Em – Cơn Mưa Rào – Ngọn Lửa – Y Phương
Bài thơ: Em – Cơn Mưa Rào – Ngọn Lửa Ngày ra suối nhớ em Gặp bông hoa nhớ em […]
Chuyên mục tổng hợp tất cả các tác phẩm của tác giả Y Phương.

Y Phương tên đầy đủ là Hứa Vĩnh Sước ( 24 tháng 12 năm 1948 – ngày 9 tháng 2 năm 2022), tại làng Hiếu Lễ, xã Lăng Hiếu, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng; vì vậy, ông còn được gọi là Người trai làng Hiếu Lễ. Sinh trưởng trong một gia đình dân tộc Tày, ông cụ thân sinh là Hứa Văn Cường – một thầy tào chữa bệnh cho nhiều người. Mẹ ông là Nông Thọ Lộc – một phụ nữ đảm đang. Thuở nhỏ, Y Phương có mơ ước học được những phép thuật, những bài thuốc cứu người của cha,… để sau này nối nghiệp làm thầy mo, chữa bệnh. Thế nhưng ông cụ thân sinh biết Sước không hợp với nghề này nên không mặn mà truyền nghề. Y Phương biết những bài cúng, bài than, học chữ từ cha. Lên 9 tuổi, Y Phương mới bắt đầu học trường cấp một thị trấn Trùng Khánh và tập nói tiếng Kinh. Niềm đam mê văn chương đã có trong ông từ rất sớm, bạn bè thời ấu thơ của ông là sách. Mỗi sáng được mẹ cho 5 xu để ăn quà, ông đã dành dụm số tiền ít ỏi này mua sách đọc. Cải cách ruộng đất diễn ra, mặc dù sau đó đã được sửa sai nhưng để lại không ít chuyện đau buồn cho người dân. Y Phương cũng là một nạn nhân của cuộc cách mạng ấy, gia đình bị quy kết thành phần, tất cả những người có chữ, nhất là chữ Pháp, đều bị gọi đi làm cỏ vê (làm khổ sai, cải tạo). Dù học chưa hết cấp III, Y Phương đã ý thức “lí lịch” không đẹp đẽ của gia đình, ông quyết tâm làm lại cuộc đời bằng việc xung phong đi bộ đội. Là con một, Hứa Vĩnh Sước đã trải qua cuộc đời người lính đặc công, và đến với thơ ca thật tình cờ.
Bài thơ: Em – Cơn Mưa Rào – Ngọn Lửa Ngày ra suối nhớ em Gặp bông hoa nhớ em […]
Bài thơ: Lời Mẹ Con ơi Mẹ yêu con như nắng Nắng chẳng bao giờ thừa Nhưng con ơi Con
Bài thơ: Gần Hoa Em như cây hoa Ai gần em cũng đẹp Em như chum rượu Ai gần em
Bài thơ: Cho Em Từng Ngày Bình Yên Ở đấy có trái tim bình yên đang đập trong ngực một
Bài thơ: Lặng Lẽ Đêm Trên đầu ta Trăng khe khẽ sáng Sương khe khẽ lắng Mây khe khẽ trôi
Bài thơ: Nói Với Con Chân phải bước tới cha Chân trái bước tới mẹ Một bước chạm tiếng nói