
Bài thơ: Niềm Xót Xa
Hồn tôi đó muôn đời làm thương nhớ
Từ thuở yêu người áo mỏng mưa bay
Mùa thu xưa người vương bóng chân mây
Tôi tay trắng chơi vơi giữa dòng nước đục
Hồn tôi đó muôn đời còn rạo rực
Thuở yêu người hoa cỏ cũng an vui
Rồi chim muông bỗng nhỏ lệ sụt sùi
Người đi khuất như vì sao biến vội
Hồn tôi đó muôn đời làm sương khói
Từ thuở yêu người hoa cỏ rưng rưng
Chắc kiếp xưa tôi tội lỗi khôn cùng
Nên thượng đế cho tôi hiện thân đày đoạ
Hồn tôi đó muôn đời còn đeo đá
Thuở chớm yêu người tình đã vô duyên
Nhưng tôi không buông một tiếng than phiền
Khi người đã nhốt tình tôi vào trong mắt tối
Hồn tôi đó còn muôn đời đứng đợi
Thuở yêu người hứa chẳng yêu ai
Nhưng dù sao tôi cũng chẳng thiệt thòi
Dù người đã cho tôi quá nhiều đau khổ
Hồn tôi đó muôn đời còn dang dở
Thuở yêu người vội vã sang ngang
Để trong tôi thác đổ chảy lưng dòng
Bờ cát lở cuốn trôi tình tôi yếu đuối
1965
Thông tin về tác giả Du Tử Lê

Du Tử Lê tên thật là Lê Cự Phách, là một nhà thơ.
Ông sinh năm 1942, tại huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam. Sau Hiệp định Genève, 1954, Lê Cự Phách di cư vào Nam cùng với gia đình. Đầu tiên ông định cư ở Hội An, Quảng Nam, sau đó là Đà Nẵng. Đến năm 1956, ông vào Sài Gòn và theo học trường Trần Lục, trường Chu Văn An, sau cùng là Đại học Văn Khoa.
Ông làm thơ từ rất sớm, khi đang còn học tại trường tiểu học Hàng Vôi tại Hà Nội. Sau khi di cư vào Sài Gòn, Du Tử Lê bắt đầu sáng tác nhiều tác phẩm dưới nhiều bút hiệu khác nhau. Bút hiệu Du Tử Lê được dùng chính thức lần đầu tiên vào năm 1958 (cái tên “Du Tử” được ông lấy từ bài thơ “Du Tử ngâm” của thi sĩ Mạnh Giao thời Đường, nghĩa là “đứa con xa mẹ”, còn “Lê” là họ của ông) cho bài “Bến tâm hồn”, đăng trên tạp chí Mai.
| Có thể bạn quan tâm: |
| Nội dung trên đây được sưu tầm từ nhiều nguồn trên internet. Hãy bấm nút Chia sẻ để giới thiệu đến bạn bè! |
Những Cuốn Sách Hay trân trọng giới thiệu!














