Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến – Yasushi Kitagawa

Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến - Yasushi Kitagawa

Thể Loại Văn học – Tiểu thuyết
Tác Giả Yasushi Kitagawa
NXB NXB Văn Học
CTy Phát Hành Mintbooks
Số Trang 386
Ngày Xuất Bản 03 – 2016
Xem Giá Bán Trên FAHASA T I K I SHOPEE

I. Giới thiệu sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến

Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến

Tác phẩm “Nếu ngày mai không bao giờ đến” là tác phẩm thứ 2 của Kitagawa, xuất bản năm 2006. Cuốn tiểu thuyết này trở thành best seller với doanh số bán hàng đạt 90.000 bản và được xếp hạng nhất trong bảng xếp hạng của “Hội nghiên cứu phổ biến việc đọc sách, book sommelier” năm 2007. Tiểu thuyết này là kim chỉ nam cho những người trẻ tuổi đang đứng giữa ngã rẽ cuộc đời, khi định hướng tương lai chưa rõ ràng và nhiệt huyết cho ước mơ chưa thật sự hiện hữu. Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến mang trong mình câu chuyện về tình bạn cảm động giữa Yousuke và Haruka, những thanh thiếu niên tuổi mười bảy sắp sửa bước vào đời.

Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến là câu chuyện xoay quanh hai nhân vật Yousuke và Haruka, cuốn sách đã vẽ nên một tình bạn cảm động về những con người đi tìm ước mơ và hiện thực hóa chúng. Tác phẩm đã mở ra cho độc giả một hướng đi thiết thực cho tương lai thông qua những lần gặp gỡ và trò chuyện của hai nhân vật.

Có rất nhiều thứ để miêu tả vẻ đẹp của tuổi trưởng thành. Khi từng dòng hồi ức lướt qua đủ để con người ở thì hiện tại cảm thấy bồi hồi và nuối tiếc. Người ta vẫn thường nói, mọi cuộc hạnh ngộ trên đời là do duyên số đưa đẩy, nhưng cũng tồn tại những cuộc gặp gỡ vốn được lên kế hoạch từ trước, chỉ chờ một cái cớ hoàn hảo để tiếp cận đối phương. Đó cũng chính là cách Haruka xích lại gần hơn với cậu bạn Yousuke, người cô thầm mến mộ đã lâu.

“Tôi muốn trở thành một người khiến bất cứ ai có duyên gặp gỡ cảm thấy tuyệt vời vì được quen biết một người như thế.”

Không nhiều màu sắc, không nhiều kịch tính, dữ dội mà chỉ với một gam màu dịu dàng và lãng đãng xuyên suốt, tựa tiếng nói thủ thỉ chảy nhẹ vào tai, rồi khắc sâu trong tâm trí bạn những bài học quý giá về cuộc đời. Lại một lần nữa, nhà văn Yasushi Kitagawa đem sự sâu lắng và trải đời của mình vào từng con chữ như một dòng chảy ngầm mãnh liệt khơi dậy sự thức tỉnh và thay đổi trong tư duy của mỗi người trẻ. Càng đọc càng bị cuốn hút vào, khi được một phần ba cuốn sách, bạn sẽ có cảm giác như nó không phải viết cho ai khác, mà được viết ra dành cho mình. Cảm giác đồng cảm, cảm động, hưng phấn khiến bạn phải đứng dậy đi đi lại lại loanh quanh trong phòng.

“Hãy giữ niềm tin son sắt vào giấc mơ tương lai của chúng ta
Đem bầu nhiệt huyết hướng đến nó, và làm những việc bản thân cần làm
Làm được như thế thì bất kể ước mơ lớn đến thế nào,
Một khi ta đã đặt lời thề hứa nhất định sẽ đạt được mong ước.”

Sự bình yên và gắn kết giữa hai tâm hồn đồng điệu giúp Haruka và Yousuke bước vào thế giới của nhau như một điều tất yếu. Tay trong tay, Haruka dẫn lối đưa Yousuke đến những miền cảm xúc mới lạ nhờ sự chia sẻ được ba cô bé chỉ dạy và ghi chép tỉ mỉ trong cuốn sổ nhật ký. Những tâm sự chất chồng về mối quan hệ gia đình, nỗi niềm lo lắng bất an về tương lai hay những thắc mắc về thế giới đầy màu sắc của người lớn được Haruka diễn giải qua những con chữ nhẹ nhàng đầy trầm tư, điều hiếm thấy ở độ tuổi mười tám. Mỗi bài học chia sẻ cùng cậu bạn Yousuke, đều được cô bé gấp thành những chiếc máy bay nhỏ nhắn, mỗi chiếc bay lên trời tựa như khao khát muốn biến ước mơ thành hiện thực, chạm được vào đích đến của thành công.

“Sống cuộc đời là chính mình” – là điều Haruka mong mỏi được nhìn thấy ở cậu trai cô yêu mến thôi thúc cô hành động. Từng ngày thấy Youssuke trưởng thành, trong lòng Haruka như nở hoa. Cuối cùng mảnh đất khô cằn trong tâm hồn cũng được hồi sinh nhờ một người đặc biệt. Bệnh tật cũng đầu hàng trước cái cách cô sống vui vẻ và lạc quan; nhưng trên đời, không ai nói trước được điều gì. Có những người vốn dĩ chẳng bao giờ dám nghĩ đến ngày mai sẽ ra sao.

“Nhưng một đời người sẽ có gì xảy ra và xảy ra lúc nào thì không ai biết trước được. Mọi người đều nghĩ ngày mai sẽ tới như một điều hiển nhiên. “Trên đời này chẳng ai có thể đảm bảo ngày mai sẽ đến” – có những người hiểu được những câu chữ này nhưng họ cũng không bao giờ nghĩ rằng có thể chính mình bỗng nhiên sẽ không có ngày mai.”

Như một bản nhạc êm dịu được cất lên trong ngày hè rực rỡ, gặp gỡ rồi tạm biệt. Rồi số phận sẽ đưa đẩy cả hai đến những ngã rẽ nào, hãy lật giở từng trang viết để cảm nhận bạn nhé !

Thông tin tác giả Yasushi Kitagawa

Tác giả Yasushi Kitagawa

Yasushi Kitagawa sinh năm 1970 ở Tokyo nhưng lớn lên ở Saijo thuộc tỉnh Ehime, Nhật Bản. Mang một đức tính cần cù điển hình của con người đất nước mặt trời mọc này, sau khi kết thúc trung học ông đã tốt nghiệp trường đại học Tokyo danh tiếng và sau đó trở thành một nhà giáo.

Có lẽ do từng đứng lớp nhiều thế hệ học sinh, chứng kiến cảnh có quá nhiều người dưới áp lực xã hội và gia đình mà chạy theo vật chất, danh vọng để rồi mỗi ngày đều ủ dột buồn chán, Kitagawa đã dành hết tâm huyết của mình để viết cho những người đang hoang mang giữa ngã ba cuộc đời.

Bằng sự miệt mài không ngừng nghỉ, tính đến tháng sáu năm 2015 ông đã cho xuất bản mười bảy cuốn sách, trong đó tiêu biểu có thể kể đến như Cuộc hẹn bình minh, Nếu ngày mai không bao giờ đến và Chúng ta sẽ còn gặp lại.

Ngoài ra, một số tác phẩm của Kitagawa cũng được dịch và xuất bản tại Đài Loan, Hàn Quốc, Trung Quốc. Các tác phẩm của ông đang ngày càng được chú ý và yêu thích bởi học sinh, sinh viên đồng thời cũng được khuyên đọc bởi Hội phổ biến đọc sách Nhật bản NPO.

II. Review sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến

Review sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến - Yasushi Kitagawa

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

Dưới đây là tổng hợp Review sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến của tác giả Yasushi Kitagawa. Giúp bạn có cái nhìn tổng quan nhất về cuốn sách mà không cần mất thời gian tìm kiếm.

Hãy truy cập Những Cuốn Sách Hay thường xuyên hoặc lưu lại để tiện theo dõi & cập nhật thông tin mới nhất nhé.

1. YẾN NHI review sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến

“Nếu ngày mai không bai giờ đến” thoáng nghe tựa đề đã biết quyển này chắc chắn có kết thúc không mấy vui vẻ! Thật vậy, lời văn của Yasushi Kitagawa làm con người ta cứ chìm đắm trong một khúc nhạc buồn mênh mang ấy. Một đời người sẽ có gì xảy ra và xảy ra lúc nào thì không ai biết trước được. Mọi người đều nghĩ ngày mai sẽ tới như một điều hiển nhiên. Trên đời này chẳng ai có thể đảm bảo ngày mai sẽ đến. Có những người hiểu được những câu chữ này nhưng họ cũng không bao giờ nghĩ rằng có thể chính mình cũng không có ngày mai. Gấp quyển sách này lại! Tớ đã hiểu ra được rất nhiều giá trị cuộc sống, từ đó tớ càng thấy yêu đời, yêu bản thân tớ biết bao. Cũng từ đó, tớ tự định cho mình một phương châm sống:

“sống như hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời, như ngày mai là một ngày tận thế. Sống để vừa lòng bản thân, không cần phải dựa vào sắc mặt bất kì ai hết! Sống để cố gắng…. giống một con người!”

2. DU review sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến

“Nếu ngày mai không bao giờ đến”_ Một cuốn sách nhẹ nhàng, bình dị lại đầy sức lôi cuốn, mang đến biết bao thông điệp hữu ích, đặc biệt là với những thiếu niên, thanh nhiên đang chênh vênh giữa dòng đời, phân vân lựa chọn lối đi cho chính bãn thân mình, không biết bản thân thật sự thích điều gì, từng ước mơ mình trở thành gì, không biết phải lựa chọn ngành nghề gì phù hợp với chính mình. Đừng lo lắng, khi đến với quyển sách, ít nhiều bạn sẽ tìm thấy cho chính mình một lời giải đáp riêng, thúc đẩy chính mình vươn tay chạm đến ước mơ ấy:

“Bắt đầu từ ngày mai, hãy sống một cuộc đời khác so với trước đây.”

Người thay đổi suy nghĩ của nhân vật chính trong sách là một người, người ra đi khi sách kết thúc cũng là người đó, nhưng lại không hề mang đến sắc thái bi thương, ảm đạm mà động lại là những điều kì diệu, rực rỡ, tươi đẹp mà người đó đã mang đến.

“Nghĩ đến cái chết chính là nghĩ đến sự sống. Chúng ta không thể chỉ nghĩ đến một trong hai cái đó được. Càng nghĩ đến cái chết thì suy nghĩ ấy càng hóa thành suy nghĩ về sự sống.”

3. MINH NGUYỆT review sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến

Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến là câu chuyện hết sức dễ thương, nhẹ nhàng giữa hai người bạn sắp tốt nghiệp trung học, những bài học về sự chuẩn bị kế hoạch cho tương lai. Lồng ghép lời dạy của người cha đặc biệt, cuốn sách thực sự gây xúc động bởi lòng yêu thương, động lực mà người cha dành cho cô con gái bé nhỏ…

Cảm ơn tác giả đã giúp tôi trân trọng hơn giá trị của lời cảm ơn, giá trị của bản thân và giá trị của sự quan tâm đến những người xuất hiện trong cuộc đời ta. Cuốn tiểu thuyết này chắc chăc là món quà ý nghĩa cho những ngày ta cảm thấy vô định, bất cần và chông chênh với cuộc sông. “Nếu ngày mai không bao giờ đến thì ước mơ sẽ ra sao?”

4. BI TỒ review sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến

“RẤT NHIỀU NGƯỜI LẠI LẤY ĐIỀU TA KHÔNG THỂ LÀM ĐƯỢC NGÀY HÔM NAY LÀM LÝ DO ĐỂ BIẾN NÓ THÀNH ĐIỀU KHÔNG THỂ LÀM TRONG CẢ CUỘC ĐỜI. HÔM QUA TA ĐÃ KHÔNG LÀM ĐƯỢC KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ HÔM NAY TA CŨNG KHÔNG LÀM ĐƯỢC”

Câu văn nghe dễ dàng thế thôi nhưng là câu trích dẫn mình yêu thích nhất. Mọi thứ trong cuốn sách này, cách viết đều rất đơn giản tuy nhiên nó khiến mình phải suy nghĩ khá nhiều. Cuốn sách xoay quanh hai người bạn nhỏ đang ở ngưỡng tuổi đẹp nhất đời người- tuổi 17. Những cuộc gặp gỡ, trò chuyện giữa cậu bạn không ước mơ, học cho có Yousuke đã gặp được cô bạn váy trắng Haruka tại hiệu sách nhà mình.Cuộc gặp gỡ tưởng như định mệnh đã thay đổi hoàn toàn con người Yousuke. Mỗi lần hai bạn nhỏ gặp nhau lại có một bài học quí giá.Cả quyển sách sẽ đi theo tất cả là sáu bài học.

“NẾU THỰC SỰ LÀ NƠI MÌNH MUỐN ĐẾN, AI CŨNG CÓ THỂ THỰC HIỆN ĐƯỢC.NẾU NHƯ KHÔNG THỂ LÀM ĐƯỢC THEO ĐÚNG KẾ HOẠCH BAN ĐẦU ĐÃ VẠCH RA, TA CÓ THỂ TÌM CÁCH KHÁC.NẾU MỌI PHƯƠNG TIỆN ĐI LẠI ĐỀU KHÔNG ĐƯỢC, ĐỀU KHÔNG CÓ ĐƯỜNG THÌ TA CỨ VẠCH LỐI MÀ ĐI TỚI NHỮNG NƠI CHƯA AI TỪNG BƯỚC CHÂN QUA RỒI SẼ CÓ LÚC CHẠM ĐƯỢC TỚI ĐÍCH. CHỈ ĐƠN GIẢN THẾ THÔI!”

Mình đã đọc cuốn sách này khá là lâu rồi, mình lúc ấy cũng chưa biết ước mơ, chưa xác định được phương hướng như Yousuke ấy.Không phải là đọc xong một quyển sách thức dậy thì sẽ có luôn.Tuy vậy, cuốn sách này tác động tương đối tới mình. Mình đang thử làm điều mình thích, đang cố gắng hơn từng ngày. Cuốn sách này như là Haruka của mình. Đồng hành cùng từng trang sách, mình được thức tỉnh rất nhiều thứ. Nó sẽ không làm bạn hừng hừng khí thế như đọc self-help đâu. Nhưng hãy đồng hành qua sáu bài học cùng nó bạn sẽ thay đổi được điều gì đó. Nếu ngày mai chẳng còn được sống nữa thì những việc chưa làm được sẽ hối hận lắm.

Cảm ơn các bạn đã đọc!!! Review chưa được hay nhưng mình sẽ cố gắng chau chuốt hơn.

5. PHẠM VY review sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến

[ NẾU NGÀY MAI KHÔNG BAO GIỜ ĐẾN]

“Bắt đầu từ ngày mai, hãy sống một cuộc đời khác so với trước đây”

Đây là cuốn sách tớ đọc xong từ ngày hôm trước đến tận hôm sau vẫn còn bần thần nghĩ về nó

Yousuke ,là một người sống không có đam mê, không biết định hướng cho cuộc đời mình. Nhà cậu mở một tiệm sách nhỏ nhưng cậu chưa từng đọc một cuốn sách nào

Cuộc sống trôi qua vô cùng nhàm chán, đến khi Haruka xuất hiện, quá ấn tượng với Haruka, thế nên Yosuke đã đọc sách, để có thể hòa hợp vớ Haruka dễ hơn

Haruka xuất hiện trong đời Yousuke như một vị cứu tinh. Cô cho cậu là những bài học để thành công, để sống với ước mơ….

Đây là cuốn sách cho tớ nhiều bài học nhưng nó không khô cứng như những sách Selfhelp khác mà nó gửi gắm thông điệp qua lời nói của Haruka, khiến chúng ta ngậm ngùi nhận ra nhiều điều.

Quyển sách dành cho tất cả những ai đang đứng giữa một thế giới với nhiều ngã rẽ, nhưng bản thân lại lười biếng quyết định cho cuộc đời mình.từng bài học mà tác giả đưa ra quả thực thấm thía được rất nhiều. Giống như bạn đang đi trong sương mù và có người mang đến cho bạn một cây đèn pin vậy :))))

Nếu ai mà chưa đọc thì đọc đi nheseeeeee, hay lắm !!!

6. CÚC NGUYỄN review sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến

“Nếu ngày mai không bao giờ đến” là một câu hỏi mở chưa có câu trả lời – một cách khéo léo, tinh tế của tác giả khi đặt nhan đề nhằm gây sự chú ý, tò mò tới độc giả… Và đương nhiên câu hỏi thì phải có câu trả lời. Câu trả lời đó nằm trong chính cuốn sách này, trong những dòng chữ, những bài học mà Yasushi Kitagawa muốn gửi gắm đến mỗi chúng ta.

“Chẳng ai trong chúng ta trên thế giới này có thể chắc chắn rằng ngày mai mình vẫn sống nhưng tại sao mọi người không trân trọng ngày hôm nay của mình hơn chứ ? ” Cuốn sách này không hề có kịch tính hay ” bom tấn ” mà chỉ như một bản nhạc không lời du dương thấm sâu vào lòng người… Cuốn sách là hồi ức của một người đàn ông thành đạt , có một cuộc sống hạnh phúc, viên mãn mà chính bản thân ông của 20 năm về trước chẳng bao giờ có thể tưởng tượng tới…. Vậy các bạn thử đoán xem vào cái khoảnh khắc 20 năm về trước đã có sự kiện hay con người nào làm ông thay đổi nhiều đến như vậy : từ một cậu thanh niên không có mục tiêu gì cho cuộc đời trở thành một người đàn ông thành đạt vào 20 năm sau.

Có lẽ ông nhận ra: “Một đời người sẽ có gì xảy ra và xảy ra lúc nào thì không ai biết trước được. Mọi người đều nghĩ ngày mai sẽ tới như một điều hiển nhiên. “Trên đời này chẳng ai có thể đảm bảo ngày mai sẽ đến .” _ có những người hiểu được những câu chữ này nhưng họ cũng không bao giờ nghĩ rằng có thể chính mình bỗng nhiên không có ngày mai “.

Như một bản nhạc êm dịu được cất lên trong ngày hè rực rỡ , gặp gỡ rồi tạm biệt…… Để đi tìm chìa khóa cho câu trả lời, hãy lật giở từng trang viết rồi cảm nhận và tìm câu trả lời cho chính bản thân mình nhé ..^.^

_ Haruka _ Nữ thần chiến thắng _

P/s : Mình đã khóc khi tìm ra câu trả lời và đọc đoạn kết. Hãy thử tìm đọc & trao đổi cảm nhận với mình nhé ~♥~

7. HỮU MINH review sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến

Hữu Minh review sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến - Yasushi Kitagawa

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

“Bắt đầu từ ngày mai, hãy sống một cuộc đời khác so với trước đây” – tôi đã bị dòng chữ này cuốn hút. “Nếu ngày mai không bao giờ đến” là quyển sách kể về hai tâm hồn đồng điệu giúp Haruka và Yousuke bước vào thế giới của nhau. Haruka trưởng thành, đặc biệt và chính chắn, nàng đã giúp cho Yousuke thay đổi suy nghĩ về cuộc đời trước những hời hợt của Yousuke về việc định hướng công việc.

Bằng 7 bài học quý giá, Haruka cẩn thận ghi lại và gấp thành 7 chiếc máy bay có 7 màu khác nhau đã giúp thay đổi cả một cuộc đời của Yousuke. Trong lúc Yousuke đang tràn ngập trong hạnh phúc khi biết tin có thể Haruka sẽ vào cùng trường với mình sau khi kì nghỉ hè kết thúc, thì sự thật phũ phàng đã ập đến – Haruka mắc bệnh nan y và không sống qua kì nghỉ hè năm đó. Những cung bậc cảm xúc khác nhau khiến bạn đọc phải suy nghĩ nhiều về cuộc đời. “Một đời người sẽ có gì xảy ra và xảy ra lúc nào thì không ai biết trước được. Mọi người đều nghĩ ngày mai sẽ tới như một điều hiển nhiên. “Trên đời này, chẳng ai có thể đảm bảo ngày mai sẽ đến” – có những người hiểu được những câu chữ này nhưng họ cũng không bao giờ nghĩ rằng có thể chính mình bỗng nhiên sẽ không có ngày mai.”

Lúc đầu tôi cũng chẳng định mua đâu vì đã đọc thử một tác phẩm văn học của Nhạt và cảm thấy nó dở tệ. Nhưng cuối cùng suy nghĩ lại:” không phải quyển nào cũng dở” thế là mua về. Cái tên sách hay và bìa cũng rất đẹp. Nói chung mình khuyên các bạn nên đọc thử 1 lần.

8. THUY LINH review sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến

Không chỉ là một câu chuyện nhẹ nhàng đầy lắng đọng, mà còn là một cuốn sách về kĩ năng sống! Tin tôi đi, nếu bạn nào yêu thích văn học của Nhật – thì không thể bỏ qua cuốn sách này!

  • I/ Nội Dung

Câu chuyện xoay quanh hai cô cậu học trò đang ở độ tuổi tốt nghiệp: Yousuke và Hakura. Yousuke là một người trầm lặng, ít giao tiếp và hoàn toàn mù mịt trong việc định hướng tương lai sau này. Cuộc sống đối với cậu thật nhàm chán, ngày qua ngày đều y hệt nhau. Cho đến một ngày cậu gặp Hakura – Cô bé đã đến tiệm sách để hỏi mua. Chính từ lời nói, cử chỉ của Hakura, cậu đã không thể quên cô gái ấy được, sau lặn lội nhiều ngày, cuối cùng cậu lấy hết can đảm để nói chuyện với Hakura. Câu chuyện của hai người họ từ đây.

Tưởng rằng buổi hẹn giữa hai người chìm đắm trong lãng mạn, nhưng thực chất là một buổi học của Hakura dành cho cậu. Cô đã khéo léo để lôi kéo cậu vào bài học cuộc sống hôm ấy. Rồi từ đó, nhiều bài học của cô đã khiến Yousuke phải đắm chìm vào hàng trăm câu hỏi. Cậu bắt đầu đọc sách nhiều hơn, để ý đến mình hơn… và dự định tương lai của cậu thì ngày càng nhiều.

Cá nhân mình đặc biệt “crush” cách đặt tiêu đề từng chương của Yasushi Kitagawa. Vì mỗi tiêu đề nói lên khái niệm cuộc sống, cách thay đổi cuộc sống tẻ nhạt này. Ngoài ra còn có những câu trích dẫn đáng để đời luôn ấy. Ví dụ như:

“Hãy giữ niềm tin son sắt vào giấ mơ tương lai của chúng ta.”

“Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài”

  • II/ Nhân Vật

Nhân vật Yousuke được xây dựng theo đúng cách mà các ông bố bà mẹ hay nói: “Bọn thanh niên ngày nay”. Mình sẽ không dám nói nhiều đâu vì sợ thành spoil nên các bạn đọc và cảm nhận nhé.

Hakura thì đúng là “con nhà người ta” thôi rồi: ngoan ngoãn, học giỏi, nghe lời mẹ,… Tâm hồn auto trong sáng. Và trên hết, Hakura chính là khởi nguồn cảm hứng của Yousuke. Có thể nói rằng: Nếu không có Hakura thì sẽ không có một Yousuke thành công và có nghị lực như đầu chương truyện.” :))

Xem xét qua thì cấu trúc các nhân vật cũng bình thường và đơn giản như những nhân vật trong truyện khác thôi. Nó gây ấn tượng sâu bằng Hakura là chính.

  • III/ Cảm nhận, Nên mua hay không?

Đây sẽ là quyển sách đầu giường của tớ. Từ khi tớ đọc nó mà không biết tự bao giờ tớ đã lập danh sách cuộc đời cho mình và thấy nó khá hiệu quả. Tớ yêu cuốn sách này :3

Tất nhiên là nên mua rồi. Đối tượng mua phù hợp nhất chắc chắn là các bạn trẻ, những bạn đang học cấp 3 hay những bạn đang mắc vào bế tắc cuộc đời. :))

Cảm ơn các bạn đã dành thời gian đọc Review của tớ. Review vậy thôi nhưng đọc về hay hơn hàng trăm lần đấy :))

9. THECUTETEAMUG review sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến

Bất ngờ.

Ban đầu,nghe cái tựa rất có vẻ gì đó tiêng tiếc,mình đoán nó là câu chuyện bi thương các kiểu. Thế nhưng,quá nửa cuốn truyện thì cứ tưởng là sách kĩ năng sống,vì câu chữ bàng bạc quá.Toan drop rồi…

Cho đến khi nhận ra những lời lạc quan lại thốt ra từ Haruka-người không có ngày mai-mình đã thật sự xúc động….

Kiểu truyện này gặp cũng nhiều rồi,chẳng hiểu sao lần này lại khóc : )))

Cho 5 sao vì sự bất ngờ và sự thành công của bút pháp cổ điển-chuyển tải cảm xúc trực tiếp bằng con đường giáo dục mà không thông qua hình tượng thẩm mỹ.

10. LINH CANDY review sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến

Tôi đọc cuốn sách khi chuẩn bị bước sang lớp 12, đứng trước những lựa chọn quyết định cả cuộc đời. Lời văn nhẹ nhàng mà sâu sắc, thấm thía. Hòa mình vào nhân vật ta cảm nhận được từng ước mơ thuở nhỏ ùa về, cảm thấy hối tiếc vì để thời gian trôi. Nếu như thật sự một ngày chợt tỉnh giấc và biết rằng ta chỉ còn một ngày để sống… sẽ hối hận biết bao vì chưa sống hết mình. Hãy sống như ngày cuối cùng, hãy sống như thể ngày mai không bao giờ đến. Đó là tựa đề cũng là lời nhắn nhủ của tác giả đến đọc giả của mình…

11. QUỲNH TRẦN review sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến

“Nếu ngày mai không bao giờ đến” – một câu chuyện ẩn chứa nhiều giá trị sống, được tác giả truyền tải một cách nhẹ nhàng qua lời kể của Yousuke. Gấp lại trang sách, ta vẫn thấy dư âm phảng phất chút buồn, có thể nghe rõ tim mình hẫng đi một nhịp. Rõ ràng không ai có thể biết ra sao và liệu rằng mình còn có thể ở đây, bên cạnh những người thân yêu và ngắm nhìn cuộc sống này nữa không.

Haruka, một cô gái trong sáng và thánh thiện nhưng vì căn bệnh quái ác mà đã ra đi khi còn quá trẻ. Cô đã đem niềm tin, hi vọng mà người bố cô đã ấp ủ trao lại cho Yousuke, người bạn mà cô tình cờ gặp khi còn bé xíu. Nghe như một bản tình ca buồn của thời niên thiếu, Yousuke và Haruka tưởng như gặp gỡ một cách tình cờ nhưng lại không hẳn là như thế, rồi cứ ngỡ là bên nhau dài lâu nhưng thực ra lại chẳng có ngày mai. Haruka- cô gái ấy ra đi không kịp để lại gì ngoài việc đáng quý nhất là đã khơi gợi và tiếp sức cho ước mơ của cậu bạn Yousuke.

Có những cuộc chia ly đau đớn bằng cả cuộc đời, vậy mới thấy trân trọng sự quý giá của sinh mệnh, của những cuộc gặp gỡ dù chỉ là giây phút thoáng qua trong đời, tất cả đều là những khoảnh khắc vô giá. Cuộc đời vô thường, một cuộc đời người nói trăm năm là nhiều nhưng thực ra tất cả chỉ là một giấc mộng, vụt đến rồi lại vụt đi. Mỗi sáng mở mắt thấy mình vẫn còn sống trên cuộc đời này thì đã cảm thấy là một đặc ân.

Con người ta đôi lúc bất bất giác tự hỏi ta nên sống để tổn tại hay tồn tại để mà sống rồi đôi khi thấy chơi vơi giữa những ngã ba đường của cuộc đời mà không hề biết rằng có thể mình sẽ không có ngày mai. Nhưng sau tất cả, người ta luôn cố gắng tạo ra điều gì đó có ý nghĩa, để lại cho cuộc đời mà cũng có thể chỉ là trong tim một người một dấu ấn khó phai. Cuộc đời cũng như một câu chuyện sẽ có hồi kết thúc và bản thân ta sẽ chọn cách kết thúc cho riêng mình nhưng không bao giờ buông xuôi, mặc kệ bởi ta sống là nhiệm vụ phải làm. Mỗi ngày qua đi, ấp ủ suy nghĩ, nuôi lớn ước mơ chính là điều cần nhất bởi không ai vô tình trở thành thiên tài, mỗi bước đi sẽ làm con đường thêm ngắn lại.

“Bắt đầu từ ngày mai, hãy sống một cuộc đời khác so với trước đây”

12. PIGEON THÙY review sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến

Đã từng được tặng cuốn “Cuộc hẹn bình minh” của tác giả Yasushi & thấy rất thích nên vừa rồi đã mua thêm cuốn Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến này. Những đoạn đầu cho ta cảm tưởng như đây là một câu chuyện trẻ con nhưng hoá ra lại không phải vậy. Một kết thúc khá buồn nhưng cũng lại cho chúng ta nhiều niềm tin & hi vọng, cho chúng ta suy nghĩ phải sống tốt hơn mỗi ngày như thể “nếu ngày mai không đến”. Cuốn sách thật sự có ích & có thể, mỗi chúng ta sẽ tìm được những bài học cho riêng mình, tìm được cách thức đi đến ước mơ & trở thành con người mình mong muốn…

III. Trích dẫn sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến

Trích dẫn sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến - Yasushi Kitagawa

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

Những trích dẫn hay trong sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến

“Tôi nhìn những cô cậu học sinh cấp ba đang đi ngoài phố. Những cô cậu học trò ấy vẫn đang sống và tưởng rằng mình đương nhiên có ngày mai. Mỗi ngày, các em lại đối diện với những khó khăn, và rồi lấy những khó khăn ấy làm lý do để ở yên một chỗ, cứ thế chịu đựng đau khổ tiếp. Các em đang có những nỗi lo rất mơ hồ về tương lai, chẳng có lấy một thứ gì bền vững trong cuộc đời nhưng lại sống như thể thời gian là vô hạn. Có rất nhiều người trẻ như vậy. Mà không phải chỉ có các em. Có lẽ tôi cũng vậy. “Con người không thể biết mình sẽ chết lúc nào” – dù tôi cố gắng để hiểu những câu chữ ấy nhưng sự thật là tôi vẫn đang sống với niềm tin rằng ngày mai sẽ đến.”

“Thú thực, nếu nói tôi chẳng biết mình muốn trở thành người thế nào hay muốn làm gì cả, tôi chỉ không muốn ra ngoài xã hội sớm nên quyết định trì hoãn bằng cách vào đại học thì cũng chẳng sai. Nhưng muốn vậy thì phải học. Chỉ là dẫu nhận thức rõ, lòng cầu học lại chẳng hề có.”

“Biết điều mình thực sự muốn
Biết cách biến ước mơ thành sự thật
Biết bản chất của thành công về tài chính
Trở thành người có sức hấp dẫn
Không biến cách thức thành mục tiêu
Vứt bỏ suy nghĩ “không làm được” trước khi làm
Trong cuộc đời nhất định không có việc gì là không làm được.”

“Một đời người sẽ có gì xảy ra và xảy ra lúc nào thì không ai biết trước được. Mọi người đều nghĩ ngày mai sẽ tới như một điều hiển nhiên. “Trên đời này chẳng ai có thể đảm bảo ngày mai sẽ đến” – có những người hiểu được những câu chữ này nhưng họ cũng không bao giờ nghĩ rằng có thể chính mình bỗng nhiên sẽ không có ngày mai.”

“Khi tớ biết mình không còn sống được lâu nữa, tớ muốn được gặp cậu một lần để nói lời cám ơn. Vì thế, việc mình gặp nhau không phải là ngẫu nhiên. Nhưng từ lúc gặp cậu, từ đáy lòng tớ nảy ra ước muốn không chỉ nói lời cám ơn mà còn muốn làm gì đó cho cậu nữa. Và tớ quyết định việc mình cuối cùng có thể làm cho ai đó trong cuộc đời này là làm sao để cậu nghĩ rằng gặp tớ là một điều tốt đẹp”

“Chỉ có duy nhất một điều được định đoạt trước trong cuộc đời. Đó là một ngày nào đó người ta sẽ chết”

“Tôi muốn trở thành một người khiến bất cứ ai có duyên gặp gỡ cảm thấy tuyệt vời vì được quen biết một người như thế.”

“Ba muốn con sống thật hạnh phúc. Ba muốn con hạnh phúc dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Thế con nghĩ để sống hạnh phúc con người cần gì? Chắc sẽ rất nhiều người nói là tiền đây. Nhưng không phải thế đâu con. Điều quan trọng là phải có sức mạnh và trí tuệ để sống hạnh phúc trong mọi hoàn cảnh. Con hãy trở thành người có sức mạnh và trí tuệ để tạo ra thật nhiều thứ mình cần, dù là tiền hay là gì đi chăng nữa, chứ không phải là người chỉ hạnh phúc khi có nhiều tiền. Đừng để bị cuốn theo những giá trị xung quanh, hãy trở thành người sống để làm điều mình muốn, và bất cứ lúc nào cũng rạng rỡ tiến về phía trước, bao dung với mọi người, hãy mạnh mẽ và nhân hậu, dù con là con trai hay con gái.
Ba muốn con lớn lên trở thành người như vậy đấy. Vì thế, sau khi ra đời, con hãy sống thật tự do, hãy thất bại nhiều lần và từ đó học được thật nhiều điều, hãy lớn lên thật mạnh mẽ. Ba sẽ luôn theo sát con và cho con lòng dũng cảm lúc con cần. Con sẽ làm được tất cả mọi thứ! Con sẽ sống cuộc đời mình muốn!”

Trích đoạn sách Ngày Mùng Sáu Tháng Tám

Kỳ nghỉ hè năm đó nắng nóng kéo dài đến mức kỷ lục. Hôm đó là ngày mùng sáu tháng Tám. Đến tận bây giờ, tôi vẫn còn nhớ như in ngày hôm đó.

Tôi bị bắt phải trông cửa hàng nên một mình ngồi trên ghế trong quầy thu ngân. Gia đình tôi có kinh doanh một cửa hàng sách nho nhỏ. Ngày tôi còn bé, cửa hàng đông khách hơn nhiều nhưng giờ thì thưa thớt chẳng có nổi mấy người. Đôi khi, những vị khách hiếm hoi đó cũng chỉ đi vào, lướt dọc giá sách rồi bỏ đi mà chẳng mua gì. Có lẽ họ không tìm thấy ở đây cuốn sách mình cần chăng. Hiếm khi mới thấy cửa hàng có nhiều khách.

Vài năm trước đây từ khi một cửa hàng sách khá lớn có cả bãi đỗ xe rộng rãi được khai trương gần nhà, tình hình đã luôn ảm đạm như thế. Cửa hàng đó không chỉ có sách, họ còn bán các loại đồ dùng văn phòng và đồ nội thất, rồi trò chơi nữa nên đặc biệt là lũ học sinh cấp hai, cấp ba đều bị hút cả về đấy. Họa hoằn lắm, khi cửa hàng đó không có cuốn sách khách hàng cần trong khi họ muốn mua về đọc ngay, người ta mới tiện chân rẽ vào đây.

Với tình cảnh như vậy, tôi có trông cửa hàng cũng chẳng mấy khi bán được thứ gì.

Ngày trước, để chiều chuộng nhu cầu của khách hàng từ trẻ con đến người lớn, cửa hàng nhà tôi bày bán đủ loại truyện tranh, tạp chí bán chạy ngoài thị trường. Nhưng kể từ khi tiệm sách kia mở ra, những mặt hàng bày bán như nhau thành ra cũng chẳng bán được mấy, nên ba tôi đã quyết lấy “Không cần bán chạy, chỉ cần bán loại sách muốn bán!” làm phương châm kinh doanh.

Nhưng mà khổ, đứa bé nhất nhà như tôi cũng đã vào lớp mười hai mất rồi. Gia đình còn trụ được tới bây giờ và sau này có kinh phí cho tôi ăn học vào đại học cũng là nhờ vào tiền tiết kiệm và bảo hiểm an sinh (ba tôi cũng mới biết gần đây thôi) của mẹ đã chu toàn sẵn từ thời cửa hàng còn làm ăn khấm khá.

Quyết định của ba tôi đã dẫn tới ba điều sau đây:

Điều đầu tiên là thay đổi về đối tượng khách hàng.

Kể từ khi cửa hàng không còn bày bán truyện tranh và tạp chí, khách hàng giảm đi đáng kể. Tuy nhiên, lượng khách quen lại tăng. Ba tôi đã cố gắng lựa chọn xếp lên kệ những dòng sách bản thân có hứng thú mà những cửa hàng khác không thường xuyên bày bán. Vậy nên, những khách hàng muốn kiếm tìm những thể loại sách vở chỉ có ở cửa hàng tôi sẽ tìm đến nơi đây.

Điều thứ hai là việc giảm hẳn những thành phần trộm cắp vặt.

Cửa hàng nhà tôi nằm trong khu buôn bán lạc hậu, chỉ cần kéo cánh cửa cuốn lên là coi như mọi mặt đều thành lối ra vào được, mở thông thống ra mời gọi. Khu phố có mái vòm, xe kéo đựng sách để ngoài nhưng quầy thu ngân lại nằm tít tận góc trong cùng mắt không thể quản ra đến tận đấy. Đơn giản mà nói, dễ thó – dễ chạy – khó tìm – điều kiện lý tưởng để giở những trò trộm cắp vặt. Ba tôi lúc nào cũng đau đầu vì thất thoát do trộm cắp gây nên.

Đối với thằng đi ăn trộm, thứ nó lấy về chỉ là một cuốn truyện tranh thôi. Nhưng để bù lại một cuốn truyện bị lấy mất, nhà tôi phải bán ra bảy, tám cuốn sách khác để bù vào. Có lẽ những thằng ăn trộm không biết rằng chủ cửa hàng chúng tôi đây phải bỏ tiền ra mua sách gốc đến hơn 70% giá niêm yết của cuốn sách. Từng có những tháng, tiền sách bị trộm ăn cụt gần hết số lãi thu được. Tôi không hề có ý nói quá, nhưng đối với chúng tôi, lũ ăn cắp vặt đó gây tội ác ghê gớm không khác gì tội giết người.

Nhưng kể từ khi thay đổi phương châm kinh doanh, cửa hàng cũng chẳng còn những mặt hàng thường hay bị mấy đứa ăn trộm nữa. Thành thử, nạn trộm cắp cũng chẳng còn mấy. Lợi ích không ngờ này khiến ba tôi vô cùng thoải mái.

Tôi sẽ tạm để điều thứ ba sang một bên nói sau.

Ta quay lại với câu chuyện ngày mùng sáu tháng Tám.

Tôi ngồi một mình trong quầy thu ngân ngắm dòng người qua lại trước mắt. Những người qua kẻ lại trong khu thương mại dường như không hề ý thức được mình đang bị người trong cửa hàng quan sát, họ đều có vẻ rất thư thả. Đôi khi, vài ba đứa bạn cũng quàng vai bá cổ nhau đi ngang qua.

Cứ như thế, tôi hết ngó sang phải lại quay sang trái ngắm dòng người chuyển động. Dẫu không hề có bức tường ngăn cách nhưng cảm tưởng như thế giới trong này và thế giới bên ngoài hoàn toàn khác biệt. Thế giới ngoài kia là thế giới động còn thế giới trong này lại vô cùng tĩnh lặng. Những người đang đi lại bên ngoài đang vội vã chuyện gì mà chẳng có vẻ là sẽ dừng chân đứng lại để bước vào thế giới bên trong này cả. Tôi có cảm giác giống như lúc ngồi ngoài bãi ngắm những cành củi ngụp lặn trôi theo dòng sông chảy vậy.

Hôm đó, ba giao cho tôi trông cửa hàng rồi bảo là đi ra ngoài ăn trưa. Tôi biết ba đi đâu. Đến quán cà phê gần nhà. Vài người khác trong khu phố buôn bán chắc chắn cũng sẽ đến. Qua hai tiếng nữa chắc cũng không về đâu. Mọi người đang mải xem giải đấu bóng chày cấp ba mà.”…

Giải đấu bóng chày cấp ba…”

Tôi thầm thì, chẳng có ý định nói cho ai nghe.

Chắc là vào khoảng năm lớp ba tiểu học. Ngày ấy tôi thích bóng chày lắm nên cũng bắt đầu theo dõi giải bóng của mấy anh cấp ba. Kể từ ấy, năm nào cũng vậy, cả xuân lẫn hè, tôi đều chúi mũi vào cái ti vi. Đó là niềm vui sướng lớn nhất của tôi trong mỗi kỳ nghỉ xuân hay hè, được ăn ngủ, buồn vui theo từng trận bóng. Đối với tôi ngày ấy, hình ảnh những anh trai cấp ba trên màn hình ti vi thật trưởng thành, như những siêu anh hùng vậy. Tôi không hề ý thức đến sự khác biệt về lứa tuổi và kỹ năng giữa họ và những tuyển thủ chuyên nghiệp.

Nhưng rồi, hứng thú dần mất đi. Có lẽ là từ khi tôi tham gia câu lạc bộ bóng đá khi vào trung học. Từ đó đến nay, vậy là đã sáu năm trôi qua rồi.

Lâu không xem, giờ nhìn những đứa cấp ba chơi bóng trên ti vi chẳng khác gì lũ trẻ con. Mấy thằng đang cố gắng vật mình trong từng trận cầu đó với tôi bây giờ, chẳng ra dáng anh hùng hay người lớn gì cả. Chỉ đơn thuần là mấy thằng nhóc cùng tuổi giỏi bóng chày mà thôi. Với lại, có khen chúng giỏi thì giờ tôi đã nhìn rõ khoảng cách khác biệt về kĩ thuật của chúng với các tuyển thủ chuyên nghiệp mất rồi.

Vậy mà, tại sao người lớn lại hâm mộ giải bóng chày cấp ba đến thế nhỉ?

Tôi còn đang mải suy nghĩ về chuyện đó với chút cảm giác ngạc nhiên thì một người khách bước vào cửa hàng.

“Chào, Yosuke. Hôm nay trông hàng hả? Ngoan quá.”

Là chú Kacchan bạn ba. Thật khó tìm ra cách xưng hô phù hợp với mấy người bạn của ba. Ông chú này cũng thế. Tôi chẳng biết họ hay tên thật của chú ấy. Chỉ biết mỗi cái biệt danh “Kacchan”. Thành ra, chú ấy cho tôi gọi là Kacchan dù có chút thất lễ.

“A, Kacchan. Ba cháu đang ở Hoop xem bóng chày đấy. Cháu gọi về nhé?”

Chú Kacchan chọn lấy một cuốn sách từ trên giá, vừa đi ra chỗ tôi vừa nói.

“Hôm nay chú chỉ qua mua sách thôi, không sao đâu. À mà, đáng ra giờ cháu đang bận học nhỉ Yosuke, vậy mà ba cháu lại bắt trông cửa hàng để một mình bỏ đi xem bóng chày được sao. Lần sau gặp, chú phải nói cho ba cháu một trận mới được.”

“Không sao mà chú. Có gì đâu…”

Tôi vừa trả lại tiền thừa, vừa cười gượng đáp lời.

Mùa hè tuổi mười bảy đáng ra phải rất bận rộn với chuyện học hành, chơi bời lẫn những sở thích riêng nhưng tôi đây thì hoàn toàn chẳng được hoành tráng như vậy. Thành thật mà nói, giờ tôi chẳng có ý chí làm bất kì điều gì cả.

Không phải tôi chẳng hề lo nghĩ gì đến tương lai. Tôi cũng tạm nghĩ đến chuyện tốt nghiệp cấp ba rồi thi vào đại học. Nhưng lại vẫn chưa quyết được việc học trường nào, khoa nào cả.

Thú thực, nếu nói tôi chẳng biết mình muốn trở thành người như thế nào hay muốn làm gì cả, tôi chỉ không muốn ra ngoài xã hội sớm nên quyết định trì hoãn bằng cách vào đại học thì cũng chẳng sai.

Nhưng muốn vậy thì phải học. Chỉ là dẫu nhận thức rõ, lòng cầu học lại chẳng hề có.

Vậy nên, mãi mới được nghỉ hè, tôi biết có vui chơi một chút cũng chẳng sao nhưng khi chơi lại nghĩ đến chuyện phải học, lại có cảm giác tội lỗi khi mình cứ mãi sống vô ích. Bởi lẽ đó, những ngày hè quan trọng của tuổi thanh xuân, lại là những ngày tháng nội tâm tôi tự giằng xé với chính mình.

Với một thằng không có hứng thú học tập cũng chẳng muốn làm gì khác như tôi, trông cửa hàng cũng tốt, chí ít đó cũng là việc PHẢI làm. Do ba tôi nhờ trông cửa hàng mà, một lý do vô cùng đường hoàng để tránh đi việc học.

(Từ khi nào tôi trở thành một thằng u mê như vậy nhỉ…)

Mấy đứa chơi bóng chày trên ti vi cũng vậy, sau khi giải thi đấu mùa hè kết thúc, chúng sẽ tốt nghiệp rồi phải quyết định đi theo con đường chuyên nghiệp hay tiếp tục học lên. Tuy nhiên, quyền quyết định đó chỉ dành cho số ít có tài thôi. Phần lớn bọn còn lại, dẫu dành bao nhiêu tâm sức chuyên chú vào bóng chày, rồi sẽ tính sao đây. Chắc chúng cũng lo lắng lắm. Liệu có phải mấy thằng đó đang cố gắng bơ đi nỗi lo của riêng mình để chạy đuổi theo trái bóng trắng kia không?

Ánh mắt tôi nhìn cuộc đấu bóng chày của bọn cấp ba giờ lạnh lẽo đến đáng ngạc nhiên.

Thời điểm chúng ta phải đưa ra lựa chọn cho cuộc đời chúng cũng là thời điểm tôi buộc phải đưa ra quyết định riêng cho cuộc đời mình.

Thuở bé, tôi cũng hay nói rằng muốn sau này lớn lên thành người nọ kẻ kia. Đối tượng tôi muốn trở thành cũng thay đổi liên tục. Sự thật là tôi cũng chẳng hề nghiêm túc hay thực sự nghĩ rằng bản thân có khả năng trở thành những người như vậy.

Có lẽ là do tôi nghĩ rằng cái “tương lai” khi “trở thành người lớn” đó nó còn ở xa quá. Chúng là chuyện về một cái tương lai mãi chẳng chịu đến. Vậy mà, cái “tương lai” còn ở chốn xa xăm nào đó sắp sửa đến tới nơi rồi, một năm nữa thôi. Tôi đã lớn tuổi này mất rồi.

Câu nói “Khi trở thành người lớn, con muốn làm…” ngày xưa hay nói, giờ khi “sắp trở thành người lớn”, “tương lai” trở thành một hiện thực gần tới mức có thể tưởng tượng ra lại ngày càng hiếm thấy bản thân mở được ra lời.

(Nhắc đến mới nhớ, gần đây tôi không còn nói câu mình muốn thành người này người nọ nữa.)

Mải nghĩ ngợi đến mấy chuyện đó nên tôi chẳng để ý chung quanh. Lúc tôi sực tỉnh ra mới thấy trong cửa hàng vẫn còn một người khách.

Tôi bất thần nín thở.

Người khách đó là một cô gái rất xinh đẹp, đẹp đến lạc lõng với cái cửa hàng này.

Tôi cảm thấy bầu không khí trong cửa hàng đột ngột thay đổi.

Nếu xét độ tuổi, chắc người này hơn tôi hai, ba tuổi chi đó. Làn da trắng như thế không bị bắt nắng hè.

Nàng mặc áo sơ mi dài tay màu trắng, váy dài trắng, chiếc mũ trắng rộng vành che tai, đúng vẻ một người phụ nữ trưởng thành với làn tóc buông hờ qua vai.

Tôi chưa từng gặp một ai mang bầu không khí như vậy cả. Dường như cô gái này sống ở một thế giới hoàn toàn khác biệt với những đứa con gái đồng tuổi mặc áo hai dây, khoét nách, váy ngày càng ngắn đua theo mốt, khác biệt với cả tôi nữa.

Tôi đột ngột cảm thấy ngại ngùng với mái tóc dựng lỉa chỉa của mình.

Cô ấy vừa nhìn tờ giấy cầm ở tay, vừa đi dạo loanh quanh cửa hàng ngó từng giá sách một lúc khá lâu rồi với lấy một cuốn mang ra chỗ tôi.

Chưa gì, người ta đã đứng ngay trước quầy thanh toán, bất chợt nở nụ cười rồi buông ra một câu bất ngờ:

“Cậu là Yousuke hả?”

“A…”

Câu hỏi bất ngờ khiến tôi như nuốt mất lưỡi, bầu không khí trở nên kì quặc. Mãi tôi mới bật ra được một câu trả lời:

“Ta… ta từng gặp nhau ở đâu sao?”

“Lần trước tới đây tớ có gặp ba cậu, ông có kể về cậu cho nghe. Bảo là có cậu con trai cùng tuổi tớ, dấu vết ham ngủ thấy rõ luôn.”

“À… cái này… cái này… tiếc là cậu gặp không đúng lúc rồi. Ba ngày trước tôi vừa cắt tóc xong. Trước đó tóc tôi khá dài nên không đến mức dựng lên vì ngủ nướng thế này đâu. Mà cậu có gặp tôi trước hay sau lúc đó thì tôi cũng chẳng có mấy tự tin là mình có để lộ dấu vết ngủ nướng hay không, mà đó cũng chẳng phải là chuyện gì đáng để tâm…”

Tôi cố gắng vuốt ép mấy sợi tóc dựng lên do ngủ nướng, vừa lảm nhảm lung tung. Càng lúc càng nhận ra, gương mặt mình đã đỏ lên. Để tránh không bị người ta phát hiện, tôi vội lảng sang chủ đề khác, giả vờ như mình hoàn toàn không để tâm.

“Bỏ qua chuyện đó đi… Cậu mua cuốn này hả?”

“Ừ, cậu tính tiền giùm. Những cuốn sách loại này giờ chẳng có mấy nơi bán. Tớ đoán là ở đây chắc sẽ bán nên mới tìm đến. Thật may quá. Với lại… tên cuốn sách viết ở trong đây, tớ đặt hàng được chứ?”

Cô ấy chìa ra một tờ giấy. Nó chỉ là một mảnh giấy vuông cỡ 9cm, một mặt viết tên cuốn sách. Điều đặc biệt là tờ giấy này có khá nhiều nếp gấp.

“Tớ không rõ lắm đâu, lát tớ sẽ hỏi ba giùm cậu.”

“Nhờ cậu nhé. Vậy… tuần sau tớ sẽ lại ghé qua.”

Cuộc hội thoại với cô ấy kéo dài chưa đến một phút ngắn ngủi, vậy mà cả ngày hôm đó, nó cứ hiện về trong ký ức tôi không biết đến bao nhiêu lần. Tôi đã thực sự bị nàng hút hồn mất rồi.

Tôi đưa mảnh giấy cho ba sau khi ông quay về từ quán cà phê và giải thích mọi chuyện.

Ba hỏi tôi, “Tên với số điện thoại người ta đâu?”

Tuy tôi trả lời rằng, “Tại con thấy cô bé đó có biết ba nên nghĩ là ba đã biết tên và cách thức liên lạc với người ta rồi…”

Nhưng thực ra, lúc đó tôi đâu có bình tĩnh nghĩ được đến thế, sau khi con gái nhà người ta đi mất rồi mới nhớ ra.

“Cũng không sao. Cuốn này khá hay, cứ đặt về vài quyển cũng được. Người ta không đến mua ta cũng cứ bày bán, dẫu sao cũng không có sách thay thế những cuốn đang bày bán.”

Ba tôi nói thế rồi nhanh tay tra gọi đến số điện thoại của nhà xuất bản, đặt cuốn sách viết trên tờ giấy cô ấy để lại.

Nói đến đây chắc mọi người cũng hiểu được. Điều tốt đẹp thứ ba đến từ quyết định của ba tôi.

Là giúp tôi gặp được người con gái ấy…

……

Trên đây là các trích dẫn, trích đoạn trong sách Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến – Yasushi Kitagawa. Nếu các bạn thấy hay và hữu ích thì đừng quên mua sách giấy để ủng hộ Tác giả và Nhà xuất bản nhé!

Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến - Yasushi Kitagawa

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE
Nội dung trên đây được sưu tầm từ nhiều nguồn trên internet. Hãy bấm nút Chia sẻ để giới thiệu sách đến bạn bè!

Những Cuốn Sách Hay trân trọng giới thiệu!

5/5 - (10 bình chọn)

Có thể bạn quan tâm

Trích dẫn sách Chúng Ta Sẽ Còn Gặp Lại - Yasushi Kitagawa

Chúng Ta Sẽ Còn Gặp Lại – Yasushi Kitagawa

Chúng Ta Sẽ Còn Gặp Lại - Tác phẩm nổi tiếng nhất trong sự nghiệp viết văn của “thầy giáo quốc dân” hàng đầu Nhật Bản Yasushi Kitagawa. Cuốn sách kể về cậu học trò 17 tuổi Kazuya Akizuki sống tại quận Kumamoto với cuộc sống yên ả giống như bao người bạn đồng trang lứa khác...

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *