Yêu Mà Chẳng Biết – Vũ Hoàng Chương

0
151

Yêu Mà Chẳng Biết - Vũ Hoàng Chương

Bài thơ: Yêu Mà Chẳng Biết

Lâu rồi không nhớ bao nhiêu năm,
Từ độ trông nhau hết lạ lùng,
Từ hôm bên nhau thôi ngượng ngùng,
Từ buổi xa nhau mà nhớ nhung.

Em đã nao lòng, anh mê man!
Đuôi mắt đầu môi tình chứa chan,
Đêm thường mơ đêm, ngày đợi ngày.
Nhưng không hề nói cho nhau hay.

Đôi bên cùng kiêu kỳ như nhau,
E dè như nhau nên nghi ngờ,
Không ai cho ai lời yêu đầu,
Anh làm vô tình em ngây thơ.

Kín tiếng nhưng lòng riêng xôn xao,
Ai thấy phong ba nơi bể hồn,
Đâu hễ tim rung là tình trao!
Đâu cứ xuân tươi vì hoa đào!

Nhưng ngày theo ngày, đêm sang đêm.
Tháng năm dìu dịu trôi mơ màng,
Tơ buộc sát hơn và liền thêm,
Khăng khít ai chia Chàng với Nàng.

Một bên thi sĩ, bên đa tình,
Đôi tim đóng then mà hớ hênh,
Cả hai sôi nổi, lại si tình,
Đôi hồn kín bưng mà trống trênh.

Gần nhau, làm dáng với làm duyên
Nhưng tuy say mê, còn dối lòng,
Giấu cả đêm thu, lừa trăng trong,
Có ai yêu đương không thề nguyền?

Cùng nín đau buồn khi chia phôi,
Bình thản như quen vì chuyến đò,
Bao phen thổn thức ngừng trên môi,
Có ai yêu đương không hẹn hò?

Gặp nhau, cười thoáng rồi quay đi,
Mừng tủi chan chan mà hững hờ,
Bao phen giọt lệ ngừng trong mi,
Có ai yêu đương không đợi chờ?

Nắng ngả, còn chưa tin là chiều,
Lá đổ, còn “chưa là mùa thu!”
Còn đợi trời phai, chờ sương mù,
Cãi lòng: “Lưu luyến chưa là yêu!”

Mến kín thương thầm, em với anh,
Không hay yêu nhau từ bao giờ,
Chập chờn, bến Thực hay nguồn Mơ?
Hay chính bâng khuâng là ái tình?

Yêu là còn nghi lòng người yêu,
Đến cả chưa tin mình đương yêu,
Hương tình, ôi! dịu nhẹ bao nhiêu!

Nguồn: Vũ Hoàng Chương, Thơ say, Nhà in Cộng lực, 1940

Thông tin về tác giả Vũ Hoàng Chương

Tác giả Vũ Hoàng Chương

Vũ Hoàng Chương (Chữ Hán: 武黃遧; 14 tháng 5 năm 1915 – 6 tháng 9 năm 1976) là một nhà thơ người Việt Nam. Ông sinh tại Nam Định, nguyên quán tại làng Phù Ủng, huyện Đường Hào, phủ Thượng Hồng, nay là xã Phù Ủng, huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên. Thuở nhỏ ông theo học Albert Sarrault ở Hà Nội, đỗ tú tài năm 1937. Năm 1938 ông vào trường Luật nhưng chỉ được một năm thì lại bỏ đi làm Phó kiểm soát Sở Hoả xa Đông Dương. Năm 1941 ông bỏ Sở Hoả xa đi học toán tại Hà Nội, rồi bỏ dở để đi dậy ở Hải Phòng. Trong suốt thời gian này, ông không ngừng viết thơ, viết kịch. Năm 1954, Vũ Hoàng Chương vào Sài Gòn, tiếp tục sáng tác không ngừng cho đến khi ông mất.

Văn phong của ông được cho là sang trọng, có dư vị hoài cổ, giàu chất nhạc, với nhiều sắc nét Đông Phương dù ông lớn lên giữa cao trào Thơ Mới. Thơ của ông được đánh giá là “tiếng thở dài của phương Đông trầm mặc”.

Tác phẩm tiêu biểu:

  • Thơ say (thơ, 1940)
  • Vân muội (kịch thơ, 1942)
  • Mây (thơ, 1943)
  • Trương Chi (kịch thơ, 1944)
  • Hồng điệp (kịch thơ, 1944)
  • Thơ lửa (thơ, cùng Đoàn Văn Cừ, 1948)
  • Rừng phong (thơ, 1954)
  • Hoa đăng (thơ, 1959)
  • Tâm sự kẻ sang Tần (kịch thơ, 1961)
  • Tâm tình người đẹp (thơ viết lối “Nhị thập bát tú”, 1961)
  • Trời một phương (thơ, 1962)
  • Lửa từ bi (thơ, 1963)
  • Ánh trăng đạo lý (thơ, 1956)
  • Bút nở hoa đàm (thơ, 1967)
  • Cành mai trắng mộng (thơ, 1968)
  • Ta đợi em từ ba mươi năm (thơ, 1970)
  • Loạn trung bút (tạp bút, 1970)
  • Ngồi quán (thơ, 1970)
  • Đời vắng em rồi say với ai (thơ, 1971)
  • Mười hướng sao (thơ, 1971)
  • Chúng ta mất hết chỉ còn nhau (thơ, 1974)
  • Ta đã làm chi dời ta (hồi ký, 1974)
Có thể bạn quan tâm:

> Tác phẩm khác của tác giả Vũ Hoàng Chương

> Góc Thơ – Những Bài Thơ Hay

Nội dung trên đây được sưu tầm từ nhiều nguồn trên internet. Hãy bấm nút Chia sẻ để giới thiệu đến bạn bè!

Những Cuốn Sách Hay trân trọng giới thiệu!

5/5 - (11 bình chọn)

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây