó khăn về bên phải mỗi lần ông đặt chân đó xuống. Mỗi bước đi như vậy mà ông không bị lật nhào dường như đã là một điều thần kỳ nho nhỏ. Khi cố bắt chước ông, tôi suýt bị ngã xuống rãnh nước. Khiến tôi khúc khích cười. Ali quay lại, bắt gặp tôi nhại theo ông. Ông không nói gì. Không lúc ấy. Không bao giờ hết. Ông chỉ tiếp tục bước đi.

Bộ mặt của Ali và bước đi của ông làm đám trẻ nhỏ trong vùng hoảng sợ. Nhưng điều phiền nhiễu thực sự là những đứa lớn hơn. Chúng bám theo ông trên đường phố, và nhại theo ông mỗi khi ông cà nhắc đi qua. Có đứa còn gọi ông là Bababu hay Ngoáo ộp. “Ê, Bababu, hôm nay ăn thịt ai rồi.” Chúng đồng thanh sủa lên và cười phá. “Đồ Batabu Mũi Tẹt, mi ăn thịt ai rồi?”

Chúng gọi ông là “đồ mũi tẹt” bởi vì Ali và Hassan mang đặc trưng chủng tộc Hazara gốc Mông Cổ. Đã bao năm rồi, tất cả những gì tôi biết về người Hazara là họ là hậu duệ của người Mông Cổ thời Đế chế Mogul và trông giống như những người Trung Hoa bé nhỏ. Sách giáo khoa trong nhà trường chỉ nhắc đến tổ tiên họ một cách qua loa. Thế rồi một hôm, tôi ở trong phòng đọc của Baba, xem qua những sách linh tinh của ông, tôi tìm thấy một trong những cuốn cổ sử của mẹ tôi. Cuốn sách do một người Iran có tên là Khorami viết. Tôi thổi bụi đi, lén đem nó về giường tôi đêm đó, và sửng sốt thấy cả một chương về lịch sử của người Hazara. Cả một chương riêng về dân tộc của Hassan! Trong chương ấy, tôi đọc thấy dân tộc tôi, tộc Pashtun đã ngược đãi và hà hiếp người Hazara. Chương sách nói người Hazara đã gắng sức vùng lên chống lại người Pashtun vào thế kỷ mười chín, nhưng người Pashtun đã “nghiền nát họ bằng bạo lực không thể tả xiết bằng lời.” Cuốn sách nói dân chúng tôi đã giết người Hazara, đuổi họ khỏi đất đai của họ, đốt nhà của họ, bán vợ con họ. Cuốn sách nói, một phần lý do khiến người Pashtun áp bức người Hazara vì người Pashtun là những tín đồ hồi giáo Sunni, trong khi đó người Hazara lại là Hồi giáo Shi’a. Cuốn sách viết nhiều điều mà tôi không hiểu, những điều mà các thầy giáo tôi không nói đến. Những điều mà cả Baba cũng chẳng bao giờ đề cập. Nó cũng nói một số điều tôi đã biết, như mọi người gọi người Hazara là bọn ăn thịt chuột, mũi tẹt, lũ lừa ưa nặng. Tôi đã từng nghe thấy mấy thằng nhãi ở vùng lân cận hét lên những biệt hiệu ấy với Hassan.

Tuần sau đó, sau giờ học, tôi giơ cuốn sách cho thầy giáo tôi và chỉ vào chương nói về người Hazara. Ông xem lướt qua vài trang, cười khẩy và trả lại tôi cuốn sách. “Đó là điều duy nhất dân Shi’a làm đúng,” ông nói tiếp, vừa thu dọn sách vở, “làm như những kẻ tuẫn đạo.” Ông nhăn mũi khi nói từ Shi’a, như thể nó là một loại bệnh nào đó.

Nhưng mặc dầu kế thừa cùng dòng máu gia đình và chủng tộc với ông, Sanaubar vẫn vào hùa với lũ trẻ trong vùng nhục mạ Ali. Tôi được nghe nói bà ta chẳng cần giấu giếm gì việc bà ta khinh thị vẻ ngoài của ông.

– Thế này mà là chồng ư? – bà ta thường cười nhạo. – Tôi thấy mấy con lừa già làm chồng còn thích hợp hơn.

Rốt cuộc, phần lớn mọi người đều ngờ cuộc hôn nhân này vốn là một sự dàn xếp giữa Ali và cậu mình, cha của Sanaubar. Họ nói Ali đã cưới cô em họ để giúp phục hồi đôi chút danh dự cho tên tuổi bị ô uế của cậu, cho dù Ali, mồ côi từ hồi năm tuổi, đâu có chút của cải vật chất hay khoản thừa kế nào.

Ali không bao giờ trả đũa bất kỳ kẻ nào hành hạ ông, tôi cho rằng một phần vì ông không bao giờ có thể đuổi kịp họ bằng cái chân xoắn vặn kéo lê phía sau. Nhưng chủ yếu bởi Ali đã miễn nhiễm trước những lời lăng nhục của đám người công kích ông. Ông đã tìm thấy niềm vui, thấy thứ thuốc giải độc của mình, lúc Sanaubar sinh hạ Hassan. Việc đó vốn khá đơn giản. Không có nhân viên sản khoa, không có người gây mê, không có những thiết bị kiểm tra thích hợp. Đúng là Sanaubar chỉ nằm ngửa ra trên một tấm đệm trần bẩn thỉu, với Ali và một bà đỡ giúp việc sinh nở. Thật ra, Sanaubar cũng chẳng cần giúp lắm, bởi vì, ngay trong khi ra đời, Hassan đã giống hệt như bản chất của mình rồi. Cậu không thể làm tổn thương bất kỳ ai. Cằn nhằn vài câu, đẩy mấy cái, thế là tòi ra Hassan. Tòi ra và cười.

Theo như lời thổ lộ với đày tớ nhà một người hàng xóm của cái bà đỡ hay buôn chuyên, người đã kể lại với bất kỳ ai muốn nghe, thì Sanaubar liếc mắt nhìn đứa trẻ trong cánh tay Ali, thấy cái môi hở, đã xổ ra một chuỗi cười cay đắng.

– Đó. – Sanaubar nói. – Bây giờ thì ông đã có đứa con ngu xuẩn của chính ông để nó cười hộ cho ông rồi đó! – Bà ta đã không chịu ngay cả bế Hassan, và đúng năm ngày sau thì bỏ đi.

Baba thuê chính bà vú đã từng cho tôi bú để cho Hassan bú. Ali kể cho chúng tôi, bà vú là một người đàn bà Hazara mắt xanh quê ở Bamiyan, thành phố của những bức tượng Phật khổng lồ. “Bà ấy có giọng hát ru mới ngọt ngào làm sao chứ!” Ông thường nói với chúng tôi như thế.

Bà ấy hát thế nào, Hassan và tôi luôn hỏi, dẫu hai đứa đã biết thừa – thật ra vì Ali đã kể lại cho chúng tôi không biết bao lần. Chúng tôi chỉ muốn nghe Ali hát.

Ông hắng giọng và bắt đầu:

Trên một ngọn núi cao tôi đứng,

Và gọi to tên của Ali, con Sư tử của Thượng đế.

Ôi Ali, Sư tử của Thượng đế, Vua của Con người,

Hãy mang lại niềm vui cho những trái tim

sầu não của chúng tôi.

Hát xong, ông thường nhắc nhở chúng tôi rằng có một tình anh em giữa những con người được bú cùng một bầu vú mẹ, tình máu mủ mà ngay cả thời gian cũng không thể phá vỡ.

Hassan và tôi bú cùng một bầu vú. Chúng tôi chập chững đi những bước đầu tiên trên cùng một bãi cỏ trong cùng một chiếc sân. Và dưới cùng một mái nhà, chúng tôi bập bẹ những tiếng nói đầu tiên:

Của tôi là Baba.

Của cậu ấy là Amir. Tên tôi.

Bây giờ nhìn lại, tôi nghĩ khởi nguồn của những gì đã xảy ra trong mùa đông năm 1975 – và tất cả những gì tiếp theo sau đó – đã nằm sẵn trong những tiếng bập bẹ đầu tiên ấy.

……

Trên đây là các trích dẫn, trích đoạn trong sách Người Đua Diều – Khaled Hosseini. Nếu các bạn thấy hay và hữu ích thì đừng quên mua sách giấy để ủng hộ Tác giả và Nhà xuất bản nhé!

Người Đua Diều - Khaled Hosseini

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE
Nội dung trên đây được sưu tầm từ nhiều nguồn trên internet. Hãy bấm nút Chia sẻ để giới thiệu sách đến bạn bè!

Những Cuốn Sách Hay trân trọng giới thiệu!

5/5 - (9 bình chọn)

Có thể bạn quan tâm

Trích dẫn sách Dám Hạnh Phúc - Kishimi Ichiro và Koga Fumitake

Dám Hạnh Phúc – Kishimi Ichiro và Koga Fumitake

Dám hạnh phúc mang đến sự mới mẻ và gần gũi hơn, vì trong cuộc tranh luận giữa hai nhân vật, độc giả như nhân vật thứ ba lặng lẽ theo dõi và suy ngẫm câu chuyện. Độc giả một khi bị cuốn theo mạch tranh luận giữa triết gia và anh thanh niên có lúc sẽ gật gù vì những quan điểm được đưa ra,...

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *