Trại Hoa Vàng – Nguyễn Nhật Ánh

Trại hoa vàng - Nguyễn Nhật Ánhbìa sau Trại hoa vàng - Nguyễn Nhật Ánh

Thể loại Truyện dài
Tác giả Nguyễn Nhật Ánh
NXB NXB Trẻ
CTy Phát Hành NXB Trẻ
Số trang 280
Ngày xuất bản 10-2018
Giá bán FAHASA T I K I SHOPEE

I. Giới thiệu sách Trại Hoa Vàng

Trại hoa vàng là một truyện dài của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, được xuất bản năm 1994. Với chủ đề tình yêu tuổi ô mai, với giọng văn hóm hỉnh, hài hước, kể về những việc làm, lời nói ngây ngô của tuổi học trò nhưng cũng đầy ý nghĩa, nói lên thứ tình cảm trong sáng có thể khiến người ta thay đổi bản thân mình, đó là tình yêu.

Truyện đã được đăng dài kỳ trên báo Mực Tím. Chuẩn nhà nghèo, học không khá lắm, nhưng có nhiều bạn. Yêu hoa, Chuẩn đã tự trồng được một vườn hoa vàng. Có cô bé tên Thảo hàng xóm thường hay sang chơi cùng chăm sóc hoa với Chuẩn. Một hôm, Thảo ngỏ ý xin một đóa hồng, Chuẩn đã ngần ngại vì nghĩ hoa hồng chỉ tặng cho người mình yêu… Lúc đó, Chuẩn đã phải lòng Cẩm Phô – một người bạn gái học chung từng bênh vực cho Chuẩn. Và…

Nội dung

Câu chuyện xoay quanh Chuẩn – một cậu học sinh trong giai đoạn thanh thiếu niên và không thông minh lắm, thường bị gọi là “thằng đầu bò” nhưng lại có thú chơi hoa – cậu học tại trường cấp 2 nổi tiếng tại thị trấn với toàn học sinh dở. Nhưng thật bất ngờ, cậu thi đậu vào trường cấp 3 Trần Cao Vân chứa hầu hết là học sinh giỏi với sự ngạc nhiên, sửng sốt và vui mừng của gia đình. Chuẩn gặp được một nhóm “nữ quái” lớp 10A2 gồm: “Liên móm”, Thùy Dương và Cẩm Phô. Trong đó có Cẩm Phô là một cô gái hiền lành, dễ thương bảo vệ cậu khỏi những câu trêu chọc của “Liên móm”. Nhờ vào hai người bạn thân “Phú ghẻ” và Cường từ cấp 2, Chuẩn và Cẩm Phô trở thành một cặp. Dần dần, cậu cũng kết thân với “Liên móm” và Thùy Dương.

Chuẩn là một học sinh lớp 10, rất yêu thích hoa, sống trong một thị trấn yên bình tại miền Nam Việt Nam. Nhà cậu gồm có ba, mẹ và nhỏ em gái tên Châu. Ba cậu là người rất nghiêm khắc và dữ dằn, mỗi khi cậu bị điểm kém thì sẽ bị ông đá vào hạ bàn. Có vài lần Chuẩn ăn cắp tiền của mẹ để đi mua hoa về trồng, đến khi mọi chuyện bại lộ thì cậu bị ba đánh đòn một trận. Ba Chuẩn mua một chiếc xe đạp rất đẹp nhưng không cho cậu chạy, ông hứa sẽ giao nó cho cậu với điều kiện cậu phải thi đậu vào trường Trần Cao Vân. Nhà Chuẩn bên cạnh nhà của nhỏ Thảo, cô bé hàng xóm dễ thương có tình cảm với Chuẩn, thường qua nhà giúp Chuẩn tưới cây làm vườn. Chuẩn không ngờ có ngày cậu được điểm cao vào trường Trần Cao Vân, ba cậu lấy tiền tiết kiệm ra đãi tiệc bà con trong khu vực để mừng việc con trai ông thi đậu. Chiếc xe đạp thuộc về Chuẩn, bạn bè cậu gọi nó là chiếc “Huy chương vàng” và cho bạn bè mượn chạy khắp thị trấn. Chuẩn có hai người bạn thân là “Phú ghẻ” và Cường. Phú ghẻ cũng học bên trường Trần Cao Vân trong khi Cường học bên trường Huỳnh Thúc Kháng.

Vì nhà nghèo không có tiền mua quần áo mới nên mẹ Chuẩn phải chỉnh sửa lại quần cũ của bà cho cậu mặc đi học. Cái quần có miếng vá hình tam giác trên mông khiến Chuẩn xấu hổ, cậu không muốn ai thấy điểm nhạy cảm này. Trong lúc chào cờ, miếng vá trên quần Chuẩn bị mọi người nhìn thấy, họ gọi miếng vá đó là “tam giác Béc-mu-đa”. Chuẩn thường bị chọc ghẹo bởi “Liên móm”, bạn thân của Cẩm Phô và Thùy Dương. Liên móm chọc ghẹo Chuẩn trong khi Cẩm Phô đứng ra bênh vực cậu. Từ đó Chuẩn nhớ nhung và đem lòng yêu Cẩm Phô dù chưa thấy mặt cô. Cẩm Phô là con gái của hai vợ chồng chủ tiệm thuốc tây Hồng Phát, một trong ba nhà giàu nhất thị trấn, đặc biệt là nhà cô sát bên nhà Phú ghẻ. Chuẩn tình cờ gặp Cẩm Phô khi qua tìm Phú ghẻ, không may xe đạp của Cẩm Phô bị hỏng nặng sau cú tông của Chuẩn. Chuẩn càng vui mừng hơn khi biết Cẩm Phô cũng có tình cảm với mình. Ba mẹ của Cẩm Phô nghiêm khắc và dữ dằn hơn cả ba Chuẩn, không người bạn nào dám đến nhà Cẩm Phô. Một lần Chuẩn đánh liều đi thẳng vào tiệm thuốc để gặp Cẩm Phô, nhưng ba Cẩm Phô bất ngờ xuất hiện khiến Chuẩn phải giả vờ là người mua thuốc để rút lui.

Biết được chỉ có một mình Cường mới có thể đến nhà Cẩm Phô để gặp thằng Luyện – em trai cô, Chuẩn phải nhờ Cường gửi tín hiệu hẹn hò cho Cẩm Phô. Chuẩn và Cẩm Phô bắt đầu hẹn hò ở quán chè Bà Thường. Chuẩn mua một cây đàn guitar, nhờ Phú ghẻ tập cho cậu đàn để có thể hát cho Cẩm Phô nghe. Nhỏ Châu và nhỏ Thảo là hai khán giả nghe Chuẩn đàn “thử nghiệm”, nhỏ Châu thấy buồn chán trong khi nhỏ Thảo cực kỳ thích, luôn luôn khen ngợi Chuẩn. Mãi mê tập đàn mà không quan tâm đến việc học ở trường, Chuẩn bị điểm kém khiến ba cậu nổi giận vô cùng. Ba cậu đã xé cuốn sách học đàn, đồng thời đập vỡ cây đàn của cậu. Một ngày nọ, Liên móm đem chuyện hẹn hò ở quán chè ra chọc ghẹo Chuẩn. Chuẩn nghi ngờ Phú ghẻ đã làm lộ chuyện hẹn hò của mình, nhưng thật ra thủ phạm chính là Cường. Cường giải thích rằng cậu kể chuyện hẹn hò của Chuẩn cho Thùy Dương nghe, rồi Thùy Dương kể lại với Liên móm. Liên móm liên tục chọc ghẹo Chuẩn khiến cậu buồn bã vô cùng. Chuẩn đem chuyện này tâm sự với Cẩm Phô và đòi chia tay, nhưng Cẩm Phô đề nghị cả hai đổi chỗ hẹn hò, từ quán chè chuyển qua nhà chị Cẩm Phiêu – chị gái của cô. Cả hai sẽ hẹn hò dưới vỏ bọc học chung để đảm bảo an toàn cho cuộc tình này. Phú ghẻ tiết lộ rằng Cẩm Phô học cực kỳ yếu và từng bị ở lại lớp, điều này càng khiến Chuẩn hoang mang hơn vì cậu và Cẩm Phô đều học yếu thì rất khó học chung. Nếu muốn học chung thì Chuẩn chỉ còn một lựa chọn duy nhất là phải giỏi hơn Cẩm Phô để có thể chỉ dạy cô. Từ đó Chuẩn cố gắng học chăm chỉ hơn, làm gia đình cậu bất ngờ, ba mẹ cậu vui lòng hơn. Chuẩn và Cẩm Phô bắt đầu gặp nhau tại nhà chị Cẩm Phiêu. Thời gian đầu dạy Cẩm Phô, Chuẩn thường la mắng lớn tiếng khiến cô nổi giận nói câu “tam giác Béc-mu-đa”, nhưng sau đó cô gửi thư xin lỗi Chuẩn. Cả hai tiếp tục học chung, lần này Chuẩn đã biết rút kinh nghiệm, giảng dạy bạn gái một cách nhẹ nhàng hơn.

Từ khi Chuẩn cho Liên móm mượn cuốn sách thì cô không còn chọc ghẹo cậu nữa, ngược lại còn đối xử rất tốt với cậu. Nhờ có Chuẩn dạy mà Cẩm Phô trở thành học sinh giỏi, còn bản thân Chuẩn trở thành học sinh xuất sắc. Ba Cẩm Phô đã biết chuyện cả hai học chung, ông rất hài lòng vì Chuẩn đã giúp con gái ông học hành tiến bộ hơn. Chuẩn ngày càng hạnh phúc bên Cẩm Phô, Cường và Thùy Dương đã thành một đôi, còn Phú ghẻ và Liên móm có thể cũng sắp yêu nhau. Gần đến Tết Nguyên Đán, Chuẩn đem hoa đi bán kiếm được kha khá tiền, dự định mua quần áo mới cho nhỏ Châu và nhỏ Thảo, điều này làm nhỏ Thảo vừa vui vừa ngượng. Một ngày kia, Chuẩn bất ngờ khi thấy bạn bè đến nhà mình, nhóm bạn đầy đủ gương mặt quen thuộc như Phú ghẻ, Cường, Cẩm Phô, Thùy Dương, Liên móm và Luyện. Nhóm bạn biết Chuẩn có vườn hoa rất đẹp nên muốn đến xem thử. Ba Chuẩn kêu cậu vào trong nhà, cứ tưởng ông sẽ cho cậu một trận đòn vì tội rước bạn vào nhà, ngờ đâu ông tặng cho cậu cây đàn guitar mới. Được bạn bè đề nghị, Chuẩn đàn cho họ nghe và tặng cho mỗi người một cành hoa, riêng Cẩm Phô được cậu tặng một bó hoa hồng tươi thắm. Khi tặng hoa cho Cẩm Phô, Chuẩn nhìn qua nhà nhỏ Thảo thì thấy nhỏ Thảo chạy vụt vào trong nhà.

Nhân vật

Nhân vật chính:

  • Chuẩn (nhân vật chính; bị Liên gọi là “Ông Béc-mu-đa” một thời gian)
  • Phú (biệt danh Phú ghẻ)
  • Cường
  • Cẩm Phô
  • Liên (biệt danh Liên móm)
  • Thùy Dương

Nhân vật phụ:

  • Châu: em gái Chuẩn
  • Thảo: cô bé hàng xóm nhỏ hơn Chuẩn 2 tuổi
  • Cẩm Phiêu: chị gái Cẩm Phô
  • Luyện: em trai Cẩm Phô
  • Ba và mẹ Chuẩn
  • Ba và mẹ Cẩm Phô

Cùng một số nhân vật khác

II. Review sách Trại Hoa Vàng

Review Trại hoa vàng - Nguyễn Nhật Ánh

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

Dưới đây là tổng hợp Review sách Trại Hoa Vàng của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Giúp bạn có cái nhìn tổng quát nhất về cuốn sách và không cần mất thời gian tìm kiếm.

Hãy truy cập Những Cuốn Sách Hay thường xuyên hoặc lưu lại để tiện theo dõi và cập nhật thông tin mới nhất nhé.

1. THANH review sách Trại Hoa Vàng

Mỗi cuốn sách của Nguyễn Nhật Ánh đều mở ra một thế giới mới với bao điều thú vị khác nhau. Trong cuốn sách này, một lần nữa tác giả tiếp tục đưa chúng ta đến với câu chuyện tình yêu chớm nở trong những năm tháng áo trắng của Chuẩn và Cẩm Phô. Nam chính là Chuẩn sống trong gia đình điều kiện khá khó khăn mà sức học của Chuẩn lại kém vì thế bố luôn thấy thế mà bực bội.

Trong kỳ thi tuyển sinh, bố Chuẩn đã lấy phần thưởng là chiếc xe đạp vừa tốt vừa mới làm động lực cho Chuẩn học. Nhưng sức học của Chuẩn vẫn vậy, suốt ngày chỉ có vườn hoa sặc sỡ sau khu vườn làm niềm vui của anh. May sao nhờ những người bạn đã ra sức giúp đỡ Chuẩn lên trường cấp 3 tốt. Cánh cửa cấp 3 mở ra cũng là lúc Chuẩn bắt đầu có cảm giác rung động đầu đời với Cẩm Phô bên lớp 10A2. Cả hai nảy sinh tình cảm trong sáng, hồn nhiên trong sự trêu chọc của các bạn bè thân thiết.

Những buổi gặp nhau lén lút của cả hai thật dở khóc dở cười khi phải trốn phụ huynh. Cẩm Phô và Chuẩn đều có phụ huynh khá nghiêm khắc vì thế tình cảm của cả hai thỉnh thoảng lại sợ bị bắt gặp ngăn cấm. Cuốn sách là một món quà tuyệt vời về tình cảm gia đình, bạn bè hay những người xung quanh như Thảo luôn giúp đỡ Chuẩn không cần trả ơn. Truyện khá nhẹ nhàng đem lại cho ta tâm hồn thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng.

2. HẢI NAM review sách Trại Hoa Vàng

Mình đã đọc rất nhiều truyện của bác Nguyễn Nhật Ánh rồi nhưng chuyện này để lại cái kết khiến mình phải suy ngẫm. Câu chuyện tình yêu tuổi học trò của cậu học trò Chuẩn với Cẩm Phô hết sức dễ thương. Và đặc biệt, “người” mai mối cho mối tình này lại là cái tam giác “Béc-mu-đa”. Chi tiết này khiến mình bật cười. Điều hay ở câu chuyện này là một bài học.

Tình yêu đúng đắn có thể khiến một người lười học như Chuẩn trở nên chăm chỉ và thành thần tượng của mọi người (dù sự thực chưa phải vậy). Nhưng cái kết lại không vừa lòng mình cho lắm. Ấn tượng của mình là cô bé Thảo. Hằng ngày tự giác qua nhà vườn của anh hàng xóm mà không lời kêu ca. Cuối buổi chỉ xin cành hoa hồng nhưng lại không được. Chi tiết này để ý kĩ dễ thấy được dụ ý xin hoa hồng của Thảo là bày tỏ tình cảm. Vậy mà Chuẩn lại không nhận ra.

Cuối truyện, hình ảnh Thảo chạy đi khi thấy Chuẩn tặng cả một bó hoa hồng cho Cẩm Phô – điều mà Thảo luôn ước bấy lâu. Cái kết tuy buồn nhưng đúng chuẩn Nguyễn Nhật Ánh.

3. LÊ SƠN review sách Trại Hoa Vàng

“Đội nón mà nắng?
– Nón cũng nắng.
– Thôi ăn chè đi cho mát!
– Xí!
“Xí” xong tới phiên Cẩm Phô hỏi tôi:
– Khi nãy anh đợi lâu không?
– Lâu.
– Mấy phút mà lâu?
– Mười phút.
– Mười phút mà lâu gì?
– Lâu chứ.
– Xí!”

Vẫn là mạch cảm xúc nhẹ nhàng không lẫn vào đâu được, Trại Hoa Vàng vẽ nên một bức tranh tuổi mới lớn đầy ký ức. Kết thúc một cách hơi ngứa ngáy, khi mà ngay từ giữa truyện mình đã mường tượng một cái kết với bông hồng dành cho nhỏ Thảo, vậy mà cuối cùng vẫn dành cho Cẩm Phô…

Đợt này đầu óc vẻ như đang mãn teen, vất Murakami sang một bên, dành tâm trạng đọc tuổi mới lớn của Nguyễn Ngọc Ánh. Cảm thấy tự do hơn nhiều.

4. JLO TRAN review sách Trại Hoa Vàng

Có thể nói, trong các tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh thuộc series 80-90, cuốn sách làm tôi cảm thấy dễ chịu nhất là cuốn “Trại Hoa Vàng”. Tại sao ư? Đơn giản là xuyên suốt cuốn truyện là một mối tình đầu rất đẹp ở lứa tuổi học trò giữa hai nhân vật chính trong truyện – Chuẩn và Cẩm Phô. Còn gì nữa? Vâng, điều khiến tôi đỡ phải suy nghĩ day dứt nhất khi đọc xong chính là kết truyện khá có hậu, không phải chịu đựng nhiều cảm giác “bể kèo” như mọi khi.

Trong truyện có khá nhiều tình huống khá ấn tượng khác, hài hước có, buồn có, đầy ắp những giá trị có. Ví dụ như cảnh Chuẩn đi học phải mặc quần thừa áo vá của mẹ, vì lưng quần phải nới rộng nên lộ nguyên cái tam giác “Béc-Mu-Đa” bằng vải khác màu trên mông, tuy đã được che đậy nhưng cũng bị nhóm nữ quái 10A2 chọc ghẹo, để rồi về nhà khóc lóc và bị mắng cho 1 trận: “Tại mày mà ra cả, còn khóc nỗi gì ! – Nghe xong, ba tôi hừ mũi – Quần của mẹ mày sửa lại cho mày mặc có gì là xấu ! Có phải đồ ăn cắp ăn trộm đâu mà lấy tay che!”

Trại hoa vàng với tôi hội tụ rất nhiều niềm vui về tình bạn với những Phú Ghẻ, Cường sát cánh những lúc ôn thi vào trường “top” Trần Cao Vân, về tình yêu thuở học trò với Cẩm Phô con gái “đại gia thuốc tây” Hồng Phát, tình hàng xóm với cô bé Thảo sát bên nhà hay qua nhà tặng ổi, tình anh em với con nhỏ Châu hay thắc mắc. Ngoài ra, truyện còn có những tình cảm và mối quan hệ không biết gọi tên như thế nào, đặc biệt là mối quan hệ từ thù sang bạn của đám Liên Móm lớp 10 A2 và Chuẩn, tất cả gợi lên trên tâm trí chung ta một ký ức thời còn đi học thất sống động, chan chứa biết bao vui cười, giận hờn, và cả những nỗi buồn của con nhà nghèo.

Tuy kết truyện khá có hậu, tuy nhiên cuối truyện vẫn còn có một người buồn và khiến đọc giả phải suy nghĩ đôi chút, đó là cuối cùng, Chuẩn vẫn không tặng hoa hồng cho bé Thảo, cuối cùng cành hồng vẫn dành cho Cẩm Phô. Chuyện cũng dễ hiểu nhưng vẫn tạo ra một sự suy tư trong lòng người đọc.

5. KIET HUYNH review sách Trại Hoa Vàng

Câu chuyện dễ thương kinh các bác ạ.

Kiểu tình yêu học trò cấp 3 bẽn lẽn, hẹn hò tâm sự thì tào lao mà đứa nào cũng khoái ruột gan lộn tùng phèo. Ngày nào được gặp nhau là sướng rên.

Ai đã từng có tình yêu tuổi học trò chắc chắn sẽ cười nghiêng ngã vì “Hahaha! Vậy ra không phải mỗi mình mình là dở hơi như thế.”

Điểm đặc biệt Trại Hoa Vàng là vẽ ra được hình ảnh một gia đình nghèo, những đứa con nghèo đến cái quần cũng không có để mặc (nghĩa đen). Vâng, rất nghèo, nghèo đến độ “Tao chỉ có hai cái quần để thay ra thay vô, sửa lại cho mày, tao lấy gì tao mặc?”

Và cả câu chuyện chỉ xoay quanh mỗi cái quần. Cái quần là đầu câu chuyện.

Ông bố là người để lại ấn tượng nhiều nhất. Cuộc sống bế tắc nên ông đâm ra bạo hành, hận mọi người và rơi vào cảnh chè chén. Ông hận mỗi khi thấy đứa con không phấn đấu mà đi theo con đường của mình. Ông hận nên sinh lòng ghen ghét xã hội.

Nhưng tận sâu trong thâm tâm, ông đang hận mình đã không thay đổi được gì, ông hận bản thân đã không mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho vợ con.

Làm đàn ông trách nhiệm lắm các bác ạ, sinh ra đã mang nhận thức phải là trụ cột và được giáo dục phải như vậy. Càng lớn tôi càng cảm thấy cái bản năng tự nhiên ấy.

6. TÉP review sách Trại Hoa Vàng

Tép đọc nhiều truyện của chú Nguyễn Nhật Ánh đến nỗi bị loãng, không nhớ hết được chi tiết các câu chuyện nữa, lúc đó đọc ngấu nghiến mà không nghĩ nhiều, giờ đọc lại càng thêm thấm cái tình trong nó , chắc thêm một chút trải nghiệm một vài câu chuyện của riêng mình nên mỗi lúc một suy nghĩ. Trại Hoa Vàng, vẫn luôn là phong cách của chú Ánh mà mình hâm mộ: hồn nhiên, hóm hỉnh, tự nhiên và luôn là những tuổi thơ rực rỡ, nhiệm màu và ý nghĩa nhất mà mỗi người chúng ta đã bỏ quên ( chợt nhận ra mình rất có cảm tình với những văn phong thoải mái, hài hước, giản dị hơn những phong cách viết trang trọng, thâm sâu nhỉ, đó là sở thích rồi).

Câu chuyện của cậu bé Chuẩn như câu chuyện của bất cứ thằng con trai mới lớn nào cũng trải qua mà đôi khi chúng ta bỏ lỡ hay vô tình lãng quên. Đó có thể là câu chuyện của chính bạn, cậu em trai hay thằng hàng xóm, đứa bạn cùng lớp, cực kì dễ thương, ngây ngô và trong sáng.

Câu chuyện của Chuẩn và Cẩm Phổ nhẹ nhàng, bình thường như bao câu chuyện cảm nắng của mấy cặp gà bông mới lớn, mới biết thương nhớ một người. Cái đặc biệt cũng là một trong những nét tôi yêu thích nhất trong truyện của chú đó là bạn có thể bắt gặp những bóng hình thân thuộc xung quanh bạn, câu chuyện sẽ dần trở nên tự nhiên, nhẹ nhàng như hòa vào kí ức của chính mình, xuôi theo dòng cảm xúc đến cuối và kết thúc đọng lại luôn là một tâm hồn “trẻ thơ” hơn và một nụ cười nhẹ, thoải mái không ưu tư vì đối với tôi chú Ánh luôn là Thiên sứ của tuổi thơ với sứ mạng nhắc nhở về tuổi thơ ai cũng từng có, về những câu chuyện tưởng chừng đã lãng quên, đích đến luôn là câu nhắc nhớ nhẹ nhàng để ta quý hơn hiện tại, trân trọng và quan tâm hơn những nhân vật thật quanh mình.

Thật may mắn khi tuổi thơ của chú trọn vẹn, màu nhiệm đến lại kỳ, và may mắn hơn nữa khi chú-một người đàn ông tóc đã muối tiêu nhưng vẫn giữ nguyện vẹn ký ức ngày bé của mình để giờ đây ta lại được cùng chú quay ngược thời gian,cùng ôn lại kí ức ấy . Chuẩn, Cẩm Phổ, Cường, Phú ghẻ, Liên móm ,nhỏ Châu hay bé Thảo luôn là hiện thân những người bạn tuổi thơ của mỗi người, nhìn lại xung quanh và bạn sẽ nhận ra mình đang vô tâm thế nào đối với họ, giữ họ thật chặt nhé bởi vì ” khi bạn thất bại, mất tất cả, thứ duy nhất còn lại bên bạn là những người bạn , đôi khi bình thường đến mức ta xem như hiển nhiên ” quý thật nhiều.

Luôn có một góc nhỏ cho những câu chuyện dang dở như Thảo trong góc viết của Tép nhỉ, chỉ là cô bé bỗng lớn, bỗng biết thương, nhưng không đúng thời điểm thôi, rồi Thảo cũng sẽ gặp được người em thương hơn vào thời điểm đúng hơn thôi e nhé.

Cuối cùng là góc viết cho người cha và một câu nói mà dạo này Tép nhận ra : cuộc đời sẽ thay đổi khi bạn thay đổi và cha nào thì cũng thương con thôi :)))

7. NGUYỄN LINH review sách Trại Hoa Vàng

Có nhiều cách để đọc truyện của bác Ánh, cũng có thể đọc vào nhiều thời điểm.

Khi mình còn chưa lên lớp 9, chưa bước vào quãng thời gian ôn luyện vào cấp 3, mình đã đọc Trại hoa vàng với biết bao mơ mộng. Không mơ mộng làm sao khi bản thân thầm thương một cô nàng cùng lớp như Cẩm Phô, từng mơ mộng cùng nàng thi vào trường điểm, từng mơ mộng được sát cánh bên nàng trong những tháng ngày cấp 3 huyền diệu. Lúc đó, mình chỉ đọc và mơ mộng.

Khi mình bước vào quãng đời cấp 3, mình đã xa người thầm thương mãi mãi, mình bất chợt hiểu tâm trạng của cô hàng xóm nhỏ, mình chợt nhận ra những giây phút hạnh phúc nhất là khi theo đuổi một thứ gì đó, đích đến trường Trần Cao Vân là một, đích đến tình yêu cũng là một, đích đến khiến cho ta hạnh phúc. Chuẩn chính là một nhân vật hạnh phúc như thế.

Nhưng khi mình lớn hơn, bước chân vào cuộc đời dài, gặp nhiều hơn, nghĩ nhiều hơn, lúc đó hạnh phúc với mình đơn giản có lẽ chỉ là vườn hoa vàng óng, là cô gái nhà bên như Thảo, là những phút giây thảnh thơi êm đềm với gia đình tràn đầy yêu thương.

Trại hoa vàng, vẫn chỉ là cuốn sách ấy thôi, mà mỗi khi mình đọc lại, mình đều thấy một gì đó thật mới mà bản thân đã lỡ bỏ quên. Là những “giá như…” không thể quay trở lại, là những phút giây hồi tưởng hạnh phúc.

III. Trích dẫn sách Trại Hoa Vàng

Trích dẫn sách Trại hoa vàng - Nguyễn Nhật Ánh

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

Lúc tôi buông thùng tưới xuống và ngồi thở hổn hển trên bậc đá sau hè, mặt trời vẫn chưa mọc. Phương đông chỉ mới hửng sáng với những đám mây treo lơ lửng cuối chân trời xa vừa kịp nhuộm hồng. Nhỏ Thảo nhà bên cạnh, cũng dậy sớm như tôi, đang đốt lá ở cuối vườn. Khói lên nghi ngút khiến màn sương buổi sớm chưa kịp tan đã trở nên dày đặc.

Trên ngọn hải đường lập lòe hoa đỏ sát hàng rào nhà nhỏ Thảo, lũ chim sẻ chí chách gọi nhau hệt một bọn trẻ lắm mồm.

Tôi hít một hơi đầy lồng ngực và đưa mắt ngắm khoảnh vườn của mình với vẻ trìu mến. Bên cạnh những đóa đồng tiền rực rỡ như những ngọn pháo bông, những bông cẩm chướng e ấp một nét đẹp thùy mị, dịu dàng là những đoá hồng xinh tươi và quí phái. Những cụm hoa chen nhau chiếm gần trọn nửa khoảnh vườn.

Vườn nhiều loại hoa nhưng gần như chỉ một màu vàng. Hoa hồng vàng và hoa đồng tiền vàng nở rộ khắp nơi. Gần Tết, lại có thêm màu vàng của lay-ơn, thược dược và cúc đại đóa, những loài hoa chỉ hợp với khí hậu cuối năm. Chấm phá trên cái nền vàng mênh mông của khu vườn là những bông cẩm chướng hồng và tía, các đóa đồng tiền màu mào gà và màu cà rốt lẫn những đoá hồng phấn, trắng, đỏ và một vài đoá có màu khói hương. Tất cả hoà lẫn vào nhau tạo nên một bức tranh quyến rũ đến mức mỗi lần tưới nước xong tôi cứ ngồi thừ ra ngắm nghía, quên cả chuyện vào nhà.

Trước đây tôi chẳng biết gì về hoa. Chỉ năm ngoái, khi theo một đứa bạn về nhà nó chơi, tôi mới bị chinh phục bởi thú vui thanh nhã này. Ba nó là một nghệ nhân chơi hoa nổi tiếng không chỉ trong thị trấn. Ông từng giành được khá nhiều giải thưởng trong các cuộc thi tài ở các hội hoa xuân. Trên tường nhà ông treo đầy bằng khen và lủng lẳng vô số huy chương. Nhưng chính vườn hoa bao quanh nhà ông mới khiến tôi trố mắt sững sờ. Những chậu thược dược trổ hoa, bốn chục bông, những chậu hồng ra đủ các màu hoa, những gốc bồ đề và vạn tuế lượn lờ, uốn éo thành đủ thứ hình thù kỳ dị, tất cả khiến tôi có cảm giác như vừa đặt chân vào thế giới huyền bí của các loại kỳ hoa dị thảo.
Kể từ ngày đó, tôi tập tành chơi hoa. Lúc đầu không có tiền, tôi chỉ dám trồng dăm bụi đồng tiền, vài hàng thược dược. Dần dà tôi trồng thêm những loại hoa khác. Để thỏa mãn ham thích ngày một tăng của mình, tôi bắt đầu rình rập đánh cắp tiền của mẹ tôi.

Mẹ tôi mở quán giải khát ngay trước nhà. Tiền bạc thu vào đều bỏ trong ngăn kéo đằng sau quầy, cuối ngày mẹ tôi mới lôi ra đếm lại sau khi xếp từng tờ phẳng phiu, cẩn thận. Ngăn kéo không khóa, do đó tôi tha hồ giở trò đạo tặc. Thường, tôi không đủ thời giờ lẫn can đảm để quan sát và chọn lựa. Kéo ngăn kéo một cái “rột”, tôi thò tay quơ vội một nắm giấy bạc rồi giấu tay vào trong áo, tôi ba chân bốn cẳng lẩn ngay vào nhà cầu và sau khi chốt cửa lại cẩn thận, tôi mới thong thả giở ra đếm.

Đi đêm lắm có ngày gặp ma, có lần tôi vừa thó một mớ tiền chưa kịp giấu vào dưới vạt áo thì bị ba tôi bắt gặp. Kết quả là tôi bị một trận đòn quắn đít, đau thấu trời xanh. Nếu lần đó mẹ tôi không khóc lóc năn nỉ khiến ba tôi ngừng tay, chắc hai mông tôi dẹp lép như quả chuối ép.

Nhưng trong cái xui bao giờ cũng kèm theo cái hên. Sau trận đòn đó, nghe tôi khai tôi đánh cắp tiền chỉ để mua hoa, mẹ tôi bỗng thương tình nên từ đó về sau mẹ thường giấu ba giấm giúi tiền cho tôi. Có lẽ mẹ tôi nghĩ thà để tôi bận bịu với thú trồng hoa còn hơn là để tôi suốt ngày đàn đúm với bạn bè thọc biđa, kết băng kết đảng rủ nhau đánh lộn hoặc tiêu phí thì giờ vào những trò lăng nhăng khác. Ba tôi trước sau vẫn chẳng ưa gì cái trò hoa cỏ vô tích sự của tôi. Chỉ đến Tết năm rồi, khi tôi bán được mấy mươi chậu thược dược và cả trăm nhành lay-ơn lấy tiền mua sách vở và sắm cho nhỏ Châu, em gái tôi, một cái cặp xách thì ba tôi mới bớt thờ ơ với khoảnh vườn của tôi.

Thỉnh thoảng, vào những buổi chiều rảnh rỗi không phải nấu đồng nấu sắt – ba tôi làm nghề mua bán phế liệu – ông bắc ghế ra ngồi ngoài vườn, gật gù thưởng thức “công trình” của tôi. Nhưng đó là những lúc ba tôi vui vẻ, thư thái. Còn những khi trong lòng bực bội hay có chuyện lo nghĩ, ông lại nhớ ra chuyện học hành lẹt đẹt của tôi, thế là ông lại đâm cáu:

– Cái thằng đầu bò này, học hành không lo, suốt ngày cứ hoa với lá! Có ngày tao đốt sạch hết cái đám cây cỏ của mày cho coi!

Đầu óc tôi vốn không được thông minh lắm, học hành năm nào cũng dở dở ương ương, nên mỗi khi điên tiết tôi chuyện gì, ba tôi thường gọi tôi là “thằng đầu bò”. Tôi ức lắm, nhưng nghe riết rồi cũng thấy quen tai.

Đang mơ màng nghĩ chuyện đâu đâu, tôi bỗng giật bắn mình bởi một tiếng gọi sát bên tai:

– Ê! Tôi ngoảnh lại, thấy nhỏ Thảo đứng sát hàng rào dòm sang. Một tay cầm chổi, một tay cầm trái ổi chìa ra phía trước, nó cười tươi:

– Cho anh nè!

Tôi vốn háu ăn, thấy ổi là chảy nước miếng, liền mở cửa rào chạy sang.

– Ổi đâu vậy?

Tôi hỏi cho có chuyện chứ thực ra tôi biết tỏng nhỏ Thảo hái ổi trong vườn. Cuối vườn nhà nó có năm, sáu cây ổi, cây nào cây nấy trĩu trái, tối tối tôi vẫn hay chui rào qua hái trộm.

Cầm trái ổi to tổ bố trên tay, tôi xúc động quá chừng, bèn nghĩ cách tạ ơn nó:

– Em đợi anh chút!

Nói xong, tôi chạy về nhà ngắt một nhánh hoa hồng rồi hí hửng cầm sang:

– Tặng em đấy!

Nhỏ Thảo đón lấy món quà của tôi bằng cặp mắt long lanh. Nó trầm trồ:

– Ôi, đẹp quá!

Tôi rộng rãi:

– Em cứ cắm chơi đi! Khi nào nó tàn, anh sẽ cho em nhánh hoa khác!

Nhỏ Thảo rất thích hoa hồng. Hồi tôi mới chơi hoa, nó thường chạy sang tò mò ngắm nghía. Thỉnh thoảng nó còn phụ tôi bón phân, tỉa lá. Trước đây, tôi không bao giờ thèm chơi với nó. Nó nhỏ hơn tôi hai tuổi, tôi coi nó là đồ nhóc tì chưa biết mặc quần. Hơn nữa, ba tôi không muốn tôi chơi thân với ai, cả bạn trai lẫn bạn gái. Ông cứ sợ tôi chơi với bạn sẽ đâm ra hư đốn, bỏ bê học tập. Mỗi lần thấy tôi đi học về trễ, ông không cần biết vì lý do gì, cứ trợn mắt hăm he: “Mày cặp kè đi chơi lông bông với mấy thằng ôn đó, có ngày tao lột quần đuổi mày ra khỏi nhà”. Ba tôi đã nói là làm. Năm ngoái, ông đã xé quần tôi rách teng beng một lần, về cái tội tôi mải đánh biđa với lũ bạn bỏ cả cơm trưa.

Nhưng nhỏ Thảo thuộc diện ngoại lệ. Nó cùng tuổi với nhỏ Châu em gái tôi nên ba tôi không liệt nó vào hạng bạn bè mà tôi có thể đàn đúm rồi đi đến chỗ hư hỏng cuộc đời. Vả lại, nó ở sát nách nhà tôi. Đối với hàng xóm láng giềng, chích sách “cấm vận” của ba tôi có phần nới lỏng hơn. Vì vậy, nhỏ Thảo tha hồ chạy qua chạy lại và tha hồ bị tôi sai vặt.

Hồi mới quen, nhỏ Thảo cứ tò tò đi theo tôi xin hoa hồng. Nhưng tôi cứ một mực từ chối. Hoa hồng tượng trưng cho tình yêu, nếu tặng, tôi sẽ tặng cho con nhỏ nào đó học cùng lớp chứ chẳng có lý gì lại tặng cho con nhãi hỉ mũi chưa sạch này. Tôi sai nó đã đời và chỉ trả công cho nó bằng những bông đồng tiền. Nó nhận hoa mà mặt cứ xịu xuống.

Mãi về sau này, tôi mới phá lệ tặng cho nó mấy bông hồng héo. Nhỏ Thảo tính tình hiền lành. Nhìn những đóa hồng sắp ngủm trên tay tôi, nó rơm rớm nước mắt nhưng không dám từ chối. Chỉ đến hôm nay, tưới nước một hồi đói bụng, thấy trái ổi to đùng trước mặt tôi cầm lòng không đậu, mới hào phóng tặng cho nó một đóa hồng tươi nguyên.

Tôi ngồi bệt xuống bậc đá định giơ trái ổi lên cạp thì bỗng nghe tiếng “suỵt” khẽ nơi cửa rào. Tôi ngó ra thấy mái tóc bù xù của thằng Cường đang lấp ló. Nó ngoắt tôi, khẽ giọng:

– Chuẩn!

Tôi ném trái ổi vô thùng tưới, chạy ra:

– Mày đi đâu sớm vậy? – Tao đi bỏ bánh mì. Xong rồi, ghé mày chơi!

Tôi mở cửa rào:

– Vô đi!

Nó lấm lét ngó quanh:

– “Ông già hắc ám” của mày có nhà không?

“Ông già hắc ám” là biệt danh tụi bạn gán cho ba tôi. Lúc đầu nghe tụi nó gọi như vậy, tôi chửi tụi nó te tua. Nhưng chẳng đứa nào chịu sửa. Riết rồi tôi đâm chán, mặc tụi nó muốn gọi gì thì gọi. Vả lại, ba tôi cũng có vẻ thích hợp với biệt danh đó lắm lắm.

Nhìn cặp mắt láo liên của Cường, tôi phì cười:

– Tao không biết! Hình như ba tao còn ở trỏng!

– Vậy thì tao đứng đây!

Vừa nói, Cường vừa siết chặt ghi đông xe. Làm như nó sợ buông tay ra, tôi sẽ đẩy nó vào buồng ba tôi hay sao đấy!

Không riêng Cường, đứa bạn nào ghé nhà tôi cũng thậm thà thậm thụt như vậy. Nhà tôi nằm ngay khúc ngoặt của một con đường nhỏ, kế một con hẻm. Mặt tiền trông ra đường, là quán nước của mẹ tôi. Khu vườn phía sau chạy dọc theo con hẻm. Bên kia hẻm là nhà nhỏ Thảo. Cửa vườn mở phía sau, chẳng liên quan gì đến cửa trước. Thỉnh thoảng bạn bè ghé thăm tôi, đạp vù một cái, chui tọt vào hẻm, quanh ra sau vườn, ba mẹ tôi ít khi trông thấy.

Nhưng tụi bạn chỉ đứng thập thò ngoài cửa rào ngoắt tôi ra. Chẳng đứa nào chịu đặt chân vào bên trong. Nói chung, bộ mặt lầm lì của ba tôi khiến tụi nó khiếp vía.

Cường khều tôi:

– Lát nữa mày rảnh không?

– Chi vậy?

– Đi tắm sông với tụi tao!

– Mấy đứa bên Huỳnh Thúc Kháng.

Huỳnh Thúc Kháng là trường mới của Cường. Năm ngoái tôi với nó cùng học chung lớp chín trường Trần Quốc Toản. Thi tốt nghiệp phổ thông cơ sở xong, tôi thi vào trường Trần Cao Vân, còn nó thi vào trường Huỳnh Thúc Kháng. Trong các kỳ thi tuyển vào lớp mười, điểm chuẩn của trường Trần Cao Vân là 10,5 còn điểm chuẩn của trường Huỳnh Thúc Kháng là 8. Do đó, học sinh trong thị trấn mặc nhiên xem trường Trần Cao Vân có giá hơn trường Huỳnh Thúc Kháng. Tụi học sinh Trần Cao Vân ra đường gặp tụi Huỳnh Thúc Kháng mặt cứ hếch lên trời. Vì vậy mà hai bên không ưa nhau, thỉnh thoảng lại xảy ra những trận đập lộn nảy lửa khiến cảnh sát phải xách dùi cui rượt chạy tóe khói.

Tuy nhiên, không phải tất cả học sinh hai trường đều xem nhau như kẻ tử thù. Có những cặp chơi thân với nhau từ hồi cấp hai, lên cấp ba dù tách trường vẫn quan hệ mật thiết với nhau. Như tôi với thằng Cường chẳng hạn. Nhưng dù thân với nó cách mấy, tôi vẫn lắc đầu trước lời rủ rê hấp dẫn của nó:

– Tao không đi được!

Cường khịt mũi:

– Sao vậy? Lấy chiếc Huy Chương Vàng chở tao lượn một vòng cho tụi Huỳnh Thúc Kháng lé mắt chứ?

Nghe Cường nhắc tới chiếc Huy Chương Vàng, tôi toét miệng cười. Nhưng rồi mặt tôi lại xịu ngay xuống:

– Bữa nay ba tao không cho tao ra khỏi nhà! Ngày mai tựu trường rồi, tao phải ở nhà chuẩn bị tập vở!

Cường nheo mắt: – Lát nữa mày xuống nhà nội mày ăn sáng rồi len lén chuồn đi, ba mày làm sao biết được!

Cái thói “xuống nhà nội ăn sáng” của tôi, mấy đứa bạn thân đứa nào cũng biết. Tiền mẹ tôi cho tôi ăn sáng, thường thường tôi giếm kỹ, để giành mua hoa hoặc đi chơi với bạn bè. Sáng sáng, tôi kiếm cớ xuống chơi nhà nội, quẩn quanh chờ “ăn chực”. Nội tôi rất thương tôi. Hễ thấy tôi ló mặt vào, nội tôi bao giờ cũng hỏi: “Cháu ăn gì chửa”. Chỉ chờ có vậy, tôi hí hửng lắc đầu và sau đó thế nào tôi cũng có một tô cháo lòng hoặc một tô bún giò. Tụi bạn thường đem chuyện đó ra chọc tôi. Mỗi lần rủ tôi về nhà ăn giỗ, tụi nó thường ỡm ờ:

– Chiều mai nhớ ghé nhà tao “ăn sáng” nghen! Nhưng sáng nay, Cường không có vẻ gì muốn trêu tôi. Nó chỉ muốn tôi lấy chiếc Huy Chương Vàng cáu cạnh của tôi chở nó xuống bờ sông.

Tôi vẫn lắc đầu nguầy nguậy:

– Không được đâu! Ba tao mà biết được, ổng sẽ treo tao lên xà nhà!

Thấy tôi đem ba tôi ra hù, Cường không dám nài nỉ nữa. Nó dòm dáo dác một hồi rồi nhún vai huýt sáo bỏ đi.

Nay tưới nước một hồi đói bụng - Trại hoa vàng - Nguyễn Nhật Ánh

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE
Nội dung trên đây được sưu tầm từ nhiều nguồn trên internet. Hãy bấm nút Chia sẻ để giới thiệu sách đến bạn bè!

Những Cuốn Sách Hay trân trọng giới thiệu!

Có thể bạn quan tâm

Trích dẫn sách Tôi nói gì khi nói về chạy bộ - Haruki Murakami

Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ – Haruki Murakami

Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ - Trong cuốn sách nhỏ mà thú vị này, bằng giọng văn lôi cuốn, thoải mái nhưng đầy sức mạnh, Murakami kể về quá trình tham gia môn chạy bộ cùng những suy tưởng của ông về ý nghĩa của chạy bộ, và rộng hơn nữa, của vận động cơ thể - sự tuân theo một kỷ luật khắt khe về phương diện thể xác - đối với hoạt động chuyên môn của ông trong tư cách nhà văn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *